CHỦ NGHĨA XÃ HỘI Ở VENEZUELA ĐÃ TÀN PHÁ ĐẤT NƯỚC GIÀU DẦU MỎ NHẤT THẾ GIỚI - VÀ ĐI XUỐNG CON ĐƯỜNG NGHÈO ĐÓI
Những cử chỉ đắc thắng từ nhà độc tài Maduro và vợ ông bất chấp thực tế nghiệt ngã: 96% người dân Venezuela sống trong cảnh nghèo đói
Caracas – Khi chủ nghĩa xã hội được du nhập vào sa mạc, thì cát cũng sẽ nhanh chóng trở nên khan hiếm. Bất cứ ai nhìn vào cuộc thử nghiệm xã hội chủ nghĩa mới nhất ở đất nước Venezuela giàu dầu mỏ nhất thế giới, đều không khỏi nghĩ đến câu chuyện cười của xứ Đông lào, cũng là một đất rừng vàng biển bạc với hàng ngũ trí thức lãnh đạo nhiều nhất trong khu vực, nhưng 50 năm qua, VN vẩn không chịu phát triển, tối ngày cứ vác bị đi ăn mày các nước tư bản. GS, PGS, TS, PTS có đến trăm ngàn nhưng không có nhiều bằng sáng chế, để giúp cho đời sống của người dân.
Trở lại nước Venezuela , thực sự đã từng là một quốc gia giàu có so với các nước láng giềng Mỹ La tinh. Điều này không có gì đáng ngạc nhiên: Quốc gia này có trữ lượng dầu mỏ đã được biết đến nhiều hơn cả Ả Rập Xê Út!
Nhưng ngành kỹ nghệ dầu mỏ đã bị quốc hữu hóa. Và nhà nước ngày càng kiểm soát nhiều lĩnh vực hơn của nền kinh tế.
Chính xác hơn: Dưới thời Maduro, các sĩ quan và đô đốc đã nắm quyền kiểm soát ngày càng nhiều công ty nhà nước, giống như ở VN. Và ai ngạc nhiên chứ? Họ không chỉ là những nhà lãnh đạo bất tài mà còn tham nhũng đến tận xương tủy.
Thêm vào đó là chính sách xã hội chủ nghĩa cổ điển về việc áp giá thực phẩm, được đưa ra bởi nhà xã hội chủ nghĩa Hugo Chávez (mất năm 2013), và hậu quả của nó ông đã để lại cho Maduro. Hậu quả là siêu lạm phát và thiếu hụt tất cả các mặt hàng thiết yếu (sữa, thịt, cà phê, gạo, dầu ăn, bột mì, bơ, thậm chí cả giấy vệ sinh, chưa kể thuốc men).
Năm 2018, lạm phát ở Venezuela đạt mức trên 65.000% (bằng chữ: sáu mươi lăm nghìn!). Ngày nay, con số này "chỉ" khoảng 50%.
Khi Chávez lên nắm quyền (năm 1999), thu nhập bình quân của người dân Venezuela, theo số liệu từ Quỹ Tiền tệ Quốc tế do WELT (cũng thuộc Axel Springer SE, giống như BILD) nghiên cứu, tuy thấp hơn so với năm 1980, nhưng vẫn cao hơn 26% so với mức trung bình khu vực.
Trong khi Chávez đặt nền móng cho sự sụp đổ hoàn toàn của đất nước, ông vẫn thu lợi từ giá dầu tương đối cao. Kết quả là, khi ông qua đời, người dân Venezuela, dù nghèo hơn, vẫn kiếm được nhiều hơn mức trung bình của khu vực Mỹ Latinh. Doanh thu từ dầu mỏ chiếm khoảng một phần ba giá trị gia tăng của đất nước (được đo bằng GDP).
Người kế nhiệm ông, Maduro, đã giáng đòn cuối cùng vào cả nền pháp trị và nền kinh tế, và từ năm 2013 trở đi, tình hình xấu đi nhanh chóng. Tỷ lệ nghèo đói tăng lên hơn 50% vào năm 2014, đạt mức 96% trong cuộc khủng hoảng COVID-19 năm 2020.
Hiện nay, thu nhập của người dân Venezuela thấp hơn 60% so với mức trung bình của khu vực Mỹ La tinh.
Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 5-1-2026

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét