Powered By Blogger

 TRƯỚC KHI TRUMP VÀ TẬP SẼ GẶP NHAU Ở BẮC KINH: MỘT PHÁI ĐOÀN MỸ - TRUNG SẼ ĐÀM PHÁN Ở NAM HÀN

Trước chuyến thăm Bắc Kinh của Tổng thống Mỹ Donald Trump, đại diện của Trung Quốc và Hoa Kỳ dự kiến ​​sẽ gặp mặt trong một vòng đàm phán mới nhằm giải quyết tranh chấp thương mại giữa hai nước. Theo Bộ Thương mại Trung Quốc, Phó Thủ tướng He Lifeng (Hà Lập Phong) sẽ dẫn đầu một phái đoàn tới thủ đô Seoul của Nam Hàn Hàn từ thứ Ba 12-5 đến thứ Tư 13-5 để thực hiện mục đích này. Chương trình nghị sự được cho là sẽ bao gồm "các vấn đề kinh tế và thương mại cùng quan tâm".

Bộ trưởng Tài chính Mỹ Scott Bessent đã xác nhận về cuộc gặp này trên  X. Theo bài đăng của ông, ông dự định sẽ hội đàm với Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi tại Tokyo ngay trong ngày thứ Ba để thảo luận về quan hệ kinh tế song phương. Ông viết rằng vào thứ Tư, ông có kế hoạch dừng chân tại Seoul để gặp gỡ ông He Lifeng, trước khi tiếp tục hành trình tới tham dự cuộc gặp thượng đỉnh giữa Tổng thống Trump và Chủ tịch kiêm Tổng Bí thư Trung Quốc Tập Cận Bình. Theo lịch trình, Tổng thống Trump sẽ thăm Trung Quốc từ thứ Tư 13-5 đến thứ Sáu 15-5

Ông Bessent và ông He Lifeng cũng từng đại diện cho quốc gia của mình tham gia các vòng đàm phán trước đó. Tranh chấp thương mại giữa hai nền kinh tế lớn nhất thế giới đã leo thang vào năm ngoái, dẫn đến cuộc chiến áp thuế và trả đũa thuế quan lẫn nhau. Trung Quốc đã phản ứng bằng cách áp đặt các biện pháp kiểm soát xuất cảng đối với một số nguyên liệu thô chủ chốt, gây ảnh hưởng tiêu cực đến các ngành kỹ nghệ  trên toàn thế giới.

Một cuộc gặp được tổ chức tại Busan, Nam Hàn, vào cuối tháng 10 giữa ông Tập và ông Trump đã khởi xướng một lệnh "đình chiến" tạm thời trong cuộc tranh chấp thuế quan; lệnh này vẫn còn hiệu lực cho đến mùa thu. Tuy nhiên, các biện pháp hạn chế, chẳng hạn như những quy định liên quan đến nguồn cung đất hiếm, vẫn đang được duy trì.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 11-5-2026

   TẠI SAO TẦM ẢNH HƯỞNG CỦA IRAN ĐỐI VỚI EO BIỂN HORMUZ LẠI KHIẾN CÁC NỀN KINH TẾ Á CHÂU LO NGẠI ?

Châu Á phụ thuộc rất lớn vào dòng chảy năng lượng qua Hormuz. Lý do chính khiến các nền kinh tế Á châu trở nên dễ bị tổn thương đến vậy rất đơn giản: đa số lượng dầu mỏ và khí tự nhiên hóa lỏng (LNG) được vận chuyển qua Eo biển Hormuz đều có điểm đến là Á châu. Theo Cơ quan Thông tin Năng lượng Hoa Kỳ (EIA), trong nửa đầu năm 2025, 89% lượng dầu thô và khí ngưng tụ lưu thông qua eo biển này đã đi tới các thị trường châu Á, chủ yếu là Trung Quốc, Ấn Độ, Nhật Bản và Nam Hàn. Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) cũng ghi nhận rằng gần 90% lượng LNG xuất cảng qua Hormuz trong năm 2025 cũng được chuyển đến Á châu.

Do đó, Hormuz đại diện cho một điểm yếu dễ bị tổn thương lớn hơn nhiều đối với Á châu so với Hoa Kỳ hay Âu châu. Các nhà nhập cảng tại Á châu không chỉ dựa vào nguồn năng lượng từ vùng Vịnh như một nguồn bổ sung đơn thuần, mà coi đó là một thành phần cốt lõi trong các hoạt động kinh tế thường nhật của họ.

Mối đe dọa không chỉ dừng lại ở giá dầu

Khi Hormuz bị đe dọa, ảnh hưởng trực tiếp và rõ rệt nhất thường là sự leo thang thình lình về giá dầu và khí đốt. Tuy nhiên, những thiệt hại trên diện rộng có thể lan xa hơn nhiều. Vào tháng 3 năm 2026, Cơ quan Thương mại và Phát triển Liên Hợp Quốc (UNCTAD) đã cảnh báo rằng những gián đoạn tại eo biển này sẽ gây tổn hại đến nguồn cung năng lượng, đặc biệt là tại Á châu, đồng thời nó sẽ kìm hãm hoạt động thương mại và tăng trưởng kinh tế. Hãng tin Reuters đưa tin rằng các Bộ trưởng Kinh tế ASEAN đã nhận định rằng xung đột tại Trung Đông có thể làm chậm đáng kể tốc độ tăng trưởng khu vực, trong bối cảnh chi phí năng lượng, vận tải hàng hóa, bảo hiểm và Logistics tiếp tục leo thang.

Đây chính là lý do tại sao eo biển này lại mang tầm quan trọng sống còn đối với các nền kinh tế công nghiệp tại Á châu. Chi phí năng lượng tăng cao sẽ đẩy chi phí sản xuất lên mức trần mới, gây áp lực lên mạng lưới giao thông vận tải, và đồng thời có thể châm ngòi cho lạm phát. Đối với các quốc gia đang nỗ lực bảo vệ các ngành xuất cảng cũng như nhu cầu tiêu dùng nội địa của mình, sự kết hợp của những yếu tố này tạo nên một thách thức đặc biệt nguy hiểm. Các nền kinh tế Á châu cảm nhận áp lực theo những cách khác nhau

Trung Quốc, Ấn Độ, Nhật Bản và Nam Hàn không phải đối mặt với cùng một loại rủi ro, tuy nhiên tất cả đều có lý do để lo ngại. Khối lượng nhập cảng khổng lồ khiến Trung Quốc phụ thuộc nặng nề vào sự ổn định của dòng chảy năng lượng từ vùng Vịnh; trong khi đó, Nhật Bản và Nam Hàn, vốn là những quốc gia phát triển cao và phụ thuộc vào nhập cảng, lại chỉ sở hữu nguồn dự trữ năng lượng nội địa vô cùng khiêm tốn. 

Về phần Ấn Độ, quốc gia này phải đối mặt với rủi ro rằng tình trạng thiếu hụt nguồn cung kéo dài, diễn ra trong bối cảnh một nền kinh tế đang tăng trưởng nhanh với nhu cầu nhiên liệu ở mức cao, có thể làm trầm trọng thêm cả lạm phát lẫn những áp lực liên quan đến thương mại. Phản ứng của Hàn Quốc đã minh chứng rõ nét cho thấy những lo ngại này thực sự nghiêm trọng đến mức nào. Vào tháng 4 năm 2026, Reuters cho biết rằng, trước nguy cơ gián đoạn tiềm tàng tại Eo biển Hormuz, Seoul đang cân nhắc việc bảo đảm nguồn cung dầu thông qua các nhà cung cấp thay thế, khai thác nguồn dự trữ chiến lược, cũng như tiến hành các cuộc tham vấn ngoại giao.

Sự phụ thuộc vào LNG làm gia tăng rủi ro

Những lo ngại này không chỉ dừng lại ở dầu thô. Eo biển Hormuz cũng đóng vai trò thiết yếu đối với khí đốt, đặc biệt là đối với các chuyến hàng LNG xuất phát từ Qatar và Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE). Theo Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA), lượng LNG được vận chuyển qua Eo biển Hormuz trong năm 2025 chiếm khoảng 27% tổng lượng LNG nhập cảng của toàn Ấ châu. Do đó, một sự gián đoạn nghiêm trọng có thể gây ảnh hưởng đồng thời đến hoạt động phát điện, nguồn cung nhiên liệu kỹ nghệ và công tác lập kế hoạch năng lượng theo mùa tại nhiều thị trường Á châu khác nhau.

Đây là một trong những lý do giải thích tại sao vấn đề này từ lâu đã phát triển thành một vấn đề phức tạp hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần là một vấn đề về vận tải hàng hải. Đối với nhiều nền kinh tế Á châu, một cú sốc tại Eo biển Hormuz có tiềm năng gây ảnh hưởng đồng thời đến chi phí điện năng, năng lực cạnh tranh công nghiệp và an ninh năng lượng.

Tại sao tầm ảnh hưởng của Iran lại gây ra sự bất an lớn đến vậy?

Mặc dù Iran không nắm giữ chủ quyền đối với toàn bộ eo biển này, nhưng vị trí chiến lược của quốc gia này, nằm dọc theo một bên của "nút thắt cổ chai" hàng hải trọng yếu này, đã mang lại cho họ khả năng đe dọa, gây gián đoạn hoặc chính trị hóa một trong những tuyến đường trung chuyển năng lượng quan trọng nhất thế giới. Reuters cũng cho biết rằng cú sốc gây ra bởi nguy cơ đóng cửa Eo biển Hormuz cùng với cuộc xung đột đang diễn ra đã đẩy lượng dầu thô nhập cảng của Á châu xuống mức thấp nhất trong vòng 10 năm vào tháng 4, buộc các bên mua phải tìm kiếm những nguồn cung thay thế.

Kết quả là, các nền kinh tế Á châu đang theo dõi tình hình tại Eo biển Hormuz với tâm trạng hết sức lo âu. Đối với họ, đây không phải là một vấn đề an ninh xa vời; trái lại, đây là một trong những điểm thắt nút chiến lược, nơi mà một cuộc xung đột tại Trung Đông có thể gây áp lực trực tiếp lên tăng trưởng kinh tế nội địa, hoạt động thương mại và sự ổn định về giá cả.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 11-6-2026

 ÔNG FICO KHÔNG MUỐN CÓ "BỨC MÀN SẮT" GIỮA NGA VÀ EU

Bất chấp những lời chỉ trích, thủ tướng Slowakei, ông Fico đã gặp gỡ ông Wladimir Putin tại Moskau. Sau cuộc gặp, ông đã kêu gọi sự hợp tác giữa Âu châu và Nga. Ông tuyên bố rằng mình không muốn có một "Bức màn Sắt mới".

Thủ tướng Slowakei, Robert Fico đã lên tiếng bảo vệ việc mình tham dự các hoạt động kỷ niệm Thế chiến II tại Moskau, đồng thời kêu gọi nối lại sự hợp tác giữa Âu châu và Nga. "Tôi phản đối việc dựng lên một Bức màn Sắt mới giữa EU và Nga," vị chính trị gia theo chủ nghĩa dân tộc cánh tả này phát biểu trong một đoạn Video đăng trên mạng xã hội, khi ông đang trên chuyến bay trở về Bratislava từ Moskau.

Ông lưu ý rằng bản thân ông cũng như chính phủ của mình đều có "lợi ích trong việc duy trì các mối quan hệ bình thường, hữu nghị và cùng có lợi" với cường quốc Nga, cũng giống như cách họ mong muốn thiết lập quan hệ với bất kỳ quốc gia nào khác có thiện chí tương tự.

Ông Fico coi ý định của EU về việc cắt đứt hoàn toàn sự phụ thuộc vào nguồn cung năng lượng từ Nga là một động thái thuần túy mang tính "ý thức hệ", và hơn thế nữa, là điều "gây bất lợi cho năng lực cạnh tranh của Âu châu". Ông lập luận rằng sẽ là một sai lầm nếu "thay thế sự phụ thuộc năng lượng này bằng một sự phụ thuộc khác, lần này là vào phía Mỹ, vốn lại đắt đỏ hơn nhiều, chỉ vì lòng thù hận đối với Nga".

Slowakei, hiện vẫn phụ thuộc phần lớn vào nguồn cung dầu mỏ từ Nga. Chính phủ do ông Fico lãnh đạo cho rằng Ukraine phải chịu một phần trách nhiệm đối với những khó khăn kinh tế mà nước này đang gặp phải; họ viện dẫn quyết định của Ukraine về việc ngừng cho khí đốt Nga quá cảnh qua lãnh thổ nước này kể từ đầu năm 2025. Khi dòng dầu Nga cũng ngừng chảy qua lãnh thổ Ukraine vào cuối tháng 1 năm 2026, chính phủ tại Bratislava đã buộc phải tuyên bố tình trạng "khẩn cấp về dầu mỏ".

Ông Fico thường xuyên vấp phải sự chỉ trích từ các quốc gia Âu châu khác do những lập trường thân Nga của mình. Trên đường tới Moskau, ông đã bị cấm bay qua không phận của các quốc gia vùng Baltic vốn là thành viên của cả EU và NATO, bao gồm Estland, Lettland và Litauen. "Một lần nữa, ông Fico sẽ không nhận được giấy phép xử dụng không phận Estland cho chuyến bay tới Moskau nhằm tham dự lễ duyệt binh ngày 9 tháng 5," Bộ trưởng Ngoại giao Estland đã thông báo vài ngày trước đó.

Trong thời kỳ Thế chiến II, Estland, Lettland và Litauen từng lần lượt bị Liên Xô và Đức chiếm đóng. Sau khi chiến tranh kết thúc, họ vẫn tiếp tục, dưới sự cưỡng ép, là một phần của Liên Xô cho đến năm 1991. Do đó, hầu hết người Estland, Lettland và Litauen không xem ngày 9 tháng 5 là ngày chiến thắng trước nước Đức của Hitler, mà thay vào đó coi đây là sự khởi đầu của cuộc chiếm đóng trở lại quê hương họ bởi Liên Xô.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 11-5-2026

  PEDRO SÁNCHEZ: MỘT THỦ TƯỚNG TIÊN PHONG CHỐNG LẠI CÁC CHÍNH SÁCH CỦA DONALD TRUMP

Nguồn tin từ Berliner Zeitung: Thủ tướng Tây Ban Nha Pedro Sánchez hiện đang có nỗ lực, như một tiếng nói tiên phong trong phong trào phản kháng quốc tế mang tư tưởng tiến bộ nhằm chống lại các chính sách của Donald Trump. Với sự bác bỏ dứt khoát đối với việc leo thang quân sự, một chính sách đối nội thân thiện với người nhập cư, cùng một định hướng kinh tế vượt ra ngoài những giáo điều tân tự do, ông Sánchez đang thể hiện rõ lập trường đối đầu với những nguyên tắc chủ chốt của Tổng thống Mỹ.

Tham vọng này gần đây nhất đã được phô diễn tại sự kiện "Tập hợp các Lực lượng Tiến bộ" diễn ra ở Barcelona vào giữa tháng Tư. Hơn 3.000 người tham dự từ hơn 100 tổ chức đã cùng tề tựu, trong đó có các chính khách quốc tế như Tổng thống Brazil Luiz Inácio Lula da Silva, Nguyên thủ quốc gia Nam Phi Cyril Ramaphosa, và Tổng thống Mexico Claudia Sheinbaum. Mục tiêu đặt ra là: đưa ra một phản ứng phối hợp nhằm đối phó với sự trỗi dậy toàn cầu của các phong trào cánh hữu và chủ nghĩa dân tộc, với ông Sánchez đóng vai trò là nhân vật trung tâm. 

Sự khác biệt trong đường lối của ông Sánchez so với đường lối của ông Trump thể hiện rõ nét nhất trong lĩnh vực chính sách đối ngoại và an ninh. Ông Sánchez bác bỏ mọi sự can dự vào một cuộc chiến tranh giữa Mỹ-Israel chống lại Iran, đồng thời cấm xử dụng các căn cứ quân sự của Mỹ đóng tại Morón de la Frontera và Rota thuộc vùng Andalusia. "Đó chính là cách những thảm họa lớn của nhân loại bắt đầu," ông cảnh báo trong một bài phát biểu trên truyền hình. Cuộc đối đầu với Washington đã leo thang một cách công khai. Ông Trump đe dọa áp đặt lệnh cấm vận thương mại đối với Tây Ban Nha, tuyên bố nguyên văn rằng ông sẽ "cắt đứt" quan hệ thương mại với nước này sau khi Madrid từ chối cho phép Mỹ sử dụng các căn cứ quân sự để phục vụ cho cuộc chiến chống Iran. Tuy nhiên, ông Sánchez đã không lùi bước. Thay vì cúi mình trước áp lực, ông đã tới Trung Quốc, nơi ông chủ động thúc đẩy việc thắt chặt hơn nữa các mối quan hệ chính trị và kinh tế. 

Vào ngày 14 tháng 4, tổng cộng 19 thỏa thuận đã được ký kết giữa Tây Ban Nha và Trung Quốc tại Bắc Kinh. Tây Ban Nha cũng đang theo đuổi một trong những đường lối cứng rắn nhất trong nội bộ EU đối với vấn đề Israel. Ông Sánchez công khai gọi những diễn biến tại Dải Gaza là "tội ác diệt chủng" và đã vận động đình chỉ Hiệp định Liên kết EU-Israel. Tuy nhiên, động thái này gần đây đã bị Đức và Ý ngăn chặn. 

Hơn nữa, ngay sau khi công nhận Nhà nước Palestine, Tây Ban Nha đã triệu hồi đại sứ của mình từ Tel Aviv về nước vào tháng 3 năm nay. Trên mặt trận đối nội, chính phủ của ông Sánchez đang theo đuổi một đường lối thân thiện với người nhập cư. Một sắc lệnh vừa được ban hành nhằm mục đích cấp quy chế cư trú hợp pháp cho khoảng 500.000 người hiện đang sinh sống tại Tây Ban Nha mà không có giấy tờ tùy thân. Ông Sánchez mô tả đây là một "hành động bình thường hóa", đồng thời nhấn mạnh tầm quan trọng của sự hội nhập và hòa nhập xã hội.

Về mặt chính sách kinh tế, Tây Ban Nha đã áp dụng một đường lối tương đối mang tính can thiệp, cụ thể là tập trung vào đầu tư nhà nước, các chính sách kích cầu và mạng lưới an sinh xã hội. Nhờ những chính sách này, Tây Ban Nha đã thành công trong việc trở thành một trong những nền kinh tế lớn có tốc độ tăng trưởng nhanh nhất tại Âu châu hiện nay. 

Nhà khoa học chính trị, bà Arantxa Tirado thuộc Đại học Barcelona nhận thấy cả những động cơ mang tính chiến lược lẫn động cơ chính trị nội bộ đằng sau lập trường quốc tế của ông Sánchez. Bà giải thích với tờ *Berliner Zeitung* rằng trọng tâm của vấn đề này là một "chiến lược đối đầu" có chủ đích với ông Donald Trump, bắt nguồn từ sự va chạm giữa các mô hình chính trị riêng biệt của hai người, tuy nhiên, đây là một chiến lược không hề thiếu vắng những tính toán chiến thuật. 

Bà Tirado nhận định rằng ông Sánchez đang tìm cách "định vị bản thân, cả về mặt cá nhân lẫn chính trị, như một nhân vật hàng đầu trong phong trào dân chủ xã hội tại Âu châu và trên thế giới." Việc ghi danh tổ chức Hội nghị Thượng đỉnh Tiến bộ tại Barcelona là một minh chứng cho điều này. "Lập trường này mang lại cho ông ấy sự hiện diện nổi bật trên trường quốc tế, đồng thời định vị chính phủ Tây Ban Nha như một cường quốc trung bình mang tính chuẩn mực, một quốc gia luôn chủ trương xây dựng trật tự quốc tế dựa trên các quy tắc và luật pháp quốc tế, không chấp nhận sự tồn tại của các tiêu chuẩn kép." 

Tuy nhiên, theo bà Tirado, đường lối của ông Sánchez cũng chịu sự chi phối mạnh mẽ bởi các cân nhắc chính trị nội bộ. "Ông ấy biết cách kết hợp tình thế chung đang hiện hữu trong xã hội Tây Ban Nha," bà nhận xét. Bà lưu ý rằng tình thế đó là "phản đối kịch liệt một cuộc chiến tranh với Iran và dứt khoát bác bỏ nạn diệt chủng tại Gaza." Ông Sánchez đã cố tình "khơi gợi lại ký ức về những cuộc biểu tình quy mô lớn phản đối cuộc chiến tranh Iraq năm 2003," qua đó tự định vị bản thân nằm trong dòng chảy truyền thống lịch sử ấy. Nhờ làm như vậy, ông đã thu hút được sự ủng hộ rộng rãi, bao gồm cả sự ủng hộ từ những bộ phận thuộc phe Cánh tả nằm ở phía "cánh tả hơn" so với chính đảng Dân chủ Xã hội (PSOE) của ông. 

Bà Tirado cũng diễn giải động thái này như một chiến lược chính trị quyền lực. "Lập trường này cũng có thể được hiểu là một nỗ lực nhằm chiếm lĩnh một phần trong phổ chính trị nằm ở phía cánh tả so với vị trí của ông," bà nói. Hơn nữa, bà lưu ý rằng việc tập trung mạnh mẽ vào các vấn đề quốc tế là một động thái có chủ đích nhằm "đánh lạc hướng sự chú ý khỏi những vấn đề chính trị nội bộ khác, những vấn đề vốn gây nhiều bất lợi và khó xử cho chính ông." Liên quan đến các vụ bê bối tham nhũng đang bủa vây chính phủ Tây Ban Nha hiện nay, bà Tirado đã đưa ra một sự phân định rạch ròi.

Bà lưu ý rằng "thực tế đang có một số tiến trình tố tụng diễn ra," bao gồm vụ án liên quan đến cựu Bộ trưởng José Luis Ábalos, một vụ việc xoay quanh vấn đề "tham nhũng điển hình trong khu vực công." Tuy nhiên, bà lại nhìn nhận các cáo buộc nhắm vào những người thân cận của ông Sánchez theo một cách khác. 

Đối với vụ án liên quan đến vợ ông, bà lập luận rằng người ta có thể công khai gọi đó là "Lawfare", tức là nỗ lực tấn công các đối thủ chính trị thông qua các biện pháp pháp lý. Bà mô tả đây là "một vụ việc được dàn dựng nhằm mục đích gián tiếp tấn công ông Pedro Sánchez," dựa trên "các cuộc điều tra sơ bộ với bằng chứng ít ỏi," nhưng lại được tiếp sức bởi "một vị thẩm phán có cách hành xử từng vấp phải sự chỉ trích gay gắt do những sai phạm." Tuy nhiên, bà Tirado cũng chỉ ra những mâu thuẫn rõ ràng. "Cũng giống như hầu hết các chính trị gia khác, luôn tồn tại một khoảng cách giữa lời nói và hành động thực tế, nhưng trong trường hợp của ông Sánchez, khoảng cách này lại đặc biệt rõ rệt." 

Bà mô tả ông là một chính trị gia đầy quyền lực và đặc biệt sắc sảo về mặt chiến thuật. Ông luôn tạo dựng "một hình ảnh nhất quán và kiên định với các nguyên tắc", chẳng hạn như trong vấn đề cấm vận vũ khí đối với Israel hay việc áp đặt các hạn chế đối với hoạt động quân sự của Hoa Kỳ. "Đó là những cử chỉ táo bạo và mang ý nghĩa quan trọng, xứng đáng được ghi nhận." Tuy nhiên, bà nói thêm rằng, song hành với những điều đó lại tồn tại "một kiểu 'điều khoản in nhỏ' (tiểu tiết ẩn giấu)." Những điều khoản ẩn này, chẳng hạn, cho phép các công ty "lách lệnh cấm vận" hoặc cho phép "các cảng biển của Tây Ban Nha tiếp tục được xử dụng làm nơi trung chuyển khí tài quân sự." 

Song song với đó, chính phủ đang thực hiện các biện pháp "kiểm soát thiệt hại trong quan hệ với Hoa Kỳ", chẳng hạn thông qua những thông điệp ôn hòa hơn từ Bộ Quốc phòng, trong đó nhấn mạnh "lòng trung thành" của Tây Ban Nha với tư cách là một đối tác đáng tin cậy của NATO. "Trên thực tế, những lời lẽ mang tính nguyên tắc ấy chỉ nhằm che đậy một thực tế mang tính thực dụng hơn nhiều," bà Tirado nhận định. Trái ngược với một số cách mô tả, ông Sánchez "không hề phản đối NATO và cũng không có kế hoạch rút khỏi liên minh này." 

Tây Ban Nha vẫn duy trì vị thế là "một đối tác trung thành" và tiếp tục duy trì sự hiện diện quân sự tại các khu vực như Đông Âu. Bà Tirado nhấn mạnh rằng, đối với cuộc chiến tại Ukraine, Tây Ban Nha rõ ràng đứng về phía lập trường của Tây hương, qua đó tiếp tục gắn chặt vị thế của mình trong khối địa chính trị thuộc EU và NATO. Chính tình thế này đang làm nảy sinh những căng thẳng trong nội bộ liên minh cầm quyền cánh tả.

Theo lịch sử, các chính đảng như Izquierda Unida (Cánh tả Thống nhất), một đảng cánh tả vốn luôn giữ lập trường phản đối NATO một cách rõ ràng. Bà Tirado cho rằng, những lời lẽ gay gắt mà ông Sánchez dành cho Hoa Kỳ cũng có mục đích "vô hiệu hóa hoặc gây sức ép lên chính những lực lượng này." Sánchez là "một nhân vật khơi dậy những cảm xúc mạnh mẽ," theo nhận định của Tirado. 

Phe Cánh hữu "hết sức căm ghét ông," đặc biệt cáo buộc ông đã bắt tay liên minh với các đảng phái tại xứ Catalonia và xứ Basque. Ngược lại, những người ủng hộ ông lại kiên định sát cánh bên ông, dẫu cho vẫn còn đôi chút chỉ trích ngay từ nội bộ đảng PSOE của ông. 

Nhìn chung, ông đã "thu hút thêm sự ủng hộ, chính xác là nhờ vào lập trường đối đầu của ông đối với Tổng thống Trump." Trên trường quốc tế, Sánchez nhận được thiện cảm đặc biệt từ các quốc gia thuộc "Nam bán cầu" (Global South). "Ông được nhìn nhận như một nhà lãnh đạo dũng cảm, dám lên tiếng nói hộ những suy nghĩ thầm kín của nhiều người," Tirado nhận xét. 

Ông Sánchez kiên quyết bảo vệ "những nguyên tắc nền tảng như luật pháp quốc tế và tinh thần nhân đạo, những nguyên tắc vốn từng là sự đồng thuận chung, nhưng ngày nay lại dường như mang tính cách mạng." Việc ông kiên định bảo vệ lập trường này "từ ngay trong lòng một Âu châu vẫn chưa hoàn toàn rũ bỏ được tư duy tân thực dân" càng làm gia tăng thêm trọng lượng cho vai trò của ông. Bất kể việc này xuất phát từ tính toán chiến lược hay từ niềm tin chính trị chân thành, thì hiện tại Sánchez vẫn đang vạch ra một lộ trình độc lập ngay trong lòng Âu châu. 

Trên các vấn đề then chốt, ông đi ngược lại với đường lối chủ đạo của nền chính trị Tây phương, mạnh dạn đề xuất những phương án thay thế và củng cố chúng bằng những quyết sách cụ thể. Thông qua đó, ông thực sự đang khẳng định vị thế lãnh đạo của mình trong khối các lực lượng tiến bộ trên toàn cầu, và xét trên phương diện chính trị, cho đến nay ông đã chứng minh được sự thành công đáng kể trong nỗ lực này.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 11-5-2026

   NHỮNG HÀNH VI THIẾU THẬN TRỌNG TẠI WHITE HOUSE - GIỜ ĐÂY LÀ CHỈ THỊ ĐẾN TỪ CẤP CAO NHẤT 

Nguồn tin News.deLiệu các nhân viên của Donald Trump có đang lấn lướt và coi thường chính Tổng thống Mỹ hay không? Chánh văn phòng của Donald Trump khiển trách nhân viên, Cấm mọi liên lạc với bên ngoài

Theo tờ *The Daily Beast*, Chánh văn phòng Susie Wiles đã gửi một bản ghi nhớ với nội dung dứt khoát tới toàn thể nhân viên vào hồi tháng Ba. Trong đó, người phụ nữ 68 tuổi này đã nói rõ: Không một nhân viên nào thuộc Văn phòng Hành pháp được phép phát ngôn với các nhà báo nếu chưa có sự cho phép rõ ràng từ Văn phòng Truyền thông. "Hành vi rò rỉ thông tin trái phép sẽ không được dung thứ và có thể dẫn đến các biện pháp kỷ luật, bao gồm cả việc chấm dứt hợp đồng lao động," bà Wiles viết. Bà cũng lưu ý rằng các hành vi vi phạm có thể gây gián đoạn nghiêm trọng các hoạt động đang diễn ra, thậm chí gây nguy hại đến những hoạt động mang tầm quan trọng quốc gia.

Những cuộc đấu đá quyền lực sau cánh cửa đóng kín của White House

Bối cảnh dẫn đến chỉ thị nghiêm khắc của bà Wiles là: Một cuộc chiến thông tin toàn diện dường như đã bùng nổ ngay bên trong Cánh Tây của White House. Các nhân viên đang cố tình lợi dụng giới báo chí như một thứ vũ khí để phục vụ cho những cuộc đấu đá nội bộ. Một nguồn tin nội bộ tiết lộ với truyền thông rằng vị Chánh văn phòng này "nhìn chung đã vô cùng bực bội trước tình trạng rò rỉ thông tin." Được biết, chỉ thị này không xuất phát từ một sự kiện cụ thể đơn lẻ nào; thay vào đó, nó là hệ quả tích tụ từ hàng loạt hành vi thiếu thận trọng diễn ra liên miên, khiến tình hình cuối cùng đã vượt quá giới hạn chịu đựng.

Một điều trớ trêu là chính bản cảnh báo của bà về việc cấm rò rỉ thông tin, trong tất cả những chủ đề có thể xảy ra, lại chính là thứ bị rò rỉ ra ngoài và xuất hiện trên các mặt báo; sự việc này càng làm nổi bật mức độ nghiêm trọng của vấn đề theo một cách gần như phi lý.

Chính sách "không khoan nhượng", nhưng hậu quả thực tế là gì?

White House đã phản hồi trước những thông tin tiết lộ này bằng một tuyên bố chính thức. Người phát ngôn Liz Huston nhấn mạnh rằng hàng trăm nhân viên đang tận tụy phục vụ người dân Mỹ và phải tuân thủ những quy định nghiêm ngặt trong quá trình làm việc. Trong đó bao gồm chính sách "không khoan nhượng" đối với các hành vi tiếp xúc trái phép với giới truyền thông, nhằm bảo đảm thông điệp của Tổng thống được truyền tải một cách rõ ràng và trực tiếp nhất. Tuy nhiên, hiện vẫn chưa rõ liệu những hình thức kỷ luật đã được cảnh báo kia có thực sự được áp dụng hay không ?.

Chánh văn phòng của ông Trump và chính những lần xuất hiện trên truyền thông của bà

Một điều đầy mỉa mai ở đây là chính bà Wiles cũng từng trở thành tâm điểm chú ý của truyền thông vào cuối năm ngoái, khi bà đưa ra những lời chỉ trích nhắm vào các quan chức cao cấp trong chính phủ trong một cuộc phỏng vấn với tạp chí *Vanity Fair*, một sự chú ý từ truyền thông mà dường như lại được coi là "chấp nhận được". Gặp rắc rối với Donald Trump? Chánh Văn phòng có dự liệu được những hệ lụy?

Tuy nhiên, kể từ khi đảm nhận vai trò Chánh Văn phòng, bà đã trở nên thận trọng hơn, bà giải thích trong một lần xuất hiện trước báo giới. "Và nếu tôi làm vậy (phát ngôn với truyền thông), tôi sẽ gặp rắc rối tại White House," bà nói. Mặc dù vẫn duy trì tình bạn với một số phóng viên, bà lưu ý rằng những mối quan hệ này hoàn toàn mang tính riêng tư.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 11-5-2026

 PUTIN QUAY XE - ÔNG MUỐN CỰU THỦ TƯỚNG ĐỨC GERHARD SCHRÖDER LÀM TRUNG GIAN HÒA GIẢI TRONG CUỘC CHIẾN UKRAINE

Nguồn tin từ Der Spiegel cho biết:  Trong một cuộc họp báo đặc biệt được tổ chức tại Moskau sau lễ duyệt binh chiến thắng kỷ niệm ngày kết thúc thế chiến thứ hai, nhà lãnh đạo Điện Kremlin, ông Putin, đã đưa ra những bình luận về cuộc chiến tại Ukraine. 

Khi phát biểu trước các phóng viên Nga, ông tuyên bố rằng việc giải quyết xung đột một cách hòa bình là vấn đề mà Ukraine và Nga cần tự giải quyết. "Tuy nhiên, nếu có bất kỳ ai muốn giúp đỡ, chúng tôi sẽ rất biết ơn." Mặc dù trước đó Hoa Kỳ đã tìm cách làm trung gian hòa giải, ông Putin lại gợi ý rằng, về phía Âu châu, ông mong muốn có được sự hổ trợ của cựu Thủ tướng Đức Gerhard Schröder đảm nhận vai trò trung gian này. "Trong số tất cả các chính trị gia Âu châu, tôi muốn đàm phán với ông Schröder hơn cả."

Tại Đức, cựu Thủ tướng Gerhard Schröder đang phải đối mặt với những chỉ trích do mối quan hệ mật thiết của ông với Nga. Chính trị gia thuộc đảng SPD này vẫn duy trì liên lạc với Điện Kremlin ngay cả sau khi Nga bắt đầu cuộc xâm lược Ukraine. Vào năm 2022, sau khi cuộc xâm lược của Nga nổ ra, ông đã tới Moskau; tại đây, theo lời kể của chính ông, ông đã gặp gỡ Tổng thống Nga Wladimir Putin. Ông Schröder và ông Putin được coi là những người bạn thân thiết.

Trong cuộc họp báo, nhà lãnh đạo Điện Kremlin đã cáo buộc Âu châu đang tìm cách leo thang xung đột tại Ukraine. Tuy nhiên, ông cũng lưu ý rằng Âu châu cần nhận thức rõ "rằng trò chơi này có thể phải trả giá đắt." Ukraine vẫn tiếp tục nhận được sự hỗ trợ to lớn từ Âu châu, đặc biệt là về mặt chiến cụ, viện trợ và kỹ thuật quốc phòng.

Các tuyên bố liên quan đến việc chấm dứt cuộc chiến

Khi phát biểu trước các phóng viên, ông Putin cũng thảo luận về cách thức mà cuộc xung đột này có thể diễn biến trong tương lai. Theo quan điểm của ông, cuộc xung đột đang đi đến hồi kết. Cuộc chiến tại Ukraine hiện đã kéo dài hơn 4 năm. Các cuộc đàm phán giữa Nga và Ukraine nhằm chấm dứt giao tranh hiện đang rơi vào bế tắc. Hoa Kỳ, quốc gia trước đó từng đóng vai trò trung gian trong các cuộc đàm phán, hiện đang tập trung sự chú ý vào cuộc xung đột với Iran. 

Vào tối thứ Sáu, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump đã tuyên bố một lệnh ngừng bắn kéo dài 3 ngày giữa Ukraine và Nga; lệnh này đã chính thức có hiệu lực từ ngày thứ Bảy. Ông Trump cũng thông báo về việc trao đổi 1.000 tù binh chiến tranh giữa Kiew và Moskau. Trong lần xuất hiện này, ông Putin tuyên bố rằng ông sẵn sàng đối thoại trực tiếp với Tổng thống Ukraine Wolodymyr Selenskyj, nhưng chỉ khi cuộc gặp diễn ra tại thủ đô của Nga. "Bất cứ ai muốn gặp tôi đều phải đến Moskau," ông Putin nói.

Ông lưu ý rằng đây không phải là một lời mời trực tiếp gửi tới ông Selenskyj, mặc dù ông thực sự sẽ gặp mặt ông ấy. "Chúng tôi cũng có thể gặp nhau tại một địa điểm khác ngoài Moskau, nhưng chỉ khi một thỏa thuận hòa bình dài hạn đã đạt được từ trước," ông Putin cho biết. Về phía mình, ông Selenskyj đã loại trừ khả năng tới Moskau.

Chuẩn bị cho các cuộc đàm phán tiềm năng

Ông Putin bác bỏ các thông tin liên quan đến một thông điệp từ ông Selenskyj, mà Thủ tướng Slowakei, Robert Fico tuyên bố là đã chuyển lời và khẳng định những thông tin đó là không đúng sự thật. "Không hề có thông điệp cá nhân nào cả." Ông Fico thực chất chỉ báo cáo về sự sẵn lòng tham gia đàm phán của ông Selenskyj. "Nhưng đó không phải là lần đầu tiên chúng tôi nghe thấy điều này."

Vào thứ Năm, tờ *Financial Times* loan tin rằng các nguyên thủ quốc gia và người đứng đầu chính phủ thuộc Liên minh Âu Châu đang chuẩn bị cho các cuộc đàm phán tiềm năng. Hơn nữa, nhân dịp Ngày Âu Châu, Chủ tịch Hội đồng Âu Châu António Costa đã nhấn mạnh sự sẵn sàng về mặt nguyên tắc của Liên minh Âu Châu trong việc đối thoại với Nga.

Mục tiêu vẫn là một nền "hòa bình công bằng và bền vững" cho Ukraine, ông Costa tuyên bố vào thứ Bảy tại Brüssels.

EU sẵn sàng tham gia vào các cuộc đàm phán hòa bình tiềm năng. Đồng thời, ông Costa nói rõ rằng, theo quan điểm của ông, các cuộc đối thoại trực tiếp với Moskau rốt cuộc là điều không thể tránh khỏi về lâu dài.

"Vào thời điểm thích hợp," Âu Châu sẽ phải thảo luận các vấn đề an ninh chung với Nga, ông Costa nói. Tuy nhiên, ông loại trừ bất kỳ sáng kiến ​​độc lập nào từ phía EU. Ông lưu ý rằng mục đích không phải là cản trở các nỗ lực ngoại giao đang diễn ra của Hoa Kỳ, đặc biệt là sáng kiến ​​hòa bình do Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump dẫn đầu.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 11-5-2026

  DỰ ÁN TÂM ĐẮC CỦA TRUMP GẶP TRỞ NGẠI - GIỜ ĐÂY PHẢI ĐỐI MẶT VỚI SỰ PHẢN KHÁNG NGAY TỪ TRONG NỘI BỘ 

Ông Donald Trump đang thúc đẩy việc xây dựng một phòng khiêu vũ mới tại White House, tuy nhiên, dự án mang tính biểu tượng này của vị Tổng thống đương nhiệm đang chịu áp lực từ một phía đầy bất ngờ: chính nội bộ phe cánh của ông. Một số nghị sĩ Đảng Cộng hòa tại Quốc hội đang phản đối việc cấp ngân sách sau khi White House yêu cầu khoản tiền 1 tỷ USD từ tiền thuế của người dân để chi trả cho các chi phí an ninh.

Theo nguồn tin của tờ báo chuyên về chính trị Mỹ *Punchbowl News*, các nhà lập pháp, đặc biệt là những người đại diện cho các khu vực bầu cử cạnh tranh gay gắt, lo ngại về những hệ lụy chính trị có thể nảy sinh từ một cuộc bỏ phiếu như vậy. Một nguồn tin nội bộ Đảng Cộng hòa được trích dẫn: "Ngay cả một sinh viên năm nhất ngành khoa học chính trị cũng hiểu rằng không nên yêu cầu các nghị sĩ tham gia vào cuộc bỏ phiếu này."

Những lời chỉ trích không chỉ nhắm riêng vào vấn đề chi phí. Trước đó, ông Trump đã nhiều lần tuyên bố rằng dự án này sẽ được tài trợ hoàn toàn bằng nguồn vốn tư nhân. Giờ đây, giới phê bình coi đây là một lời hứa bị thất hứa, và là một gánh nặng chính trị vào thời điểm tỷ lệ ủng hộ đang sụt giảm và chi phí sinh hoạt đang ở mức cao.

Ông Trump đã bắt đầu thúc đẩy việc xây dựng dự án này từ mùa thu năm ngoái. Một số hạng mục thuộc khuôn viên White House đã bị phá dỡ nhằm phục vụ mục đích này mà không có sự phê chuẩn chính thức từ Quốc hội. Một tòa án sau đó đã ra phán quyết tạm thời đình chỉ công trình này. Sau một sự cố liên quan đến vũ khí xảy ra trong khuôn khổ Bữa tiệc tối thường niên dành cho Phóng viên White House, ông Trump được cho là đã nắm bắt cơ hội này để gia tăng sức ép lên hệ thống tư pháp và tìm cách thông qua dự án bằng mọi giá.

Dự án gây tranh cãi mất dần sự ủng hộ

Một cuộc thăm dò dư luận do tờ *Washington Post* thực hiện đã cho thấy rõ mức độ gây tranh cãi của dự án phòng khiêu vũ này. Theo kết quả khảo sát, 56% người dân Mỹ phản đối kế hoạch này, trong khi chỉ có 28% bày tỏ sự ủng hộ. Sự phản đối đặc biệt mạnh mẽ trong nhóm cử tri độc lập, cử tri ôn hòa và tầng lớp lao động tại Mỹ.

Sự hoài nghi cũng đang ngày càng lan rộng ngay trong nội bộ Đảng Cộng hòa. Theo *Punchbowl News*, một số nhà lập pháp coi dự án này là "độc hại về mặt chính trị," đặc biệt là khi xét đến những khó khăn về kinh tế và những căng thẳng địa chính trị hiện nay. Do đó, kết quả của cuộc bỏ phiếu về việc cấp ngân sách cho dự án này hiện được đánh giá là rất khó đoán định. Song song với đó, sau sự việc xảy ra tại Bữa tiệc tối dành cho Phóng viên White House, đã xuất hiện những nỗ lực nhằm gây sức ép chính trị lên những người chỉ trích dự án này. Những người ủng hộ ông Trump đã công khai thách thức các đối thủ phản đối việc xây dựng, đồng thời gián tiếp cáo buộc họ đã góp phần tạo nên bầu không khí căng thẳng hiện tại.

Tranh cãi về tính biểu tượng và Tác động chính trị

Phòng khiêu vũ này là một phần trong chuỗi các dự án mang tính biểu tượng cao, thông qua đó ông Trump đặt mục tiêu định hình lại diện mạo của White House. Các nhà phê bình coi đây là một sự chuyển dịch đáng lo ngại trong các ưu tiên chính trị. Vấn đề tài trợ cũng đã châm ngòi cho những cuộc tranh luận: theo các báo cáo, danh tính của các nhà tài trợ đã không được công bố đầy đủ, bao gồm cả những cá nhân có lợi ích kinh doanh gắn liền với chính quyền Trump.

Động thái chính trị gần đây đã có sự thay đổi. Trong khi một số thành viên Đảng Dân chủ ban đầu gạt bỏ vấn đề này, coi đó chỉ là sự xao nhãng khỏi các vấn đề kinh tế, thì giờ đây nhiều người vẫn kiên định lập trường phản đối. Theo các cuộc thăm dò dư luận, mức độ ủng hộ dành cho dự án này vẫn duy trì ở mức thấp một cách nhất quán, ngay cả sau khi sự việc xảy ra.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 11-5-2026 

VỊ THẾ CỦA ĐỨC TRONG KỶ NGUYÊN "NEW SPACE" 

Bài viết của tác giả: Insa Wrede - Không gian vũ trụ cấu thành một cơ sở hạ tầng chiến lược và hứa hẹn mang lại những cơ hội kinh doanh trị giá hàng tỷ đô la. Các công ty của Đức cũng đang tích cực tham gia vào cuộc chạy đua này. Tuy nhiên, liệu họ có cơ hội bắt kịp nhịp độ trong cuộc đua "New Space" (Không gian mới) mang tầm vóc thế giới hay không?

Nền kinh tế không gian là một lĩnh vực kinh doanh trị giá hàng tỷ đô la. Theo một nghiên cứu do công ty cố vấn điều hành Roland Berger và Liên đoàn Công nghiệp Đức (BDI) thực hiện, quy mô thị trường hiện đang đạt mức khoảng 600 tỷ đô la Mỹ. Và xu hướng này vẫn đang trên đà tăng trưởng: đến năm 2040, con số này có thể chạm mốc 2.000 tỷ Euro. Số tiền đó xấp xỉ gấp 4 lần quy mô ngân sách liên bang của Đức trong năm 2025.

Nơi nào hứa hẹn những cơ hội kinh doanh béo bở như vậy, nơi đó sẽ có nhiều kẻ khao khát giành lấy một phần chiếc bánh thị trường. "New Space" hiện đang là từ khóa thời thượng nhất. Thuật ngữ này dùng để chỉ quá trình thương mại hóa hoạt động bay vào không gian, một quá trình ngày càng được thúc đẩy mạnh mẽ bởi các doanh nghiệp tư nhân.

Hiện tại, 150 tỷ đô la đang đổ vào thị trường được gọi là "thượng nguồn" (Upstream), tức là đầu tư vào việc sản xuất các cơ sở hạ tầng cần thiết, bao gồm cả trên trái đất lẫn trong không gian, chẳng hạn như hỏa tiễn đẩy, các trạm mặt đất và vệ tinh. Phần lớn nhất, xấp xỉ 450 tỷ USD, được dành cho các ứng dụng "hạ nguồn" (Downstream): những hoạt động dựa trên dữ liệu được thực hiện nhờ vào các hoạt động vận hành trong không gian.

Âu Châu đặt mục tiêu trở nên độc lập hơn với các quốc gia nước ngoài trong lĩnh vực du hành không  gian. Hỏa tiễn đẩy Ariane 6 đã vận chuyển các vệ tinh thuộc sở hữu của Amazon trong chuyến bay thương mại đầu tiên của mình. Hiện nay, thị trường hỏa tiễn đẩy đầy béo bở này đang bị chi phối bởi công ty SpaceX của Mỹ. © Ronan Lietar/AFP

"Ngày nay, về bản chất cốt lõi, 'New Space' đã thực sự trở thành một lĩnh vực kinh doanh dựa trên dữ liệu," ông Matthias Wachter thuộc BDI nhận định. Ông hiện đảm nhiệm vai trò Giám đốc điều hành của Sáng kiến ​​"New Space" Đức, đồng thời là Đồng Trưởng bộ phận Đổi mới sáng tạo, An ninh và Công nghệ tại BDI.

Sự chuyển mình của không gian đã trở thành một lĩnh vực thương mại

Kể từ khi mới ra đời, hoạt động bay vào không gian đã trải qua một cuộc chuyển đổi mang tính nền tảng. Trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh, đây chủ yếu là một cuộc đua song mã giữa Hoa Kỳ và Liên Xô; cả động lực thúc đẩy lẫn nguồn kinh phí thực hiện đều hoàn toàn đến từ phía nhà nước.

Vào khoảng năm 2000, các chính phủ quốc gia ngày càng chuyển dịch sang vai trò của một khách hàng. Kể từ đó đến nay, các dịch vụ như phóng hỏa tiễn, khai triển vệ tinh và các hoạt động vận hành khác ngày càng thường xuyên được các chính phủ đặt mua từ các công ty tư nhân. Chính sự chuyển dịch này đã đánh dấu sự ra đời của những công ty như SpaceX và Blue Origin.

Sự xuất hiện của các loại hỏa tiễn tái xử dụng được xem là một cột mốc quan trọng trong quá trình phát triển này. Họ đã giúp việc vận chuyển vào không gian trở nên phải chăng hơn đáng kể, qua đó mở ra những ứng dụng và lĩnh vực kinh doanh mới cho nhiều công ty khác. Theo công ty tư vấn điều hành McKinsey, chỉ riêng chi phí phóng hỏa tiễn đã giảm tới 90% trong vòng 20 năm qua.

Cách các công ty tư nhân kinh doanh trong không gian

Mặc dù SpaceX và Blue Origin chiếm một vị trí nổi bật trong tâm trí quần chúng, vẫn còn rất nhiều công ty khác đang hoạt động kinh doanh trong lĩnh vực không gian, bao gồm cả tại Đức. Hoạt động này không chỉ xoay quanh các hỏa tiễn và vệ tinh, mà còn bao gồm các hoạt động kinh doanh được hiện thực hóa *nhờ vào* kỹ nghệ không gian.

Chẳng hạn, theo BDI (Liên đoàn Công nghiệp Đức), khoảng ba phần tư các công ty hoạt động trong lĩnh vực không gian đều có khách hàng đến từ các ngành kỹ nghệ truyền thống. Nông nghiệp thông minh, Logistics, kỹ nghệ 4.0, giám sát cơ sở hạ tầng và xe tự lái, ngày càng có nhiều công ty thuộc đa dạng các lĩnh vực đang tận dụng dữ liệu thu thập từ vệ tinh cho vô vàn ứng dụng khác nhau. Mọi quy mô doanh nghiệp đều hiện diện trong lĩnh vực này, từ các công ty khởi nghiệp (start-up) và doanh nghiệp vừa và nhỏ (SME) cho đến các đơn vị kết hợp hệ thống quy mô lớn.

"Các dịch vụ như thông tin liên lạc, định vị, dẫn đường, đồng bộ thời gian và quan sát Trái Đất sẽ là điều không thể hình dung nếu thiếu đi kỹ nghệ khong gian. Những lĩnh vực cụ thể này đang đứng trước triển vọng tăng trưởng mạnh mẽ," ông Björn Hagemann, một Đối tác cấp cao tại McKinsey, nhận định.

Vai trò của các công ty Đức trong kỷ nguyên "Không gian Mới" (New Space)

Chỉ riêng tại Đức, hiện có 3 công ty đang tập trung phát triển các phương tiện phóng hỏa tiễn. Nhiều kỳ vọng đang được đặt vào các dòng hỏa tiễn do Isar Aerospace, có trụ sở tại Munich chế tạo.  Công ty Rocket Factory Augsburg và HyImpulse Technologies (có trụ sở tại Neuenstadt am Kocher) cũng đang chế tạo các dòng hỏa tiễn của riêng mình, hiện đang trong giai đoạn thử nghiệm. 

Auf der © Isar Aerospace

Ngoài ra, một số công ty khác chuyên sản xuất vệ tinh. "Chúng tôi sở hữu một lượng lớn các công ty thuộc 'hạ nguồn' (Downstream), những đơn vị tận dụng dữ liệu vệ tinh để xây dựng các mô hình kinh doanh mới dựa trên nền tảng dữ liệu," ông Matthias Wachter cho biết. Trong số đó có công ty OHB (có trụ sở tại Bremen), đơn vị chuyên phát triển các hệ thống vệ tinh hoàn chỉnh cũng như sản xuất các cơ phận cho dòng hỏa tiễn Ariane (bên cạnh nhiều hoạt động khác). The Exploration Company (trụ sở tại Planegg) chuyên chế tạo các khoang hỏa tiễn có khả năng tái sử dụng.

OroraTech cung cấp các giải pháp giám sát cháy rừng từ không gian. Các vệ tinh của ConstellR chuyên thu thập các dữ liệu nhiệt, những chỉ dấu phản ánh hoạt động của con người, tình trạng quá tải của cơ sở hạ tầng và các tác động đến môi trường. Công ty LiveEO có trụ sở tại Berlin phân tích hoàn toàn tự động dữ liệu từ vệ tinh và máy bay không người lái, nhằm giám sát các mạng lưới cơ sở hạ tầng trên toàn thế giới, chẳng hạn như các tuyến đường sắt của Deutsche Bahn.

Những khoản đầu tư tốn kém, liệu có thực sự xứng đáng?

Để bảo đảm khu vực tư nhân tiếp tục phát triển thịnh vượng, nhà nước Đức buộc phải đầu tư vào lĩnh vực không gian. Đây là yêu cầu được đưa ra bởi các tổ chức như Hiệp hội kỹ nghệ Hàng không Không Gian Đức (BDLI) và Liên đoàn kỹ nghệ Đức (BDI).

Cuộc tấn công mạng nhằm vào mạng lưới KA-SAT ngay trước khi Nga phát động cuộc xâm lược Ukraine đã khiến các mạng lưới trạm mặt đất vệ tinh tại một số quốc gia Âu châu bị tê liệt chỉ trong vòng vài phút, gây ra những hệ lụy đối với hoạt động thông tin liên lạc quân sự, các doanh nghiệp, cơ quan chính phủ và các cơ sở năng lượng. © La Nacion/ZUMA/picture alliance

Tuy nhiên, nền kinh tế Đức hiện đang gặp khó khăn. Một mặt, tăng trưởng kinh tế đang trì trệ, và việc cắt giảm chi tiêu là điều cần thiết ở nhiều lĩnh vực. Mặt khác, hoạt động du hành vũ trụ lại đòi hỏi những khoản chi phí khổng lồ. Dẫu vậy, theo lập luận của ông Wachter, Đức không thể chấp nhận việc bị thua kém trong lĩnh vực không gian. "Du hành không gian không phải là một mối quan tâm nhẹ hay đơn thuần là một dự án mang tính biểu tượng; ngược lại, nó chính là chìa khóa mở ra vô vàn kỹ nghệ tương lai ngay trên Trái Đất này."

Theo công ty cố vấn Deloitte, các lĩnh vực như định vị, thông tin liên lạc, định thời gian và quan sát Trái Đất hiện đang đóng vai trò trọng tâm đối với cơ sở hạ tầng thiết yếu. Chính vì thế, các tài sản đặt trong không gian tạo thành một phần sống còn của hệ thống cơ sở hạ tầng thiết yếu đó. Việc phải phụ thuộc vào các quốc gia khác trong những lĩnh vực trọng điểm và cơ sở hạ tầng thiết yếu sẽ tiềm ẩn những rủi ro đáng kể.

Nhiều hơn, nhưng vẫn chưa đủ

Trong 3 năm tới, Đức dự kiến ​​sẽ đóng góp khoảng 5,4 tỷ Euro cho Cơ quan Không Gian Âu Châu (ESA), một con số cao hơn đáng kể so với giai đoạn trước đây. Cam kết này, đã được chính thức phê duyệt vào cuối năm 2025.

Hơn nữa, 35 tỷ Euro đã được lên kế hoạch đầu tư vào các năng lực không gian phục vụ mục đích quân sự trong vòng năm năm tới. Một số dịch vụ không gian này có thể được tận dụng cho cả mục đích quân sự lẫn dân sự.

Nghe có vẻ là một khoản tiền khổng lồ, nhưng liệu nó có thực sự tương xứng khi đặt lên bàn cân so sánh với các quốc gia khác? Trong năm 2024, Hoa Kỳ nắm giữ thị phần thị trường khoảng 40%, tiếp theo là khu vực Á Châu với 20% và Âu Châu với 17%. Theo nhận định của Roland Berger, để duy trì thị phần hiện tại của Âu Châu cho đến năm 2040, lục địa này sẽ cần phải đẩy nhanh tốc độ tăng trưởng, một mục tiêu đòi hỏi phải có thêm các khoản đầu tư bổ sung với tổng trị giá lên tới 237 tỷ Euro. Để nâng thị phần của Âu Châu trên thị trường không gian toàn cầu lên mức 25% vào năm 2040, Đức sẽ cần phải gia tăng mức đầu tư hàng năm vào lĩnh vực không gian từ 4 tỷ Euro lên 10 tỷ Euro vào thời điểm đó.

Tuy nhiên, theo Roland Berger, việc đơn thuần chi tiêu nhiều tiền hơn vẫn chưa đủ: khu vực tư nhân cần nhận được sự hỗ trợ để có thể chuyển hóa thành công các ý tưởng đổi mới sáng tạo thành những dự án kinh doanh thương mại thực tế. Các yêu cầu của họ bao gồm cắt giảm quan liêu, nới lỏng quy định, cải cách cơ cấu, cùng những hợp đồng chủ chốt đầy táo bạo từ phía chính phủ.

"Chúng ta đang phải đối mặt với một cuộc chạy đua nước rút đầy cam go nhằm bắt kịp đà phát triển, nếu muốn theo kịp người Mỹ," ông Wachter nhận định. "Tuy nhiên, hoàn toàn không có lý do gì để chúng ta phải e dè hay lẩn tránh khi nói đến lĩnh vực kỹ nghệ không gian. Bất cứ thành tựu kỹ nghệ nào mà người Mỹ đạt được trong nhiều lĩnh vực, chúng ta cũng đều có thể làm được. Điều này được minh chứng rõ nét qua thực tế là chúng ta đang đóng một vai trò vô cùng nổi bật trong rất nhiều chương trình của Mỹ."

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 11-5-2026

 KHỐI UAE ĐANG ĐỐI MẶT VỚI THẾ TIẾN THOÁI LƯỠNG NAN VỀ THƯƠNG MẠI VÀ CHIẾN TRANH

Thế tiến thoái lưỡng nan của UAE bắt nguồn từ chính mô hình kinh tế của quốc gia này. Dubai, Abu Dhabi, Fujairah và các tiểu vương quốc khác phụ thuộc rất lớn vào thương mại, Logistics, xuất cảng năng lượng, hàng không, dịch vụ tài chính và niềm tin của giới đầu tư. Do đó, sự ổn định trên biển không chỉ đơn thuần là một ưu tiên trong chính sách đối ngoại; nó còn là một phần không thể thiếu trong nền tảng kinh tế của đất nước.

Eo biển Hormuz nằm ở tâm điểm của mối lo ngại này. Tuy tuyến đường thủy này nằm giữa Iran và Oman, nhưng bất kỳ sự gián đoạn nào tại đây đều tác động trực tiếp đến các cảng vùng Vịnh, hoạt động di chuyển của tàu chở dầu, chi phí bảo hiểm và tâm lý kinh doanh trong khu vực. Reuters tiết lộ rằng một phần đáng kể lưu lượng tàu thuyền qua eo biển Hormuz vẫn đang bị đình trệ, bất chấp những nỗ lực của Hoa Kỳ nhằm khôi phục quyền tự do hàng hải. Điều này minh chứng rõ nét cho việc những nỗi lo ngại về an ninh có thể làm tê liệt hoạt động thương mại nhanh chóng đến mức nào.

Hormuz Biến Lợi thế Địa lý thành Điểm yếu

UAE được hưởng lợi từ vị trí địa lý của mình, đóng vai trò là một trung tâm thế giới kết nối Á Châu, Trung Đông, Phi Châu và Âu Châu. Tuy nhiên, chính đặc điểm địa lý này cũng khiến quốc gia này trở nên dễ bị tổn thương trong những thời điểm xảy ra xung đột. Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran gần đây đã công bố một bản đồ về lãnh thổ mà họ tuyên bố chủ quyền quanh khu vực eo biển Hormuz, những ranh giới mà theo Reuters, thậm chí còn mở rộng đến các địa điểm nằm sâu bên trong lãnh thổ UAE, chẳng hạn như Umm al-Quwain và Fujairah.

Điều này mang ý nghĩa đặc biệt quan trọng bởi Fujairah đóng vai trò then chốt như một trung tâm năng lượng và vận tải biển, nằm ở vị trí bên ngoài đoạn hẹp nhất của eo biển. Bất kỳ nỗ lực nào của Iran nhằm khẳng định quyền kiểm soát trong vùng lân cận lãnh hải UAE đều làm dấy lên những lo ngại trực tiếp về an ninh đối với Abu Dhabi. Hơn nữa, động thái này còn gửi đi một tín hiệu cảnh báo tới các công ty vận tải biển rằng vùng rủi ro có thể sẽ không chỉ giới hạn trong một hành lang hẹp.

Abu Dhabi Tìm kiếm An ninh mà không gây hổn loạn Kinh tế

UAE có những động cơ mạnh mẽ để ủng hộ một chiến lược an ninh hàng hải vững chắc hơn. Reuters cho biết rằng UAE đã sẵn sàng tham gia một lực lượng đặc nhiệm đa quốc gia nhằm mở lại eo biển Hormuz, đồng thời Abu Dhabi cũng đã đề nghị thành lập một "Lực lượng An ninh Hormuz" để bảo vệ hoạt động vận tải biển trước sự gây hấn từ phía Iran.

Tuy nhiên, UAE cần phải cân bằng vị thế của mình một cách hết sức thận trọng. Việc đóng một vai trò quân sự rõ nét có thể giúp trấn an thị trường và các đối tác, đặc biệt là Hoa Kỳ. Song, điều này cũng có thể biến UAE trở thành một mục tiêu dễ nhận diện hơn, trong trường hợp Iran tìm cách trả đũa các quốc gia vùng Vịnh bị coi là những bên ủng hộ Washington hoặc Israel. Đây chính là trọng tâm của thế tiến thoái lưỡng nan này: sự can dự quá ít có thể khiến hoạt động thương mại rơi vào tình trạng vô định và thiếu sự bảo vệ, trong khi sự can dự quá sâu lại có nguy cơ kéo đất nước lún sâu hơn vào vòng chiến tranh.

Những diễn biến tiếp theo

Thế tiến thoái lưỡng nan về an ninh của UAE nhiều khả năng sẽ vẫn tiếp diễn ngay cả khi cuộc khủng hoảng trước mắt đã lắng xuống. Nền kinh tế của quốc gia này đòi hỏi các tuyến hàng hải thông suốt, thị trường bảo hiểm ổn định và sự tin tưởng từ giới đầu tư toàn cầu. Trong khi đó, chiến lược an ninh của nước này lại yêu cầu năng lực răn đe, sự hỗ trợ từ Hoa Kỳ và sự phối hợp chặt chẽ trong khu vực. Những mục tiêu này tuy có sự giao thoa, nhưng không phải lúc nào cũng dễ dàng để cân bằng.

Nếu UAE quá thiên về hướng đối đầu quân sự, nước này sẽ phải đối mặt với nguy cơ khiến các cảng biển, cơ sở năng lượng và các thành phố của mình trở thành mục tiêu trả đũa. Ngược lại, nếu giữ thái độ quá thận trọng, nước này lại có nguy cơ để cho Iran nắm quyền áp đặt các quy tắc chi phối một trong những tuyến đường thương mại trọng yếu nhất thế giới. Chính vì lẽ đó, lập trường của UAE mang ý nghĩa vô cùng quan trọng: nó thể hiện, cách mà các quốc gia vùng Vịnh đang nỗ lực bảo vệ hoạt động thương mại, mà không để cho một cuộc khủng hoảng thương mại leo thang thành một cuộc chiến ngay trước ngưỡng cửa nhà mình.

Vu Thái An, người lính VNCH, ngày 11-5-2026

   THỜI ĐIỂM CHO CUỘC KHỦNG HOẢNG DẦU MỎ THỰC SỰ GIA TĂNG CƯỜNG ĐỘ LÀ VÀO THÁNG 6

Nguồn tin từ Berliner Zeitung cho biết:  Trong khi Chính phủ Liên bang nỗ lực duy trì sự bình tĩnh, những hồi chuông cảnh báo đã vang lên tại Brüssel từ khá lâu. Ủy viên phụ trách Năng lượng của EU, ông Dan Jørgensen, đã cảnh báo suốt nhiều tuần qua về việc không được đánh giá thấp cuộc khủng hoảng dầu mỏ. Bởi lẽ, cuộc khủng hoảng dầu mỏ đang mở rộng thành một cuộc khủng hoảng năng lượng toàn diện, giáng đòn mạnh vào nền kinh tế Âu châu. Dựa trên các dự báo nội bộ, EU lo ngại rằng nguồn cung dầu Diesel và nhiên liệu máy bay sẽ trở nên khan hiếm ngay trong nội bộ khối này. Do đó, EU dự định sẽ sớm công bố các biện pháp mới nhằm cắt giảm mức tiêu thụ và thúc đẩy việc xử dụng các nguồn năng lượng thay thế. Mục tiêu của ông Jørgensen là tiết kiệm năng lượng. Tuy nhiên, để đạt được mục tiêu này, nguồn cung không được phép bị làm cho có vẻ rẻ hơn một cách giả tạo so với giá trị thực tế của nó. Những dấu hiệu thiếu hụt ban đầu hiện đã bắt đầu lộ rõ. Theo ông Jørgensen, đối với nhiên liệu máy bay, các vấn đề thực sự về nguồn cung có thể bùng phát nhanh chóng nếu cuộc xung đột hiện tại không sớm chấm dứt. 

Và thực tế đúng là như vậy: Trước nguy cơ thiếu hụt nguồn cung nhiên liệu máy bay đang lơ lửng, Hiệp hội phi trường Đức (ADV) đã lên tiếng cảnh báo về khả năng hủy chuyến bay và tăng giá vé. "Đáng lo ngại là sẽ có thêm nhiều chuyến bay bị hủy, đặc biệt là các chuyến bay của những hãng hàng không giá rẻ và các chuyến bay đến những điểm du lịch ít quan trọng hơn," ông Ralph Beisel, Giám đốc điều hành ADV, chia sẻ với tờ *Welt am Sonntag*. Lý do là: Trong hơn hai tháng qua, giá nhiên liệu máy bay đã tăng gấp đôi so với mức giá trước khi chiến tranh nổ ra. Ông Beisel cũng không kỳ vọng tình hình sẽ trở lại bình thường trong những tháng tới. Công cụ theo dõi giá nhiên liệu của Hiệp hội Vận tải Hàng không Quốc tế (IATA) cũng đã xác nhận đà tăng giá nhanh chóng này. "Trong kịch bản lạc quan nhất cho năm 2026, mức tăng trưởng lượng hành khách sẽ rơi vào trạng thái trì trệ. 

Trong kịch bản bi quan nhất, một số phi trường sẽ phải đối mặt với nguy cơ sụt giảm 10% công suất hoạt động. Nếu tính toán trên phạm vi tất cả các phi trường, tình trạng này sẽ ảnh hưởng đến 20 triệu lượt hành khách," ông Beisel cho biết. Một số điểm đến sẽ hoàn toàn không còn được phục vụ các chuyến bay nữa, trong khi các điểm đến khác sẽ có lần bay thưa thớt hơn và giá vé cũng sẽ cao hơn. Tổng hợp các đánh giá từ giới phân tích, các học giả và các chuyên gia thị trường dầu mỏ đều dẫn đến cùng một kết luận: một tháng 6 đầy biến động đang chờ đợi phía trước. Ngay cả khi đạt được một thỏa thuận hòa bình nhanh chóng tại vùng Vịnh Ba Tư, điều đó cũng sẽ chẳng giúp ích được bao nhiêu trong việc giải tỏa những nút thắt hiện hữu về nguồn cung. 

Điểm bùng phát của cuộc khủng hoảng được dự báo sẽ rơi vào tháng 6. Cho đến nay, Ả Rập Saudi vẫn có thể thực hiện việc điều hướng một phần nguồn cung dầu thô; Tương tự, Mỹ và Phi châu đã góp phần giảm nhẹ tác động của lệnh phong tỏa tại Eo biển Hormuz ở một mức độ nào đó thông qua các hoạt động xuất cảng của họ trong những tuần gần đây. Tuy nhiên, khả năng giảm thiểu tác động này hiện đang chạm đến giới hạn. Như bà Kerstin Hottner, Trưởng bộ phận Hàng hóa tại công ty đầu tư Vontobel, đã giải thích với tờ *Handelsblatt*: "Đến cuối tháng 6, lượng hàng tồn kho toàn thế giới có khả năng sẽ cạn kiệt xuống mức tối thiểu, và giá cả sẽ buộc phải tăng mạnh để kích hoạt một phản ứng tương ứng từ phía nhu cầu, cụ thể là sự sụt giảm nhu cầu." Bà Hottner nhận định rằng mức giá dầu kỷ lục, lên tới 150 USD mỗi thùng, là một khả năng hoàn toàn có thể xảy ra vào thời điểm đó. Bởi lẽ, ngay cả khi "chỉ" 20% lượng dầu trên thị trường toàn cầu đi qua Eo biển Hormuz, thì lượng dầu này vẫn đang từ từ nhưng chắc chắn bào mòn kho dự trữ thế giới cũng như các kho dự trữ chiến lược, đặc biệt là nếu các khối kinh tế lớn như Mỹ, Trung Quốc hay EU không kiềm chế được mức tiêu thụ của mình mà thay vào đó vẫn tiếp tục hoạt động ở mức bình thường. 

Ông Markus Krebber, Giám đốc điều hành (CEO) của RWE, cũng bày tỏ mối lo ngại của mình với tờ *Handelsblatt*: "Tình trạng thiếu hụt thực tế, mang tính vật lý, mới chỉ vừa bắt đầu. Suy cho cùng, nguồn cung năng lượng có nguồn gốc từ khu vực đó vẫn còn đang trên biển trong suốt hai đến ba tháng qua. Tuy nhiên, hiện tại thì không còn chuyến hàng mới nào cập bến nữa." Tình hình liên quan đến dầu Diesel cũng có thể trở nên nghiêm trọng vào tháng 6. Theo thời gian, Mỹ có thể sẽ ngừng xuất cảng dầu Diesel sang Âu châu. Hơn nữa, kể từ ngày 1 tháng 5, không còn dòng dầu thô nào chảy từ Kazakhstan sang Đức thông qua đường ống Druzhba. Theo Hiệp hội các Trạm dịch vụ của Đức, tình hình này đe dọa sẽ đẩy giá nhiên liệu lên mức cao hơn nữa và, trong trung hạn, gây ra tình trạng thiếu hụt nguồn cung, nếu các công ty dầu mỏ và các nhà hoạch định chính sách không thể đảm bảo việc phân phối hiệu quả cũng như công tác quản lý khủng hoảng. "Giá cả sẽ tăng ngay lập tức," một người phát ngôn của hiệp hội cảnh báo trên tờ *Berliner Zeitung*. 

Việc ngừng giao hàng sẽ cắt giảm khoảng 20% ​​trong tổng số lên tới 12 triệu tấn dầu được chế biến hàng năm tại nhà máy lọc dầu PCK ở Schwedt. Khoảng 90% số xe cộ trong khu vực Berlin-Brandenburg xử dụng nhiên liệu được tinh chế từ nguồn dầu này. Hơn nữa, các nhà cung cấp cũng cảnh báo rằng ngay cả dầu nhớt động cơ cũng có thể trở nên khan hiếm. Trong khi đó, trước nguy cơ thiếu hụt nhiên liệu máy bay đang cận kề, vào ngày 8 tháng 5, Cơ quan An toàn Hàng không Liên minh Âu Châu (EASA) đã mở đường cho việc xử dụng nhiên liệu máy bay nhập cảng từ Hoa Kỳ. Mặc dù nhiên liệu máy bay của Hoa Kỳ có điểm đóng băng khác biệt, nhưng hiện tại điều này dường như không còn là vấn đề đáng ngại. Tuy nhiên, ngay cả trong bối cảnh này, câu hỏi về việc Hoa Kỳ sẽ còn tiếp tục xuất cảng các sản phẩm dầu mỏ tinh chế trong bao lâu nữa vẫn còn bỏ ngỏ. Về phía mình, Chính phủ Liên bang vẫn giữ thái độ bình tĩnh.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 11-6-2026

 VŨ KHÍ LASER TRYZUB CỦA UKRAINE HƯỚNG TỚI MỤC TIÊU BẮB HẠ CÁC MÁY BAY KHÔNG NGƯỜI LÁI "CHỈ TỐN CHI PHÍ VÀI XU"

Theo Telepolis: Công ty Celebra Tech của Ukraine đang thử nghiệm hệ thống phòng thủ Laser của mình nhằm chống lại các máy bay không người lái (UAV) trinh sát và UAV FPV của Nga ở phạm vi lên tới 5 km.

Theo báo cáo của *Interesting Engineering*, công ty quốc phòng Ukraine Celebra Tech gần đây đã công bố một cấu hình mới cho vũ khí Laser mang tên "Tryzub" của mình. Hệ thống này, được lắp đặt trên xe kéo, hiện đang trong giai đoạn thử nghiệm cuối cùng và được chế tạo để vô hiệu hóa các máy bay không người lái của Nga trong tương lai với chi phí chỉ bằng một phần nhỏ so với các loại hỏa tiễn đánh chặn thông thường.

Theo công ty này, đội ngũ của Celebra Tech, bao gồm khoảng 15 thành viên, đã tự bỏ vốn nội bộ để tài trợ cho dự án, mà không dựa vào bất kỳ hợp đồng mua sắm công nào được công bố rộng rãi.

Cái tên "Tryzub" có nghĩa là "Cây đinh ba" trong tiếng Ukraine và là biểu tượng của quốc huy nước này.

Hệ thống này lần đầu tiên được nhắc đến vào tháng 12 năm 2024 tại Hội nghị Kỹ nghệ Quốc phòng Âu Châu diễn ra ở Kiew. Sau đó, nó được giới thiệu lần đầu tiên thông qua một đoạn Video giới  thiệu vào tháng 4 năm 2025.

Đại tá Vadym Sukharevskyi, khi đó là Chỉ huy Lực lượng Hệ thống Không người lái của Ukraine, đã xác nhận vào thời điểm đó rằng Ukraine sở hữu một loại vũ khí Laser có khả năng tấn công các mục tiêu trên không ở độ cao vượt quá 2 km.

Tuy nhiên, tính đến tháng 5 năm 2026, vẫn chưa có trường hợp nào được xác nhận về việc hệ thống này đạt được một pha "tiêu diệt" thành công trong các hoạt động chiến đấu thực tế; theo cổng thông tin *Militarnyi* của Ukraine, các đoạn video được công bố cho đến nay chỉ cho thấy các cuộc thử nghiệm nhằm vào mục tiêu mặt đất và việc làm "mù" một chiếc UAV FPV dẫn đường bằng sợi quang vào tháng 4 năm 2025.

Phạm vi hoạt động và cơ chế vận hành

Theo Celebra Tech, Tryzub có thể phá hủy các UAV FPV ở khoảng cách từ 800 đến 900 mét, và các UAV trinh sát ở khoảng cách lên tới 1.500 mét. Hệ thống này hiện đang được thử nghiệm ở khoảng cách lên tới 5 km nhằm chống lại các UAV chiến đấu tự sát Shahed do Iran sản xuất, loại máy bay mà Nga đang khai triển với số lượng lớn. Như công ty đã giải thích với *Militarnyi*: "Ngày nay, về cơ bản, Tryzub có khả năng tấn công các mục tiêu ở khoảng cách 5 km, điều này cho phép bắn hạ một cách hiệu quả các loại UAV như Shahed." Hệ thống Laser này nhắm vào các bộ phận điện tử, quang học và cấu trúc của máy bay không người lái (Drone), chẳng hạn như bề mặt cánh. Nó đã được thử nghiệm để đối phó với các loại Drone có kích thước dao động từ 17,8 đến 33 cm.

Phiên bản mới nhất được trang bị tính năng nhắm mục tiêu có sự hỗ trợ của AI, khả năng tự động tìm kiếm và bám sát mục tiêu, cũng như kết hợp Radar để tính toán quỹ đạo bay. Mới chỉ vào tháng 4 năm 2025, việc bám sát mục tiêu vẫn phải dựa vào điều khiển thủ công bằng cần gạt, một điểm nghẽn kỹ thuật mà Celebra Tech đã giải quyết triệt để thông qua việc kết hợp các thành phần AI.

Sự chênh lệch về chi phí: Một tính toán chiến lược

Theo trang *Army Recognition*, lợi thế độc nhất của hệ thống này không nằm ở tầm bắn, mà chính là ở hiệu quả về chi phí mang lại lợi thế về kinh tế quốc phòng. Được biết, một hỏa tiễn đánh chặn Patriot PAC-3 có giá dao động từ 3 đến 4 triệu USD, trong khi một hỏa tiễn IRIS-T có giá khoảng 430.000 USD. Ngay cả hệ thống NASAMS/AIM-120 cũng có mức giá lên tới 1 đến 1,5 triệu USD cho mỗi lần đánh chặn thành công.

Ngược lại, các loại Drone Shahed chỉ có giá từ 20.000 đến 50.000 USD mỗi chiếc, một sự chênh lệch lớn tạo ra gánh nặng tài chính lâu dài cho cuộc chiến ở Ukraine. Về mặt lý thuyết, các loại vũ khí Laser như Tryzub giúp giảm chi phí vận hành xuống mức tối thiểu, chỉ bao gồm chi phí điện năng, nhiên liệu và hao mòn máy móc.

Các công ty khác của Ukraine cũng đang nghiên cứu những giải pháp thay thế với chi phí phải chăng hơn: Chẳng hạn, công ty Fire Point đang lên kế hoạch phát triển một giải pháp thay thế cho hệ thống Patriot với mức giá dưới một triệu USD, dự kiến ​​sẽ được đưa vào thử nghiệm để đánh chặn hỏa tiễn đạn đạo trong năm 2027.

Tập ​​đoàn năng lượng quốc doanh Naftogaz của Ukraine đã đầu tư khoảng 180 triệu USD để bảo vệ cơ sở hạ tầng năng lượng của mình trước các cuộc tấn công bằng Drone, đây chính xác là loại cơ sở vật chất mà hệ thống Tryzub được chế tạo để bảo vệ trong tương lai. Những câu hỏi chưa có lời giải và các giới hạn về khí quyển

Mặc dù đã đạt được những bước tiến đáng kể, các thông số kỹ thuật chủ chốt của hệ thống vẫn được giữ kín. Celebra Tech chưa công bố chi tiết về công suất phát Laser (tính bằng kilowatt),  sóng chùm tia, hệ thống làm mát hay dung lượng Pin.

Các hệ thống tương đương của Tây phương thường yêu cầu công suất Laser từ 30 đến 100 kW để tiêu diệt các loại Drone ở khoảng cách vượt quá 1 đến 2 km. Hệ thống Iron Beam của Israel được ước tính có công suất đầu ra khoảng 100 kW, trong khi hệ thống HELIOS của Hoa Kỳ đạt mức trên 60 kW.

Một vấn đề nan giải không kém chính là các điều kiện khí quyển: sương mù, mưa, khói và bụi trên chiến trường làm tán xạ chùm tia laser, qua đó có nguy cơ làm giảm đáng kể hiệu quả hoạt động của hệ thống. Các cuộc thử nghiệm được tiến hành cho đến nay đều diễn ra trong những điều kiện được kiểm soát chặt chẽ; do đó, vẫn còn phải chờ xem liệu hệ thống này có thể vận hành một cách tin cậy trong suốt những tháng mùa thu và mùa đông tại Ukraine hay không ?.

Ngoài nhiệm vụ phòng thủ chống máy bay không người lái, Celebra Tech còn xác định rà phá bom mìn là một ứng dụng tiềm năng khác dành cho hệ thống này.

So với các hệ thống Tây phương, chẳng hạn như DragonFire của Anh hay hệ thống HELIOS được trang bị trên tàu khu trục của Hải quân Hoa Kỳ, hệ thống Tryzub có vẻ ít mang tính kỹ nghệ hóa hơn và có phạm vi hoạt động hạn chế hơn. Tuy nhiên, nó đã hoàn tất chu trình phát triển nhanh hơn đáng kể, thành tựu đạt được ngay trong bối cảnh chiến tranh đang diễn ra ác liệt, thay vì nằm trong khuôn khổ các chương trình kiểm định tiêu chuẩn kéo dài nhiều năm của NATO.

Hệ thống xe tự động Leonidas (Leonidas AGV) lại áp dụng một phương thức tiến gần mục tiêu hoàn toàn khác biệt, đó là để đối phó với các bầy máy bay không người lái bằng kỹ thuật vi sóng; phương thức này cho phép hệ thống nhắm mục tiêu vào nhiều đối tượng cùng một lúc, một lợi thế vượt trội so với các hệ thống Laser, vốn thường chỉ có thể tiêu diệt từng chiếc máy bay không người lái một cách riêng lẻ và theo trình tự lần lượt.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 11-5-2026

HANTAVIRUS TRÊN "CON TÀU DỊCH BỆNH"- LÍNH DÙ ĐƯỢC ĐIỀU ĐỘNG

Nguồn tin T-Online cho biết : Các hành khách trên tàu *Hondius* đang rời tàu và được đưa đi cách ly bằng đường hàng không. Trong khi đó, tại một địa điểm khác, các lính dù đang hạ cánh, cũng nhằm ứng phó với đợt bùng phát virus Hanta.

Trong lúc công tác di tản hành khách khỏi tàu *Hondius* đang diễn ra ngoài khơi Tenerife, Vương quốc Anh đang điều động lính dù tới một trong những nơi hẻo lánh nhất trên Trái đất: các nhân viên cứu trợ đã nhảy dù từ máy bay xuống đảo Tristan da Cunha ở Nam Đại Tây Dương, Bộ Quốc phòng Anh thông báo vào Chủ nhật 10-5.


Con tàu dịch bênh "Hondius"

Cơ quan An ninh Y tế Vương quốc Anh (UKHSA) trước đó đã báo cáo về một ca nghi nhiễm trên hòn đảo này. Theo Bộ Quốc phòng, cá nhân được đề cập là một hành khách từ tàu *Hondius*, người đang cư trú trên đảo và được cho là đã rời tàu tại đó.

Tristan da Cunha là Lãnh thổ Hải ngoại thuộc Anh hẻo lánh nhất và thông thường chỉ có thể đi lại bằng tàu thủy. Hòn đảo này chỉ có dân số vỏn vẹn 221 người và không có đường phi đạo cho phi trường. Đội đặc nhiệm của Lục quân Anh hạ cánh xuống đảo bao gồm 6 lính dù và 2 nhân viên y tế. Ngoài ra, các nhu yếu phẩm như bình oxy và các dụng cụ y tế khác cũng được thả dù xuống đảo.

Lính dù đang trên đường đến: Chỉ có 221 cư dân sinh sống trên đảo Tristan da Cunha. (Nguồn: Bộ Quốc phòng Anh)

Nỗi lo Hantavirus trên hòn đảo hẻo lánh: Chuyến bay dài 10.000 km

"Do nguồn cung cấp Oxy trên đảo đã cạn kiệt nghiêm trọng, việc thả dù là phương án duy nhất để kịp thời chuyển giao các dụng cụ cứu cấp đến tay bệnh nhân," Lục quân Anh cho biết.

Đây là chiến dịch đầu tiên thuộc loại hình này: chiếc vận tải cơ A400 được điều động cho nhiệm vụ đã bay quãng đường dài 6.788 km từ căn cứ không quân quân sự RAF Brize Norton gần Oxford tới đảo Ascension, hòn đảo nằm giữa Đại Tây Dương, cùng với Tristan da Cunha và St. Helena tạo thành một Lãnh thổ Hải ngoại thuộc Anh. Từ đó, máy bay tiếp tục hành trình hơn 3.000 km tới Tristan da Cunha, hòn đảo nằm xa hơn về phía nam. Một chiếc máy bay Voyager đã bay kèm theo chiếc vận tải cơ để thực hiện việc tiếp nhiên liệu trên không. Các hành khách người Tây Ban Nha đã rời tàu.

Công tác di tản đang được tiến hành: Sau cuộc kiểm tra sơ bộ của các bác sĩ tại Tenerife, các hành khách đã được phép rời tàu "Hondius". (Nguồn: -/AP/dpa)

Trong khi đó, các đội ứng phó khẩn cấp đang chuẩn bị cho việc đưa các hành khách từ tàu *Hondius* trở về Đức. Con tàu du lịch này đã cập cảng Granadilla vào sáng nay; cảng nằm ở phía nam của hòn đảo du lịch Tenerife thuộc Tây Ban Nha. Các bác sĩ đã tiến hành khám cho các hành khách ngay khi họ vẫn còn ở trên tàu để kiểm soát các triệu chứng bệnh cấp tính. Công tác di tản bắt đầu vào cuối buổi sáng: trước tiên, 14 công dân Tây Ban Nha được đưa lên bờ theo từng nhóm nhỏ bằng thuyền. Theo Bộ Y tế Tây Ban Nha, nhóm này bao gồm 13 hành khách và một thành viên thủy thủ đoàn.

Các hình ảnh ghi lại cho thấy những người này đều mặc trang phục bảo vệ y tế và đeo khẩu trang khi đang ở trên thuyền. Sau khi lên bờ, họ đã lên các xe buýt thuộc Đơn vị Khẩn cấp Quân sự (UME) sẽ vận chuyển họ đến phi trường. Được tháp tùng bởi một chuyên gia từ Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), nhóm này dự kiến ​​sẽ được đưa về Madrid bằng đường hàng không, nơi họ sẽ thực hiện cách ly tại một bệnh viện quân đội.

Các hành khách được đưa lên bờ bằng những chiếc thuyền nhỏ. (Nguồn: -/AP/dpa)

Bốn hành khách Đức trở về Frankfurt

Ngay sau khi rời tàu, 4 hành khách người Đức từ tàu "Hondius" dự kiến ​​sẽ được đưa về Đức, quốc gia láng giềng của Hòa Lan, ngay trong ngày Chủ nhật. Họ sẽ di chuyển trên một chiếc phi cơ của Hòa Lan cùng với các công dân của nước này, cũng như các công dân Bỉ và Hy Lạp. Vào thời điểm các hành khách rời tàu, con tàu này đang chở tổng cộng từ 140 đến 150 người đến từ 23 quốc gia khác nhau.

Dịch bệnh virus Hanta: Việc di tản hành khách trên tàu du lịch đã bắt đầu

Sau khi hạ cánh tại phi trường ở Eindhoven (Hòa Lan), các hành khách Đức sẽ tiếp tục được vận chuyển về Frankfurt, theo tin từ Hãng thông tấn Đức (dpa). Các đơn vị khẩn cấp thuộc sở cứu hỏa của Essen và Frankfurt đã được huy động để thực hiện công tác vận chuyển này. Họ dự kiến ​​sẽ đón 4 hành khách tại phi trường quân sự ở Eindhoven vào cuối ngày hôm nay, Chủ nhật 10-5. Từ đó, nhóm này sẽ được đưa về Frankfurt bằng một phương tiện vận chuyển chuyên dụng dành cho việc cách ly.

Theo các báo cáo, hiện tại không có cá nhân nào trong số 4 người này biểu hiện bất kỳ triệu chứng bệnh nào. Trong trường hợp tình trạng sức khỏe của họ thay đổi trong quá trình bay, bệnh nhân bị ảnh hưởng sẽ được đưa đến Bệnh viện Đại học Düsseldorf. Hiện đã có một phụ nữ 65 tuổi đang được điều trị tại khoa bệnh truyền nhiễm của bệnh viện này. Người phụ nữ này cũng từng có mặt trên tàu "Hondius" và theo các cơ quan chức năng, bà đã có tiếp xúc gần trên tàu với một bệnh nhân đã tử vong do nhiễm Virus Hanta.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 11-5-2026

VỚI VŨ KHÍ MỚI, TẦM BẮN MỚI: HỎA TIỄN TẦM XA CỦA UKRAINE LÀM RUNG CHUYỄN NGA BẰNG NHỮNG CUỘC TẤN CÔNG KỶ LỤC 

Nguồn: dpa, Ukrainska Pravda, Zeit, Bloomberg, Reuters, ntv) (jenko) -Hệ thống phòng không Nga bị đẩy đến giới hạn: Ukraine giáng đòn tấn công hỏa tiễn kỷ lục, diễn ra vào thời điểm đặc biệt tế nhị: ngay trước thềm một lệnh ngừng bắn. 

Moskau/Kiew – Đây là một diễn biến mà chỉ một năm trước thôi, hầu như không ai nghĩ là có thể xảy ra: Ukraine đang tấn công sâu vào ngay "trái tim" của nước Nga—và Moskau gần như bất lực trong việc ngăn chặn điều đó. Vào đêm rạng sáng thứ Năm (ngày 7 tháng 5), các máy bay không người lái của Ukraine đã tấn công hầu hết các khu vực thuộc miền Tây và miền Trung nước Nga; chúng bay vượt qua các hệ thống phòng thủ nhiều tầng, băng qua dãy núi Ural và vươn tới các mục tiêu nằm cách tiền tuyến khoảng 1.700 km. Theo các tuyên bố chính thức, được Bộ Quốc phòng tại Moskau báo cáo lại, hệ thống phòng không Nga được cho là đã đánh chặn 347 máy bay không người lái; đây là một trong những con số cao nhất từng được ghi nhận. Thông tin này được đăng tải bởi tờ *Ukrainska Pravda*.

Trong khi Nga, trong phản ứng ban đầu, cố gắng "xoay chuyển" việc bắn hạ hầu hết các hỏa tiễn thành một dấu hiệu của sức mạnh, thì các nhà quan sát khác lại diễn giải thực tế rằng Ukraine hiện có khả năng vượt qua hệ thống phòng không Nga tại nhiều khu vực như một dấu hiệu của sự yếu kém. Tổng thống Ukraine Wolodymyr Selenskyj mô tả loạt đòn tập kích liên tiếp vào Nga là một "giai đoạn mới trong việc triển khai vũ khí của Ukraine", đồng thời công bố các kế hoạch nhằm mở rộng tầm hoạt động của các loại vũ khí này xa hơn nữa.

Một bước ngoặt trong cuộc chiến tại Ukraine? Nga vẫn liên tục hứng chịu hỏa lực ngay trước thềm lệnh ngừng bắn

Liệu Ukraine có đang đạt được một bước ngoặt trong công cuộc phòng vệ chống lại cuộc chiến xâm lược của Nga? Phần lớn thông tin xuất hiện từ cuộc chiến tại Ukraine không thể được kiểm chứng một cách độc lập. Tuy nhiên, có một điều chắc chắn: Cuộc tấn công phá kỷ lục diễn ra vào đêm thứ Năm không phải là một sự kiện đơn lẻ, ngoại lệ. Nó đánh dấu cao điểm tạm thời của một chiến dịch tấn công bằng máy bay không người lái vốn đã leo thang trong suốt nhiều tuần qua, và điều đáng nói là nó lại diễn ra chính xác vào những ngày mà cả hai bên đã tuyên bố lệnh ngừng bắn với nhau. Lệnh ngừng bắn này được dự kiến ​​sẽ trùng với các hoạt động lễ hội kỷ niệm ngày 9 tháng 5 ở Moskau. Ngày 9 tháng 5 là một trong những ngày lễ quốc gia quan trọng nhất của Nga: ngày tưởng niệm chiến thắng của Liên Xô trước Đức Quốc xã trong Thế chiến II, một sự kiện đánh dấu kỷ niệm lần thứ 81 trong năm nay. Tổng thống Nga Wladimir Putin theo truyền thống thường tận dụng cuộc duyệt binh thường niên tại Quảng trường Đỏ như một diễn đàn để phô diễn sức mạnh quốc gia; tuy nhiên, theo tờ báo *Die Zeit*, năm nay, dường như do lo ngại trước các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái của Ukraine, xe tăng và các khí tài quân sự hạng nặng được cho là lần đầu tiên vắng mặt trong buổi lễ trình diễn này. Ngược lại, Ukraine đã chọn kỷ niệm ngày này vào ngày 8 tháng 5 kể từ khi đoạn tuyệt với truyền thống thời Xô Viết, một hành động phân định mang tính biểu tượng mà, như tờ *FAZ* đã nhận định, khiến cho hố sâu chính trị giữa Kiew và Moskau trở nên hiện hữu rõ ràng ngay cả trên lịch trình thời gian.

Trong bối cảnh đó, cả hai bên tham chiến tại Ukraine đều đã tuyên bố ngừng bắn nhân dịp các ngày lễ tương ứng của mình. Tuy nhiên, liệu lệnh ngừng bắn này có được duy trì hay không vẫn còn là điều bỏ ngỏ; ít nhất thì các cuộc tấn công bằng hỏa tiễn vẫn đang tiếp diễn cho thấy điều ngược lại. Dù sao đi nữa, Ukraine đã chứng minh rằng những lo ngại của Điện Kremlin về một cuộc tấn công tiềm tàng nhằm vào các hoạt động lễ hội có lẽ không hoàn toàn vô căn cứ về mặt lý thuyết. Chỉ mới vài ngày trước, một máy bay không người lái của Ukraine đã tấn công một tòa nhà dân cư cao cấp tại Moskau, rơi xuống vị trí chỉ cách Quảng trường Đỏ vỏn vẹn 7 km.

Các khí tài quân sự làm nền tảng cho năng lực tấn công mới này vốn đã khá nổi tiếng: bên cạnh các loại máy bay không người lái tầm xa *Ljutyj*, Ukraine đang ngày càng dựa nhiều hơn vào FP-5 *Flamingo*—một loại hỏa tiễn hành trình do công ty quốc phòng Fire Point sản xuất, được trang bị đầu đạn nặng 1.000 kg và có tầm bắn được cho là lên tới 3.000 km. Theo tin tức từ truyền hình ntv của Đức, Tổng thống Selenskyj đã ca ngợi *Flamingo* là "loại hỏa tiễn thành công nhất" của Ukraine. Mới đây nhất, vào đầu tháng 5, một quả hỏa tiễn hành trình thuộc loại này đã tấn công nhà máy quốc phòng VNIIIR Progress tại Cheboksary, nằm cách tiền tuyến khoảng 1.000 km. Cơ sở này chuyên sản xuất các Modul dẫn đường cho máy bay không người lái, hỏa tiễn hành trình và hỏa tiễn phóng của Nga. Khả năng trinh sát điện tử chính xác cho phép các hệ thống này khai thác những lỗ hổng trong hệ thống phòng không của Nga và độ chính xác của chúng đang ngày càng được nâng cao. Nhà máy lọc dầu bốc cháy: Nền kinh tế Nga bị đẩy đến bờ vực bởi loạt đòn tấn công hỏa tiễn dồn dập

Các cuộc tấn công này tuân theo một mô hình chiến lược rõ ràng: nền kinh tế và cơ sở hạ tầng quốc phòng của Nga đang trở thành mục tiêu trọng điểm. Kể từ cuối tháng 3, các kho cảng dầu tại cảng Ust-Luga bên bờ biển Baltic đã bốc cháy; hỏa tiễn hành trình đã oanh tạc các cảng gần biên giới Phần Lan; và riêng nhà máy lọc dầu tại thành phố Tuapse ở miền nam nước Nga đã bị tấn công tới 4 lần chỉ trong khoảng thời gian từ ngày 16 tháng 4. Theo Bloomberg, các cuộc tấn công của Ukraine nhằm vào cơ sở hạ tầng dầu mỏ của Nga đã chạm mức cao nhất trong vòng bốn tháng vào tháng 4, với ít nhất 21 đợt tấn công riêng lẻ. Cũng theo hãng tin này, những đợt tấn công bằng máy bay không người lái nói trên đã làm sụt giảm công suất lọc dầu trung bình của Nga xuống còn 4,69 triệu thùng mỗi ngày, mức thấp nhất kể từ tháng 12 năm 2009.

Tuy nhiên, những thiệt hại ngoài ý muốn vẫn là điều khó tránh khỏi. Thỉnh thoảng, các loại đạn dược lạc hướng lại gây ra báo động ngay cả tại khu vực sườn của NATO: Vào thứ Năm, hai máy bay không người lái, được cho là của Ukraine, đã rơi xuống vùng Latgale của Lettland, nằm sát biên giới với Nga. Bộ trưởng Quốc phòng Lettland, ông Andris Sprūds, phát biểu trên truyền hình LSM rằng các máy bay không người lái này nhiều khả năng nhắm vào các mục tiêu bên trong lãnh thổ Nga. Tại thành phố Rēzekne, cách biên giới khoảng 40 km, bốn bồn chứa dầu đã bị hư hại, và các trường học vẫn đóng cửa trong ngày thứ Năm. NATO đã điều động các máy bay chiến đấu tới khu vực này, và đây không phải là lần đầu tiên sự việc như vậy diễn ra: Theo tin từ tờ *Die Zeit*, các máy bay không người lái của Ukraine trước đó cũng từng rơi xuống lãnh thổ Lettland, Estland và Litauen ngay từ cuối tháng Ba.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 10-5-2026