Powered By Blogger

 TRONG BÀI  GIẢNG NGÀY CHÚA NHẬT LỄ LÁ CỦA PAPS LEO XIV - ĐƯỢC XEM NHƯ MỘT THÔNG ĐIỆP GỞI ĐẾN TRUMP

Theo  The Daily Digest: Trong bài giảng Chúa nhật Lễ Lá, Giáo hoàng Leo XIV kêu gọi cộng đồng quốc tế hãy đón nhận hòa bình, một thông điệp có thể được hiểu là lời cảnh báo rõ ràng đối với các nhà lãnh đạo như Donald Trump. Trước hàng ngàn tín hữu tập trung tại Quảng trường Petersplatz, Giáo hoàng nhấn mạnh rằng lời cầu nguyện của những kẻ kích động bạo lực không được Chúa lắng nghe.

“Chúa sẽ không nghe lời cầu nguyện của những kẻ gây chiến tranh,” Đức Thánh Cha nói, ám chỉ một đoạn Kinh Thánh, “nhưng Ngài bác bỏ chúng: ‘Tay các ngươi đầy máu.’”

Những lời của Leo XIV được đưa ra vào thời điểm Chiến tranh Iran đang leo thang, Mỹ và Israel đang tăng cường tấn công quân đội Iran, và Trump là một nhân vật chính trị gây những tranh cãi đang lên cao.

“Hãy hạ vũ khí xuống!”

Theo Giáo hoàng, đức tin không thể bị lạm dụng để biện minh cho bạo lực. Do đó, ngài đã nói rõ trong thông điệp của mình: “Hãy hạ vũ khí xuống, hãy nhớ rằng các ngươi là anh em!”

Theo một báo cáo trên tờ The Independent, Giáo hoàng Leo XIV không trực tiếp nhắc đến bất kỳ nguyên thủ quốc gia nào, nhưng nhiều người cho rằng ông Trump là người mà Paps muốn nhắm đến.

Theo nhiều nguồn tin, Paps đã tăng cường chỉ trích cuộc chiến ở Iran trong những tuần gần đây. Paps đã liên tục kêu gọi ngừng bắn ngay lập tức và nhấn mạnh rằng các cuộc không kích là bừa bãi và phải bị cấm.

Một số thành viên trong chính quyền Trump đã xử dụng ngôn từ Kitô giáo để biện minh cho các cuộc tấn công của Mỹ và Israel chống lại Iran, điều này không được Giáo hoàng hay phần còn lại của Giáo hội đón nhận.

Trong bài diễn văn Chúa nhật Lễ Lá, Giáo hoàng Leo XIV đã dẫn chứng Chúa Giêsu như một tấm gương, người “không cầm vũ khí, không tự vệ và không gây chiến”.

Thay vào đó, Giáo hoàng nói: “Tôi luôn luôn bác bỏ bạo lực”.

Giáo hoàng Leo XIV cũng bày tỏ lòng kính trọng đối với các nạn nhân của cuộc chiến và sự đau khổ của họ. Ngài nói: “Chúng ta nghe thấy tiếng kêu than của những người bị áp bức, những người đã mất hết hy vọng”.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 3-4-2026

       CHRISTOPHE BRUNEAU, TÂN CEO CỦA ARIANGROUP ĐẶT MỤC TIÊU                                       CŨNG CỐ HOẠT ĐỘNG TẠI ĐỨC

Ngày 1 tháng 4, ông Bruneau sẽ kế nhiệm Martin Sion. Dưới đây là những kế hoạch của vị lãnh đạo 58 tuổi này dành cho công ty hàng không Không Gian Pháp-Đức.

Christophe Bruneau, người Pháp sẽ đảm nhận vai trò CEO của ArianeGroup vào ngày 1 tháng 4. Ông dự định củng cố hoạt động của công ty, đặc biệt là tại Đức. ArianeGroup có các cơ sở tại Ottobrunn, Bremen, Lampoldshausen và Trauen. Tại Ottobrunn, các buồng đẩy cho động cơ hỏa tiễn và hệ thống đẩy vệ tinh được chế tạo và sản xuất; tại Bremen, tầng trên của Ariane 6 đang được chế tạo; Lampoldshausen là trung tâm xuất sắc về chế tạo và sản xuất hệ thống đẩy cho vệ tinh, tàu không gian và các nền tảng quỹ đạo. Trong tương lai, động cơ tầng trên Vinci cho Ariane 6 cũng sẽ được lắp ráp tại đây. Và tại Trauen, Niedersachsen, Hydrazine được sản xuất cho động cơ của vệ tinh và tàu Không Gian.

Tân lãnh đạo của ArianeGroup rất quen thuộc với nước Đức. Trong suốt sự nghiệp của mình, ông Bruneau đã dành nhiều năm làm việc tại Đức, bao gồm các vị trí như tùy viên khoa học và Kỹ thuật, điều phối viên hàng không vũ trụ tại Đại sứ quán Pháp ở Bonn, giám đốc bộ phận không gian tại MAN Technologie ở Augsburg, người đứng đầu chương trình TP400-D6 và sau đó là giám đốc điều hành của Europrop International. Ông Bruneau nói tiếng Đức trôi chảy.

Tăng cường hợp tác Pháp-Đức

Theo nguồn tin từ công ty, ông Bruneau đã gửi lời nhắn nhủ đến toàn thể nhân viên tại cả 2 quốc gia trong một video song ngữ bằng tiếng Đức và tiếng Pháp khi nhậm chức. Trong đó, ông khẳng định rằng ArianeGroup thể hiện chuyên môn kỹ nghệ là nền tảng cho sức mạnh của Âu châu trong lĩnh vực không gian. Thành công của Ariane 6 và sự tin tưởng của chính phủ Pháp vào ArianeGroup trong việc răn đe hạt nhân là minh chứng cho vai trò chiến lược của công ty. ADN Pháp-Đức của công ty và sự tập trung vào kỹ thuật dân sự và quân sự là một lợi thế đáng kể trong bối cảnh địa chính trị hiện nay.

Theo nguồn tin từ công ty, trong nhiệm kỳ của mình, ông Bruneau dự định tập trung vào việc đẩy mạnh sản xuất hỏa tiễn Ariane 6 và tiếp tục quá trình chuyển đổi do người tiền nhiệm, ông Martin Sion, khởi xướng. Ông cũng có kế hoạch củng cố mô hình đôi của ArianeGroup, bao gồm các hoạt động trong cả lĩnh vực không gian dân sự và quốc phòng, đồng thời thúc đẩy hợp tác Pháp-Đức trong nội bộ tập đoàn cũng như hợp tác kỹ thuật trong ngành kỹ nghệ không gian Âu châu .

Từ Nhật Bản đến Pháp và Đức

Nhiệm kỳ của ông sẽ bắt đầu bằng việc ký kết thỏa thuận hợp tác với công ty IHI Aerospace của Nhật Bản tại Tokyo, qua đó mở rộng công việc giám sát không gian Helix do ArianeGroup chế tạo và vận hành. Theo nguồn tin từ công ty, ông Bruneau là thành viên của phái đoàn chính thức tháp tùng Tổng thống Pháp Emmanuel Macron trong chuyến thăm Nhật Bản. Sau khi trở về, CEO mới của ArianeGroup dự định thăm các địa điểm của công ty tại Pháp và Đức; ông dự kiến ​​sẽ đến Ottobrunn và Bremen sau lễ Phục sinh.

Ông Bruneau được Hội đồng quản trị bổ nhiệm làm Giám đốc điều hành của ArianeGroup vào tháng 1 năm 2026, có hiệu lực từ ngày 1 tháng 4. Việc ông Martin Sion rời nhiệm sở đã được thông báo vào ngày 8 tháng 10 năm 2025. Với kinh nghiệm và chuyên môn trước đây trong ngành hàng không vũ trụ và quốc phòng, ông Bruneau sở hữu tất cả các phẩm chất cần thiết để tiếp tục phát triển công ty và thúc đẩy quá trình chuyển đổi của ArianeGroup, theo một thông cáo báo chí được phát hành vào ngày 19 tháng 1.

Kinh nghiệm với Đức và ngành công nghiệp quốc phòng

Giám đốc điều hành mới của ArianeGroup tốt nghiệp trường kinh doanh INSEEC năm 1992 và sau đó theo học tại trường kỹ thuật École Centrale de Paris. Ông bắt đầu sự nghiệp vào năm 1992 tại Armines, một tổ chức nghiên cứu tư nhân, phi lợi nhuận ở Paris, ban đầu làm việc trong lĩnh vực tiếp thị và sau đó là Phó Giám đốc phụ trách các vấn đề  Âu châu. Năm 1995, ông chuyển đến làm việc tại tòa Đại sứ quán tại Bonn, và năm 1999, ông gia nhập MAN Technologie. Năm 2004, ông gia nhập Snecma (nay là Safran Aircraft Engines) với tư cách Phó Giám đốc Bộ phận Động cơ đẩy không gian tại Pháp và Đức. Năm 2007, ông chuyển đến Europrop International làm Giám đốc Chương trình động cơ phản lực cánh quạt A400M. Năm 2012, ông thành lập Bruneau Aerospace Embedded Solutions (AES) tại Munich, một liên doanh giữa Sagem (nay là Safran Electronics & Defense) và MTU Aero Engines. Năm 2016, ông trở lại Europrop International với tư cách Giám đốc điều hành. Gần đây nhất, từ năm 2020, ông phụ trách bộ phận động cơ quân sự tại Safran Aircraft Engines.

ArianeGroup là một liên doanh giữa Airbus và Safran, mỗi công ty nắm giữ 50% cổ phần. Theo công bố của công ty, doanh thu của họ vào năm 2025 đạt 2,7 tỷ euro.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 3-4-2026

NỮ PHI HÀNH GIA KOCH BÁO CÁO VỀ SỰ TRỤC TRẶC CỦA NHÀ VỆ SINH NGAY SAU KHI PHI THUYỀN ĐƯỢC PHÓNG LÊN MẶT TRĂNG 

Theo tin từ tờ Die Zeit cho biết: Theo nữ phi hành gia Christina Koch tiết lộ, nhà vệ sinh trên tàu không gian đã ngừng hoạt động và đèn cảnh báo bật sáng. Phi hành gia sẽ phải xử dụng túi vệ sinh tạm thời.

Ngay sau khi phóng tàu không gian trong sứ mệnh Artemis 2 kéo dài 10 ngày, phi hành đoàn đã phát giác ra một sự trục trặc kỹ thuật trong hệ thống vệ sinh. "Nhà vệ sinh tự tắt và đèn cảnh báo màu cam nhấp nháy", phi hành gia Christina Koch báo cáo với trung tâm điều khiển sứ mệnh tại Cape Canaveral, Florida. Cô được khuyên nên xử dụng hệ thống di động gồm túi và phễu tạm thời, gọi là CCU, viết tắt của Collapsible Contingency Urinal (Nhà vệ sinh phụ, gấp gọn).

Các nhân viên điều khiển chuyến bay đang tìm giải pháp để giải quyết cho sự trục trặc nhà vệ sinh, Amit Kshatriya của NASA cho biết. Nhà vệ sinh bị ảnh hưởng nằm ở sàn của khoang tàu và có cửa và rèm để đảm bảo sự riêng tư.

Theo báo cáo của tờ New York Times, đây là lần đầu tiên một nhà vệ sinh đúng nghĩa được lắp đặt trên một sứ mệnh không gian. Theo báo cáo, các sứ mệnh Apollo trong quá khứ không có nhà vệ sinh cũng như khu vực vệ sinh riêng biệt. Theo các báo cáo, phi hành đoàn đã xử dụng túi rác trên đường đến mặt trăng.

Các phi hành gia cũng gặp sự trục trặc  về việc liên lạc ngắn. Theo các báo cáo, kết nối giữa trung tâm điều khiển nhiệm vụ và tàu không gian Orion bị mất, khi chuyển đổi từ vệ tinh theo dõi và thu thập dữ liệu này sang vệ tinh khác. Phi hành đoàn có thể nghe thấy giọng nói từ trung tâm điều khiển, nhưng nhân viên tại trung tâm điều khiển không thể nghe thấy các phi hành gia, Giám đốc NASA Jared Isaacman cho biết tại một cuộc họp báo. Tuy nhiên, vấn đề đã nhanh chóng được giải quyết.

Nhiệm vụ đưa họ vượt ra ngoài mặt trăng và trở về

Nữ phi hành gia Koch và các đồng nghiệp Reid Wiseman, Victor Glover và Jeremy Hansen đã được phóng lên không gian từ Cape Canaveral vào thứ Tư. Nhóm dự kiến ​​sẽ bay vượt ra ngoài mặt trăng, thực hiện một cú ngoặt và sau đó quay trở lại. Mục tiêu dài hạn của các nhiệm vụ Artemis là xây dựng một căn cứ vĩnh viễn trên mặt trăng. Từ đó, các chuyến bay đến sao Hỏa được lên kế hoạch.

Lần đầu tiên sau 53 năm, con người một lần nữa lại du hành đến mặt trăng, cách Trái đất khoảng 400.000 km. Lần cuối cùng các phi hành gia Mỹ đặt chân lên Mặt Trăng là vào năm 1972 với sứ mệnh Apollo 17. Chương trình tốn kém này sau đó đã bị ngừng lại.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 3-4-2026

 BA LAN TỪ CHỐI YÊU CẦU CỦA MỸ ĐƯA HỆ THỐNG PHÒNG KHÔNG PATRIOT ĐẾN TRUNG ĐÔNG ĐỂ HỖ TRỢ

Nguồn tin từ FOCUS. Online cho biết: Bộ trưởng Quốc phòng Ba Lan Wladyslaw Kosiniak-Kamysz đã cho phía Mỹ biết, Ba Lan sẽ không điều bất kỳ một hệ thống phòng không Patriot nào của Ba Lan đến Trung Đông, theo như báo cáo của Politico. Trước đó, nhật báo Rzeczpospolita của Ba Lan đã tiết lộ, Mỹ đã không chính thức yêu cầu Warschau cung cấp một trong những hệ thống phòng thủ hỏa tiễn này, để hỗ trợ cho Trung Đông.

Ông Kosiniak-Kamysz viết trên nền tảng X: “Hệ thống Patriot và vũ khí của chúng tôi phục vụ để bảo vệ không phận Ba Lan và sườn phía đông của NATO. Điều này vẫn không thay đổi, và chúng tôi không có ý định di dời chúng đến bất cứ đâu!”

Hai khẩu đội Patriot bảo vệ không phận Ba Lan

Hiện tại, quân đội Ba Lan có 2 khẩu đội hệ thống phòng không Patriot với tổng cộng 16 bệ phóng. Chúng có thể đánh chặn hỏa tiễn hoặc phi cơ của đối phương ở tầm bắn lên đến khoảng 100 km.

Các bệ phóng có thể bắn, trong số những loại khác, như hõa tiễn PAC-3 MSE tối tân, mà Ba Lan đã đặt hàng theo hợp đồng năm 2019. Một phần lớn trong số khoảng 200 hỏa tiễn này đã có mặt tại ở Ba Lan.

Khi được hỏi tại sao Ba Lan lại được  Mỹ đưa yêu cầu cụ thể, người ta cho biết Warschau không phải là lựa chọn của Mỹ; yêu cầu được gửi chung đến tất cả các đồng minh.

Việc tiêu thụ hỏa tiễn ở Trung Đông vượt quá mọi dự đoán

Liên quan đến chiến dịch quân sự do Mỹ và Israel dẫn đầu nhằm vào các mục tiêu ở Iran, nhiều hỏa tiễn PAC-3 được cho là đã được xử dụng ở Trung Đông trong một thời gian ngắn.

Theo tờ báo "Rzeczpospolita", Mỹ và các quốc gia vùng Vịnh đã xử dụng khoảng 1.500 hỏa tiễn này trong 16 ngày đầu tiên của cuộc xung đột, một số trong đó nhằm vào máy bay không người lái Shahed của Iran, mà các chuyên gia quân sự tin rằng có thể đã bị đánh bại bằng các hệ thống phòng không ít tốn kém hơn.

Việc tiêu thụ quá mức hao tổn này được cho là đã làm suy yếu đáng kể khả năng phòng không của Mỹ và các đối tác trong khu vực vùng Vịnh.

Tại sao Ba Lan muốn bảo vệ sườn phía Đông của NATO bằng mọi giá

Đối với Ba Lan, bảo vệ sườn phía đông của NATO hiện là ưu tiên hàng đầu. Quốc gia này có biên giới giáp trực tiếp với Nga và Belarus, cũng như Ukraine, nơi cuộc chiến đã diễn ra từ năm 2022. Do đó, chính phủ Ba Lan thường xuyên coi Ba Lan là một quốc gia tiền tuyến của NATO: Nếu khả năng răn đe ở biên giới này suy yếu, họ tin rằng không chỉ an ninh của chính họ mà cả an ninh của các đối tác liên minh ở Trung và Tây Âu cũng sẽ bị đe dọa.

Các hệ thống phòng không và phòng thủ hỏa tiễn tối tân như Patriot được chế tạo để ngăn chặn hỏa tiễn, máy bay không người lái hoặc các chiến đấu cơ đối phương xâm phạm không phận Ba Lan và cũng để làm rõ, một cuộc tấn công vào Ba Lan sẽ được coi là một cuộc tấn công vào toàn bộ liên minh NATO.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 3-4-2026

TRUMP ĐANG CÂN NHẮC SA THẢI BỘ TRƯỞNG TƯ PHÁP  PAM BONDI

Washington, ngày 2 tháng 4 (Reuters) - Tổng thống Mỹ Donald Trump được cho là đã cân nhắc việc sa thải Bộ trưởng Tư pháp Pam Bondi. Theo tờ New York Times, trích dẫn bốn nguồn tin, ông Trump ngày càng không hài lòng với hiệu quả công việc của bà. Tổng thống chỉ trích việc bà thiếu hành động cứng rắn đối với các đối thủ chính trị, cũng như cách giải quyết hồ sơ của kẻ phạm tội tình dục đã chết Jeffrey Epstein. Ông Trump đã đề nghị Giám đốc Cơ quan Bảo vệ Môi trường (EPA) Lee Zeldin làm người kế nhiệm tiềm năng. CNN cũng đã loan báo về việc làm này của Trump.

Chính ông Trump đã nói với tờ New York Times: "Bộ trưởng Tư pháp Pam Bondi là một người tuyệt vời và bà ấy đang làm rất tốt công việc của mình." Một người phát ngôn của bà Bondi đã đề cập đến tuyên bố này, theo tờ báo. White House và Bộ Tư pháp đã không trả lời ngay lập tức yêu cầu bình luận của Reuters vào thứ Năm 2-4-2026.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 3-4-2026

 NẾU ĐỨC CẤM MỸ XỬ DỤNG CÁC CĂN CỨ QUÂN SỰ TRÊN LÃNH THỔ MÌNH - CUỘC CHIẾN Ở TRUNG ĐÔNG RỒI SẼ VỀ ĐÂU? 

Nguồn tin từ T-ONLINE cho biết: Các căn cứ quân sự của Mỹ ở Đức, được cho là những trung tâm quan trọng trong cuộc chiến của Mỹ chống lại Iran. Đức có thể ra lệnh hạn chế việc xử dụng chúng, nhưng có lẽ Đức đang đang cố né tránh một cuộc đối đầu với Trump. Tuy nhiên, đảng SPD (Đảng Dân chủ Xã hội)Đức, vẫn đang thảo luận về việc này. Đức hiện được coi là con át chủ bài quan trọng trong cuộc chiến của Mỹ với Iran. Nói nôm na,  Mỹ đang cần xử dụng các phi trường ở Đức để có thể tấn công Iran , vận chuyển tiếp liệu và chiến cụ cho chiến dịch quân sự của Mỹ ở Trung Đong

Ít nhất: Kịch bản tồi tệ nhất đã được tránh khỏi. Mặc dù Donald Trump tuyên bố trong bài phát biểu hôm thứ Tư 1-4, ông sẽ tăng cường hơn nữa các cuộc tấn công chống lại Iran, tuyên bố, "Chúng ta sẽ giáng cho họ một đòn giáng thật mạnh trong 2 đến 3 tuần tới," tổng thống Mỹ nói, nhưng ông đã không tuyên bố rút khỏi NATO mà nhiều người lo sợ do sự rạn nứt xuyên Đại Tây Dương về cuộc chiến Iran.

Trong những ngày gần đây, giọng điệu của Trump đã hoàn toàn khác. Trump đã chỉ trích gay gắt các đồng minh NATO ở Âu châu, gọi họ là "những kẻ hèn nhát" và thậm chí đe dọa rút Mỹ khỏi liên minh NATO.

Lý do: Sự phản kháng đối với cuộc chiến mà Mỹ phát động cùng với Israel khoảng một tháng trước đang ngày càng gia tăng ở Âu châu. Sự phản kháng đồng loạt này không còn chỉ là lời nói suông nữa. Các nước Âu châu hiện đang áp dụng những biện pháp cụ thể nhằm vào điểm yếu trong cỗ máy chiến tranh của Trump: các quốc gia như Tây Ban Nha và Pháp đang hạn chế việc xử dụng các căn cứ của Mỹ ở Âu châu, vốn đóng vai trò quan trọng trong cuộc chiến trên không ở Trung Đông.

Đức cũng có thể gây khó khăn cho Trump và hạn chế việc xử dụng các căn cứ của Mỹ trên lãnh thổ của mình. Tuy nhiên, cho đến nay, chính phủ Đức vẫn né tránh việc làm này, có thể là để tránh đối đầu với Trump. Nhưng liệu liên minh cầm quyền có thể duy trì lập trường của mình nếu chiến tranh leo thang và kéo dài hơn nữa?

Sự phản kháng của châu Âu đang ngày càng gia tăng.

Việc Trump tuyên bố các đợt tấn công tiếp theo có thể khiến tình hình chính trị trở nên bấp bênh hơn đối với người Âu châu. Áp lực dư luận đã rất cao đối với các chính phủ Âu hâu trong việc giữ khoảng cách với các cuộc tấn công. Ngay cả Thủ tướng Ý Georgia Meloni, vốn thường là đồng minh của Trump, cũng nói rằng cuộc chiến này "nằm ngoài phạm vi luật pháp quốc tế".

Sự bất an trong giới chính trị Âu châu ngày càng có những hậu quả thực tế: Tây Ban Nha đã cấm người Mỹ xử dụng các căn cứ quân sự của mình ngay từ đầu cuộc chiến, điều này khiến tổng thống Mỹ không hài lòng. Trong khi đó, các quốc gia Âu châu khác cũng làm theo: Theo đài truyền hình RAI của Ý, chính phủ Rome đã từ chối cho phép máy bay quân sự Mỹ hạ cánh xuống một căn cứ ở Sicily trong tuần này. Pháp cũng chỉ cho phép phi cơ vận tải của Không quân Mỹ xử dụng các phi trường quân sự của mình trong những trường hợp đặc biệt như tải thương, chứ không phải cho phép các chiến đấu cơ hoặc oanh tạc cơ phản lực tham gia trực tiếp vào các cuộc tấn công Iran. Và Anh cũng đang hạn chế việc xử dụng các căn cứ của mình cho các hệ thống vũ khí chỉ thực hiện các cuộc tấn công với "mục tiêu phòng thủ", chẳng hạn như bảo vệ các đồng minh Ả Rập hoặc việc cho  mở lại eo biển Hormuz.

Ngay cả khi người Âu châu biện minh cho hành động của họ bằng các thỏa thuận xử dụng hiện có, một điều hết sức õ ràng là: Việc từ chối cũng là một tín hiệu chính trị gửi đến Washington, là Âu châu muốn tránh xa cuộc chiến càng nhiều càng tốt.

Các căn cứ của Mỹ ở Đức: hiện là Trung tâm của cuộc chiến

Đức cũng có thể bị ảnh hưởng đáng kể bởi cuộc chiến của Trump. Căn cứ không quân Ramstein và căn cứ không quân Spangdahlem (cả hai đều ở Rheinland-Pfalz) là những trung tâm quan trọng cho cuộc chiến trên không của Mỹ. Ramstein, một trong số các phi trường, là nơi đặt trụ sở của Không quân Mỹ tại Âu châu. Hàng trăm máy bay của Mỹ, bao gồm cả các vận tải cơ quân sự như Boeing C-17 Globemaster III và Lockheed C-130 Hercules, đã thực hiện các nhiệm vụ từ Ramstein kể từ khi bắt đầu cuộc xung đột, vận chuyển binh lính và chiến cụ đến Trung Đông hoặc di tản binh lính Mỹ khỏi đó.

Một chiếc Boeing C-17 Globemaster III của Không quân Hoa Kỳ. (Nguồn: IMAGO/Nicolas Economou/imago)

Chuyên gia NATO và cựu cố vấn Bộ Ngoại giao Mỹ, Michael J. Williams, gọi Ramstein là "trung tâm điều hành các hoạt động không quân của Mỹ ở Trung Đông", điều này rất cần thiết, đặc biệt là để kiểm soát các hoạt động máy bay không người lái. "Các liên kết dữ liệu và trạm chuyển tiếp vệ tinh cho các nhiệm vụ máy bay không người lái ở Trung Đông đều chạy qua Ramstein, vì việc kiểm soát trực tiếp từ Hoa Kỳ sẽ quá chậm", Williams nói.

Báo cáo dài 12 trang, được Đảng Cánh tả ủy nhiệm, xem xét liệu việc xử dụng các căn cứ quân sự ở Đức để tấn công Iran có tạo thành hành vi tiếp tay và đồng lõa, mà Đức phải chịu trách nhiệm theo luật quốc tế hay không ?. Kết luận đáng chú ý: "Tùy thuộc vào hoàn cảnh cụ thể của việc xử dụng", điều này "chắc chắn không phải là không thể xảy ra". Các căn cứ quân sự của Mỹ không phải là lãnh thổ của Mỹ, mà là một phần lãnh thổ có chủ quyền của quốc gia sở tại. Các nhà nghiên cứu cũng đề cập đến một phân tích trước đó về cuộc chiến tranh xâm lược của Nga chống lại Ukraine, trong đó việc "đơn thuần 'cung cấp' lãnh thổ Belarus cho các hành động xâm lược của Nga" đã bị coi là tiếp tay và dung túng.

Không giống như các nước láng giềng Âu châu khác, Đức cho phép Mỹ tự do xử dụng các căn cứ của mình. Người phát ngôn chính phủ Stefan Kornelius đã xác nhận điều này vào thứ Tư 1-4: "Đức cũng có các thỏa thuận xử dụng các căn cứ của Mỹ và tuân thủ nội dung pháp lý của các thỏa thuận này." Do đó, chính phủ Đức không thấy lý do gì để xem xét lại hoặc hạn chế các thỏa thuận.

Liệu Đức có phạm tội?

Tuy nhiên, vấn đề có thể không đơn giản như chính phủ Đức đang nói. Điều này đặc biệt đúng nếu chiến tranh kéo dài và xảy ra thêm những vi phạm trắng trợn luật pháp quốc tế, chẳng hạn như vụ Mỹ ném bom trường nữ sinh ở Teheran, có thể đã giết chết khoảng 200 người. Việc các căn cứ của Mỹ ở Đức đóng vai trò quan trọng trong nỗ lực chiến tranh của Trump không chỉ làm suy yếu luận điệu chính trị của chính phủ Đức ("Đây không phải là cuộc chiến của chúng tôi"). Mà còn tiềm ẩn những rủi ro pháp lý.

Các chiến đấu cơ của NATO tại căn cứ không quân Ramstein ở Rheinland-Pfalz. (Nguồn: Thomas Lohnes/getty-images)

Ví dụ, một ý kiến ​​chuyên gia được công bố gần đây từ Cơ quan Nghiên cứu của Quốc hội Đức đã kết luận rằng cuộc chiến chống lại Iran phải được coi là vi phạm điều khoản cấm sử dụng vũ lực được ghi trong Hiến chương Liên hợp quốc. Theo các chuyên gia trong Quốc hội Đức, cuộc chiến này là bất hợp pháp theo luật quốc tế, một đánh giá mà Tổng thống Liên bang Frank-Walter Steinmeier cũng đã đưa ra gần đây.

Đối tác liên minh lại có quan điểm khác. Adis Ahmetović, người phát ngôn chính sách đối ngoại của đảng SPD tại Quốc hội Đức, kêu gọi Đức noi theo các đồng minh Âu châu: "Đúng là các đối tác chủ chốt ở Âu châu như Pháp, Tây Ban Nha và Ý hiện đang hạn chế việc quân đội Mỹ xử dụng cơ sở hạ tầng của họ. Điều này nhấn mạnh rằng những vấn đề như vậy luôn phải được đánh giá về mặt chính trị và theo luật pháp quốc tế."

Từ quan điểm của đảng SPD và nhiều chuyên gia luật quốc tế, cuộc tấn công vào Iran là không phù hợp với luật pháp quốc tế, ông Ahmetović nói, và ông cho rằng hành động pháp lý là chính đáng nếu cần thiết: "Nếu chính phủ Đức đi đến kết luận tương tự, cần phải xem xét liệu việc xử dụng các địa điểm như Ramstein có được phép về mặt pháp lý trong bối cảnh này hay không và ở mức độ nào? nếu cần, thông qua kiện tụng."

Sự can thiệp của Đức sẽ "rất dễ gây xung đột."

Nhưng liệu điều gì khả thi về mặt pháp lý cũng có phải là điều đáng mong muốn về mặt chính trị? Nếu chính quyền Đức thực sự bắt đầu xem xét lại các hợp đồng với quân đội Mỹ và chủ động can thiệp vào việc xử dụng các căn cứ của Mỹ, Washington có thể sẽ coi đây là một hành động thù địch. Liệu Đức có thực sự sẵn sàng cho điều đó?

... Về mặt quân sự, một việc làm như vậy chắc chắn sẽ có hiệu quả, chuyên gia NATO Williams nhận định: Nếu Berlin quyết định hạn chế việc xử dụng các căn cứ của Mỹ, điều đó sẽ gây ra "hậu quả nghiêm trọng" đối với các hoạt động của Mỹ ở Trung Đông. Tuy nhiên, về mặt chính trị, ông khuyên không nên thực hiện hành động như vậy, vì "phản ứng dữ dội" từ chính quyền Trump là điều khó tránh khỏi.

Chuyên gia Mỹ Sirakov cũng cảnh báo chống lại những phản ứng mang tính biểu tượng vội vàng: "Về mặt chính trị, sự can thiệp của Đức là có thể, nhưng rất dễ dẫn đến xung đột." Đặc biệt, việc hạn chế căn cứ không quân Mỹ ở Ramstein sẽ được Washington hiểu là "sự hạn chế công khai quyền tự do hoạt động của Mỹ trên lãnh thổ Đức." Nếu có thể, hướng hành động khôn ngoan nhất không phải là lệnh cấm đột ngột, mà là "phương pháp giải quyết tế nhị theo từng giai đoạn," Sirakov khuyên: thông qua tham vấn, xem xét pháp lý, nghĩa vụ xác minh, và "chỉ sau đó mới có thể áp đặt các hạn chế."

Chi phí sẽ gần như không thể gánh chịu.

Nhưng hiện tại dường như không chắc chắn rằng liên minh CDU/CSU-SPD sẽ có đủ ý chí chính trị để thực hiện một động thái như vậy. Không chỉ vì các đối tác liên minh thậm chí còn không thể thống nhất về đánh giá pháp lý quốc tế đối với cuộc chiến. Sự linh hoạt và sẵn lòng của Đức trong việc đóng vai trò trung tâm cho một cuộc chiến có khả năng bất hợp pháp chủ yếu được giải thích bởi những lo ngại về việc Mỹ rút khỏi NATO.

Chi phí của một cuộc xung đột công khai với Mỹ hầu như không thể tính toán được, đặc biệt là trong bối cảnh chiến tranh ở Ukraine. Do đó, Đức có thể sẽ duy trì lập trường không chắc chắn của mình trong thời điểm hiện tại: giữ thái độ dè dặt về chính trị, nhưng lại là trung tâm quân sự cho một cuộc chiến mà nước này đang chính thức cố gắng tránh xa.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 3-4-2026

 TRUMP KHÔNG THỂ NÀO TIẾP TỤC CHE DẤU NHỮNG THẤT BẠI KHI PHÁT ĐỘNG CUỘC CHIẾN Ở IRAN

Nguồn tin từ T-Online cho biết : Donald Trump tiếp tục cố gắng biến cuộc chiến với Iran thành một chuyến đi chơi nhỏ. Nhưng trong khi tổng thống Mỹ hạ thấp tầm quan trọng của tình hình, nỗi lo ngại thế giới về một cú sốc kinh tế đang ngày càng gia tăng.

Khi Donald Trump phát biểu trước toàn quốc từ White House tối thứ Tư tuần trước, ông đã mô tả cuộc chiến chống Iran như thể đó chỉ là một chặng đường ngắn trong lịch sử nước Mỹ. Ông gọi các cuộc xung đột đang diễn ra, với tất cả hậu quả của chúng, là một "chuyến đi nhỏ", một chuyến đi cần thiết nhưng cuối cùng là vô hại.

Chỉ riêng sự tầm thường và hóa sự việc trở nên nhẹ nhàng này đã nói lên gần như tất cả về bài phát biểu của ông. Những gì Trump trình bày trước ống kính truyền hình không phải là một chiến lược. Nó chỉ đơn thuần là một liều thuốc trấn an được dàn dựng công phu, nhưng cuối cùng lại không hiệu quả. Tổng thống Mỹ muốn dùng nó để trấn an một đất nước đang lo lắng, trong một thế giới đầy bất an, lo lắng với thị trường thậm chí còn lo lắng hơn.

Để nhấn mạnh thông điệp của mình, Trump đã liệt kê tất cả các cuộc chiến tranh kéo dài mà Hoa Kỳ đã tham gia. Ông đã xử dụng thời gian kéo dài nhiều năm của sự can thiệp của Mỹ vào Thế chiến thứ nhất và thứ hai, ở Việt Nam và trong Chiến tranh Iraq làm điểm so sánh với các cuộc chiến do Trump phát động. Ngược lại, các cuộc tấn công quân sự hiện tại chống lại Iran chỉ mới bắt đầu được 32 ngày và theo ông Trump thì cũng sẽ sớm kết thúc.

Tin xấu đang ngày càng chồng chất.

Nhưng thị trường và cử tri ít quan tâm đến những lời lẽ hoa mỹ hơn là thực tế đầy phũ phàng. Và thực tế đó ngày càng trở nên dai dẳng. Giá dầu tăng cao đã và đang có tác động đáng kể, không chỉ tại các trạm xăng trên toàn thế giới mà còn trên các kệ hàng siêu thị dành cho người tiêu dùng Mỹ. Số lượng các vụ phá sản cá nhân trong nước đang tăng lên đáng kể. Tỷ lệ ủng hộ ông Trump rất thấp, cả trên thị trường chứng khoán và thị trường việc làm. Tuần này qua tuần khác, tỷ lệ ủng hộ Trump liên tục xuống mức thấp kỷ lục.

Tất cả những gì ông Trump có thể đưa ra trong bài phát biểu ngắn gọn của mình để đối phó với điều này chỉ là những tuyên bố đắc thắng tạm bợ,  Trump đang cố ý hạ thấp tình hình, tự đề cao bản thân và lạc quan thái quá. Ông lại nói với người Mỹ rằng hải quân Iran đã bị "phá hủy", không quân nước này "đang trong tình trạng đổ nát", và ngành kỹ nghệ sản xuất hỏa tiễn của Iran gần như bị xóa sổ hoàn toàn. Ông hứa rằng chiến tranh sẽ sớm kết thúc. Nước Mỹ "đang trên đường đạt được các mục tiêu quân sự của mình rất sớm".

Ông ta cố gắng giảm nhẹ hậu quả kinh tế. Giá xăng tăng? Chỉ là ngắn hạn. Sự gián đoạn nguồn cung dầu toàn cầu? Không phải vấn đề của Mỹ. Bởi vì Trump tuyên bố Hoa Kỳ không cần dầu từ Trung Đông. Nhờ sản lượng trong nước và các chuyến hàng mới từ Venezuela, Mỹ miễn nhiễm với những ảnh hưởng này. Do đó, ông ta lập luận rằng việc phong tỏa eo biển Hormuz về cơ bản chỉ là vấn đề của một số các quốc gia khác.

Suy nghĩ viển vông từ White House

Nhưng chính xác đây là điểm mà logic của Trump sụp đổ trước những sự thật hiển nhiên. Dầu mỏ không phải là một mặt hàng chỉ có phạm vi địa phương. Nó có thể được coi là thị trường của toàn thế giới. Khi nguồn cung ở Vịnh Ba Tư sụp đổ, giá cả tăng ở khắp mọi nơi, dù ở Tokyo, Berlin, hay thậm chí là một tiểu bang nông thôn của Mỹ như Kansas. Tuyên bố của Trump rằng Mỹ miễn nhiễm với cú sốc này không chỉ bỏ qua các cơ chế cơ bản của thị trường năng lượng thế giới mà còn cả tình cảnh của các gia đình ở Mỹ.

Thực tế đang lấn át những suy nghĩ viển vông phát ra từ White House. Những phản ứng trước bài phát biểu đó đã cho thấy rõ điều gì: Giá dầu tiếp tục tăng, bất chấp những lời lẽ sáo rỗng của Trump. Bởi vì một điều dường như đã rõ ràng: Theo chính những tuyên bố của ông, ông dự định sẽ tiếp tục giáng những đòn "hết sức mạnh" vào Iran trong những tuần tới. Thị trường chứng khoán phản ứng với mối lo ngại ngày càng tăng về những gián đoạn nguồn cung đang diễn ra.

Thị trường làm những gì thị trường vẫn làm: Chúng bỏ qua các luận điệu chính trị. Chúng định giá tương lai. Và tương lai có vẻ đắt đỏ. Giá dầu tăng cao đang làm dấy lên nỗi lo ngại về lạm phát trên toàn thế giới. Giá dầu Diesel ở Đức hôm nay cao hơn bao giờ hết. Tài sản của Trump và gia đình ông đã tăng thêm hàng tỷ đô la kể từ nhiệm kỳ thứ 2 của ông. Cuộc chiến của ông đang làm nghèo đi hàng tỷ người trên thế giới. Và điều đó tiềm ẩn những nguy hiểm lớn.

Không phải ngẫu nhiên mà Thủ tướng Anh Keir Starmer và người đồng cấp Úc Anthony Albanese, cùng với những người lãnh đạo khác, đã phát biểu trước người dân của họ vào ngày hôm trước. Họ đã dùng những lời lẽ hoa mỹ để kêu gọi mọi người hãy xử dụng xăng và dầu Diesel một cách tiết kiệm để nông dân và y tá, chẳng hạn, có thể tiếp tục công việc cần yếu của họ. Điều này nghe giống như nỗi sợ hãi về một tình trạng khẩn cấp. Bởi vì nguồn cung đang cạn kiệt.

Vẫn chưa thấy lối thoát nào

Điều mà Trump vẫn chưa thể đưa ra là một giải pháp rõ ràng cho cuộc chiến. Lời nói và hành động của ông tiếp tục dao động giữa ngoại giao và sự leo thang. Một mặt, các cuộc đàm phán với chính quyền Iran được cho là đang diễn ra. Theo Trump, Iran thậm chí đã yêu cầu ngừng bắn. Mặt khác, ông và Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegzeth đe dọa sẽ "ném bom đất nước này trở lại thời kỳ đồ đá".

Trong khi quân đội Mỹ và Israel đã gây thiệt hại đáng kể cho cơ sở hạ tầng quân sự của Iran, chính quyền này vẫn tiếp tục phóng hỏa tiễn và duy trì các lực lượng dân quân khu vực ở Libanon và Yemen. Hệ thống chính trị ở Teheran vẫn còn nguyên vẹn, không hề sụp đổ. Ngay cả vấn đề hạt nhân, lý do mà Trump thường viện dẫn để biện minh cho cuộc chiến của mình, vẫn chưa được giải quyết: Uranium được làm giàu cao có thể vẫn còn nằm sâu dưới các cơ sở bị phá hủy. Nếu không có một cuộc xâm lược trên bộ quy mô lớn hoặc các chiến dịch đặc biệt có mục tiêu, tình hình này khó có thể thay đổi.

Những tuyên bố của Trump một lần nữa chỉ là những khẩu hiệu về sự kiên trì mà không có chiến lược nào rõ ràng. "Chuyến thám hiểm nhỏ" được cho là của Mỹ vào Iran đang hóa ra lại là một điều hoàn toàn khác. Bắt nguồn từ Trung Đông, thế giới đang chứng kiến ​​sự khởi đầu của một cú sốc kinh tế toàn thế giới. Hậu quả của nó nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì nhiều chính trị gia của đảng Cộng Hòa chưa dám thừa nhận công khai.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 3-4-2026

 SỨ MỆNH ĐƯA NGƯỜI LÊN QUỈ ĐẠO MẶT TRĂNG, ĐẦU TIÊN CỦA NASA KỂ TỪ NĂM 1972

Theo AFP - Chỉ còn vài giờ nữa là đến lúc cất cánh, và NASA đã bắt đầu tiếp nhiên liệu cho phương tiện phóng của sứ mệnh đưa người lên Mặt Trăng Artemis 2. Thời gian phóng dự kiến ​​là 00:24 giờ CEST.

Chỉ vài giờ trước khi sứ mệnh đưa người lên Mặt Trăng Artemis 2 theo kế hoạch được khởi động, NASA đã bắt đầu tiếp nhiên liệu cho phương tiện phóng. Dưới ánh nắng chói chang, nhóm nghiên cứu tại Trung tâm Không Gian Kennedy ở Cape Canaveral đã bắt đầu nạp đầy các thùng chứa khổng lồ của hỏa tiễn SLS màu cam và trắng dài 98 mét bằng Hydro lỏng và Oxy vào lúc 8:35 sáng giờ địa phương (14:35 giờ CEST) hôm thứ Tư 1-4.

Để bảo đảm nhiên liệu lạnh của hỏa tiễn không gây ra bất kỳ sự trục trặc nào, quá trình tiếp nhiên liệu đang được tiến hành chậm rãi, như NASA đã giải thích trên trang web của mình. Cuối cùng, mọi thứ phải diễn ra suôn sẻ trong sứ mệnh này, vốn tiêu tốn hàng chục tỷ đô la và đã trải qua nhiều năm chuẩn bị, bao gồm cả một số lần trì hoãn.

Chuyến bay lên Mặt Trăng cuối cùng năm 1972

Chuyến bay lên Mặt Trăng là chuyến bay có người lái đầu tiên của hỏa tiễn SLS. Trong chuyến đi kéo dài khoảng 10 ngày, phi hành đoàn sẽ bay quanh Mặt Trăng trên tàu không gian Orion và mang về những hiểu biết mới từ vệ tinh tự nhiên của Trái Đất. Chuyến bay lên Mặt Trăng cuối cùng cho đến nay là sứ mệnh Apollo 17 của NASA năm 1972.

Chỉ huy của sứ mệnh Artemis 2 là phi hành gia người Mỹ 50 tuổi Reid Wiseman. Phi công của ông là Victor Glover 49 tuổi, người da màu đầu tiên được chọn cho một sứ mệnh lên Mặt Trăng. Đồng nghiệp của ông, Christina Koch, sẽ là người phụ nữ đầu tiên du hành lên Mặt Trăng. Jeremy Hansen người Canada là phi hành gia không phải người Mỹ đầu tiên trong một sứ mệnh lên Mặt Trăng.

Gần Trung tâm Vũ trụ Kennedy ở Florida, nhiều người đam mê không gian đã háo hức chờ đợi sự kiện này trong những giờ trước khi phóng theo lịch trình. Phi hành đoàn Artemis 2 dự định khám phá cực nam của Mặt Trăng trong quỹ đạo của nó, để chuẩn bị cho cuộc đổ bộ lên Mặt Trăng dự kiến ​​vào năm 2028. Liên lạc với trạm kiểm soát mặt đất sẽ bị mất trong thời gian ngắn ở phía xa của Mặt Trăng. Phi hành đoàn khi đó sẽ ở xa Trái Đất hơn phi hành đoàn Apollo 13, hiện đang nắm giữ kỷ lục này.

Tuy nhiên, trước tiên, phi hành đoàn sẽ tiến hành một số thử nghiệm trên quỹ đạo Trái Đất để bảo đảm mọi thứ hoạt động chính xác trong hành trình dài 384.000 km đến Mặt Trăng. Kỹ nghệ được chế tạo ở Đức cho tàu vũ trụ Orion cũng sẽ được thử nghiệm.

Nếu cần phải hoãn phóng một lần nữa, sẽ có một số khung thời gian phóng khả thi khác cho đến thứ Sáu. Tuy nhiên, dự báo thời tiết cho những ngày này có phần kém thuận lợi hơn so với ngày phóng khả thi đầu tiên vào thứ Tư lúc 8:35 sáng giờ địa phương (2:35 chiều giờ CEST).

Thành viên phi hành đoàn, nữ phi hành gia Koch trước đó đã nói rằng cô hy vọng Artemis 2 sẽ mở ra một kỷ nguyên mà tất cả mọi người có thể "nhìn lên Mặt Trăng và coi đó là một mục tiêu thực sự." 

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 2-4-2026

 TRUMP TỎ Ý KÍNH TRỌNG VÀ TÂNG BỐC NHÀ LÃNH ĐẠO ĐỘC TÀI LUKASHENKO MỘT CÁCH BẤT THƯỜNG - LÀM  ÂU CHÂU PHẢN NỘ 

Đây là một thỏa thuận tiềm ẩn nguy cơ bùng nổ: Sau các cuộc đàm phán giữa Washington và Minsk, thêm 250 tù nhân chính trị đã được trả tự do ở Belarus. Nhưng trong khi việc trả tự do ban đầu có vẻ là một thành công ngoại giao trên trường quốc tế, thì chính phản ứng của Donald Trump mới gây xôn xao dư luận. Tổng thống Mỹ không chỉ đích thân thông báo tin tức trên nền tảng TruthSocial của mình, mà ông còn dành cho nhà lãnh đạo Belarus Alexander Lukashenko những lời lẽ nồng ấm bất thường. Và chính điều này đang gây ra nhiều chỉ trích.

Alexander Lukashenko trả tự do cho 250 tù nhân chính trị – Donald Trump công bố thỏa thuận với Belarus

Theo Trump, các cuộc đàm phán giữa Đặc phái viên Mỹ John Coale và Lukashenko đã diễn ra vào tuần trước. Kết quả: thêm 250 tù nhân chính trị đã được trả tự do khỏi các nhà tù Belarus. Điều này nâng tổng số tù nhân chính trị được trả tự do kể từ tháng 5 năm ngoái lên hơn 500 người. Lukashenko được cho là đã ra lệnh trả tự do đợt này vào thứ Năm như một phần của thỏa thuận với Washington. Đổi lại, Mỹ đã nhượng bộ về các lệnh trừng phạt.

Donald Trump gọi Lukashenko là "người được kính trọng cao" và tuyên bố sẽ gặp mặt

Đặc biệt gây tranh cãi: Trump không chỉ dừng lại ở một bản báo cáo khô khan về thành công. Trong bài đăng trên Truth Social, ông đã hết lời ca ngợi Lukashenko. Ông mô tả tổng thống Belarus là "người được kính trọng cao" và bày tỏ "lời cảm ơn chân thành nhất" về việc thả tù nhân. Các tù nhân đã được thả "một cách nhân đạo", tổng thống Mỹ viết. Chính những lời lẽ này hiện đang gây ra những phản ứng mạnh mẽ. Trong nhiều năm, Lukashenko đã được quốc tế coi là một nhà cai trị độc tài và là đồng minh thân cận của Điện Kremlin.

Trump thậm chí còn đi xa hơn với một câu khác cũng gây chú ý: Tổng thống Mỹ thậm chí còn tuyên bố sẽ gặp mặt trực tiếp với Lukashenko. "Tôi mong được gặp ông ấy tại cuộc họp Hội đồng Hòa bình tiếp theo", ông viết. Việc Trump công khai xử dụng giọng điệu như vậy đối với nhà lãnh đạo Belarus được coi là rất tế nhị trong giới ngoại giao, đặc biệt là khi xét đến lập trường của Âu châu về Minsk.

Chỉ trích gay gắt từ Âu châu: "Không phải là một nhà lãnh đạo được kính trọng cao"

Những lời lẽ của Trump đang vấp phải sự phản đối mạnh mẽ, đặc biệt là ở Âu châu. Chính trị gia người Estonia Marko Mihkelson đặc biệt thẳng thắn, đưa ra một bài công kích dữ dội nhằm vào tổng thống Mỹ trên nền tảng X. Ông viết: "Nhà độc tài Belarus không phải là một nhà lãnh đạo 'được kính trọng', mà là một tội phạm chiến tranh ủng hộ Nga trong hành động gây hấn của họ." Mihkelson thậm chí còn đi xa hơn, cáo buộc Lukashenko xử dụng chính công dân của mình làm con tin chính trị. Ông cáo buộc nhà lãnh đạo này xử dụng điều đó để củng cố "chế độ khủng bố" của mình. Đồng thời, ông cũng chỉ trích mạnh mẽ vai trò của Trump trong thỏa thuận này: Hành động của tổng thống Mỹ cuối cùng lại giúp đỡ một đồng minh thân cận của Moskau.

Thành công chính trị hay tín hiệu nguy hiểm?

Việc thả các tù nhân chính trị chắc chắn là một tín hiệu quan trọng. Nhưng cách Trump công khai trình bày thỏa thuận này đang làm thay đổi nhận thức một cách rõ rệt. Điều bắt đầu như một thành công ngoại giao đột nhiên trở thành một câu hỏi cơ bản: Người ta có thể nhượng bộ chính trị đến mức nào đối với các nhà cai trị độc tài nếu đổi lại, người dân được tự do?

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 2-4-2026 

  TRUMP ĐỘT NGỘT LUI RA PHÍA SAU TRONG CUỘC XUNG ĐỘT VỚI IRAN                TRAO LẠI CÁC QUYẾT ĐỊNH QUAN TRỌNG CHO J.D VANCE  

Trong cuộc xung đột với Iran, Phó Tổng thống Mỹ J.D. Vance bất ngờ trở thành tâm điểm chú ý. Phó Tổng thống của Donald Trump được dự kiến ​​sẽ dẫn đầu các cuộc đàm phán tiềm năng với Teheran. Đối với nhiều nhà quan sát, việc Donald Trump lui ra phía sau, là một bất ngờ, bởi vì cho đến nay, Tổng thống Mỹ chủ yếu là người quyết định chính sách. Lý do tại sao tổng thống lại từ bỏ trách nhiệm tế nhị nà, đang làm dấy lên nhiều đồn đoán ở Washington.

J.D. Vance: Giữa Hình ảnh và Thực tế

Đối với Vance, vai trò mới này rất tế nhị về mặt chính trị. Trước đây, ông là người kiên quyết phản đối các cuộc can thiệp quân sự vào nước ngoài. Giờ đây, ông lại ủng hộ Trump về việc tấn công Iran, một hướng đi hoàn toàn trái ngược. Điều này có thể gây tổn hại cho ông về lâu dài. Uy tín của ông đang bị đe dọa, đặc biệt là khi xét đến tham vọng tranh cử tổng thống tiềm năng của ông. Theo tờ báo Bild, hai cựu nhân viên cao cấp  từ nhiệm kỳ đầu tiên của Trump, những người vẫn còn giữ mối quan hệ tốt, đã nêu ra một số lý do có thể dẫn đến sự tháo lui của ông trong vấn đề xung đột ở Iran.

Kịch bản 1: Nỗ lực kiểm soát thiệt hại

Một lời giải thích khả thi: Vance có thể đang cố gắng củng cố hình ảnh của mình như một người trung gian hòa giải. Nếu ông thành công trong việc đạt được thỏa thuận với Iran, ông có thể tự thể hiện mình là một người giải quyết vấn đề chính trị. Điều này sẽ đặc biệt quan trọng đối với vị trí của ông trong Đảng Cộng hòa.

Kịch bản 2: Một rủi ro đã được dự báo trước

Kịch bản thứ hai nghiêm trọng hơn nhiều. Theo kịch bản này, Trump có thể đã cố tình giao cho phó tổng thống của mình một nhiệm vụ gần như bất khả thi. Thất bại của các cuộc đàm phán khi đó sẽ được dự đoán trước và chủ yếu sẽ ảnh hưởng đến Vance về mặt chính trị.

Kịch bản 3: Một thử thách từ Donald Trump

Một động cơ khả thi khác: Trump có thể đang cố tình thử thách Vance. Các cuộc đàm phán do đó sẽ đóng vai trò như một bài kiểm tra sức chịu đựng để đánh giá khả năng ngoại giao của ông. Đây sẽ là một yếu tố quan trọng, đặc biệt là liên quan đến khả năng là người kế nhiệm tại White House.

Kịch bản 4: Một động thái đánh lạc hướng chiến thuật

Một động cơ chiến lược cũng không bị loại trừ. Trong khi các cuộc đàm phán đang được thảo luận chính thức, các biện pháp khác có thể đang được chuẩn bị đằng sau hậu trường. Cách hành động như vậy sẽ không mới và phù hợp với mô hình chính sách đã được thiết lập của Hoa Kỳ.

Việc lời giải thích nào là đúng vẫn còn bỏ ngỏ. Một điều chắc chắn là: Với vai trò mới của J.D., Vance đang làm thay đổi cán cân quyền lực trong chính trường Hoa Kỳ và gia tăng áp lực lên Phó Tổng thống.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 2-4-2026

MADONNA, MAREN MORRIS, PEDRO PASCAL VÀ NHIỀU NGÔI SAO KHÁC KÊU GỌI ĐÓNG CỬA TRUNG TÂM GIAM GIỮ NGƯỜI NHẬP CƯ ICE 

Hàng chục người nổi tiếng đã ký một bức thư ngỏ kêu gọi chính phủ liên bang đóng cửa Trung tâm Giải Quyết Nhập cư Dilley ở Texas.

“Không một đứa trẻ nào nên bị giam cầm trong một trung tâm giam giữ người nhập cư”, đây là lời mở đầu của bức thư ngỏ, được ký bởi ngày càng nhiều ngôi sao Hollywood, bác sĩ, chuyên gia chính sách và các tổ chức. Họ kêu gọi “đóng cửa ngay lập tức” Trung tâm Giải Quyết Nhập cư Dilley ở Texas. Hàng trăm trẻ nhỏ, thanh thiếu niên và cha mẹ của chúng đang bị giam giữ tại cơ sở hẻo lánh này, nơi đang bị chỉ trích ngày càng gay gắt do các báo cáo về điều kiện vô nhân đạo.

Bức thư cũng kêu gọi chính phủ liên bang và nhà điều hành trung tâm giam giữ tư nhân CoreCivic “trả lại trẻ em và gia đình về nhà và cộng đồng nơi họ bị đưa đi và chấm dứt ngay lập tức việc giam giữ trẻ em.” Trong số rất nhiều ngôi sao Hollywood đã ký vào bức thư có Madonna, Pedro Pascal, John Legend, Gracie Abrams, Jane Fonda, Keke Palmer, Lance Bass, Cynthia Nixon, Diego Luna, Maren Morris, Mark Ruffalo, America Ferrera, Ben Stiller, Ramy Youssef và Riley Keough. Bức thư đang được mở để công chúng ký tên trên Change.org và đã thu được hơn 12.700 chữ ký tính đến thời điểm hôm nay 1-4-2026. 

Các ngôi sao nổi tiếng đang ủng hộ sáng kiến ​​của nhà giáo dục trẻ em nổi tiếng, bà Rachel, người đã gây chú ý hồi đầu tháng này khi trò chuyện Video với những đứa trẻ bị giam giữ và xử dụng tầm ảnh hưởng của mình để kêu gọi đóng cửa trung tâm trục xuất gia đình khét tiếng của Cơ quan Giải Quyết Di trú và Hải quan (ICE). Những người ký tên khác bao gồm Katie Couric, Susan Sarandon, Javier Bardem, Brittney Griner, Elliot Page, Brandi Carlile, Elizabeth Banks, Eva Longoria, Ilana Glazer, John Cusack, Natasha Lyonne, Josh Dela Cruz, Lena Dunham, Maggie Gyllenhaal, Michelle Williams, Muna, Sara Bareilles, và nhiều người khác nữa.

Chấn thương và sự bỏ bê

“Trẻ em bị giam giữ trong các trung tâm giam giữ người nhập cư phải chịu đựng chấn thương, sự bỏ bê và những điều kiện vi phạm các tiêu chuẩn cơ bản về sức khỏe, an toàn, phẩm giá và nhân quyền,” bức thư ngỏ nêu rõ. “Tác hại do việc giam giữ trẻ em gây ra đã được biết đến và ghi nhận đầy đủ. Hồ sơ tòa án cho thấy các hành vi lạm dụng bao gồm việc từ chối cung cấp nước sạch, thức ăn ôi thiu đầy giun sán, sự bỏ bê y tế nguy hiểm, thiếu ngủ, từ chối tư vấn pháp lý, việc tách trẻ em khỏi gia đình và sự trả thù đối với các gia đình phản đối các điều kiện vô nhân đạo. Trẻ em thuộc về trường học và sân chơi, chứ không phải là các trung tâm giam giữ.”

Trung tâm này được mở cửa vào năm 2014 dưới thời chính quyền Obama và đóng cửa vào năm 2024 dưới thời Biden. Mùa xuân năm ngoái, White House dưới thời Trump đã mở cửa lại cơ sở này như một phần của chương trình trị giá 45 tỷ đô la nhằm mở rộng việc giam giữ người nhập cư. Kể từ khi bắt đầu nhiệm kỳ thứ hai của Trump, số lượng trẻ em bị giam giữ hàng ngày tại các trung tâm giam giữ của ICE đã tăng lên đáng kể, hơn gấp 6 lần.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 2-4-2026

NỮ PHÓNG VIÊN MỸ SHELLY KITTLESON BỊ BẮT CÓC Ở IRAQ 

Nguồn tin từ  DER SPIEGE: Một phóng viên người Mỹ đã bị bắt cóc tại thủ đô Baghdad của Iraq. Theo báo cáo, những người đàn ông đeo mặt nạ đã kéo cô vào một chiếc xe trước một khách sạn. Một tai nạn dường như đã xảy ra trong quá trình truy đuổi của lực lượng an ninh.

Theo các báo cáo của truyền thông Iraq, nhà báo người Mỹ Shelly Kittleson đã bị bắt cóc ở trung tâm Baghdad vào tối thứ Ba 31-3. Một số kẻ bắt cóc đeo mặt nạ được cho là đã kéo phóng viên tự do này vào một chiếc xe trước khách sạn Palestine. Sau đó, chúng cố gắng bỏ trốn khỏi thành phố cùng con tin, hướng về phía nam đến thị trấn nhỏ Jurf al-Sakhar, từ lâu được biết đến là thành trì của các nhóm dân quân Shiite cực đoan.

Ngay sau đó, Bộ Nội vụ Iraq thông báo rằng họ đã truy tìm được thủ phạm: "Cuộc truy đuổi đã dẫn đến việc chặn được một trong những chiếc xe của những kẻ bắt cóc, sau đó chiếc xe bị lật." Một nghi phạm đã bị bắt giữ. Các báo cáo ban đầu cho rằng Kittleson đã được thả, mặc dù bị thương, vẫn chưa được xác nhận.

Nữ nhà báo người Mỹ Shelly Kittleson

Một đại diện của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã viết trên nền tảng X rằng họ đã biết về vụ bắt cóc một nhà báo người Mỹ ở Baghdad. Tuyên bố cho biết thêm, Bộ Ngoại giao trước đó đã thực hiện nghĩa vụ cảnh báo người này về các mối đe dọa đối với cô ấy. Họ sẽ tiếp tục phối hợp với FBI để bảo đảm cô ấy được thả càng sớm càng tốt.

Nữ phóng viên Kittleson đã liên tục đưa thông tin từ các khu vực bị khủng hoảng trong khu vực suốt 15 năm qua, bắt đầu từ cuộc chiến ở Afghanistan năm 2010, sau đó làm việc rộng rãi ở Iraq, và gần đây nhất chủ yếu ở Syrien. Từ đó, cô cũng nghiên cứu về sự sụp đổ của lực lượng dân quân SDF do người Kurd lãnh đạo cho tờ SPIEGEL vào tháng 1 và tháng 2 năm 2026. Các bài viết và hình ảnh của cô đã được đăng tải trên BBC World Service, Politico, Foreign Policy và nhiều phương tiện truyền thông khác. Năm 2017, cô nhận được giải thưởng "Premio Caravella" của Ý cho công việc của mình.

Bộ Nội vụ Iraq đảm bảo với công chúng rằng cuộc điều tra đang được tiến hành với tốc độ tối đa và họ dự định làm rõ tất cả các tình tiết của vụ bắt cóc. Họ tuyên bố sẽ "không dung thứ cho bất kỳ nỗ lực nào nhằm phá hoại an ninh và sẽ truy tố, đưa ra trước công lý những kẻ vi phạm pháp luật."

Xung đột nội bộ Iraq leo thang

Điều nghe có vẻ hiển nhiên liên quan đến một cuộc xung đột chính trị nội bộ đang leo thang nhanh chóng: giữa chính phủ và một bộ phận các lực lượng dân quân Shia, mặc dù đã được sáp nhập vào lực lượng vũ trang chính thức nhiều năm trước và được nhà nước trả lương, nhưng chưa bao giờ nằm ​​dưới sự kiểm soát hoàn toàn của nhà nước. Tuy nhiên, họ vẫn tiếp tục tuân theo mệnh lệnh của Iran, quốc gia mà họ đã giúp thành lập Lực lượng Vệ binh Cách mạng sau năm 2003.

Kể từ khi Chiến tranh Iran bùng nổ, các thành viên được Iran hậu thuẫn trong số họ đã bắn hỏa tiễn và máy bay không người lái vào các căn cứ của Mỹ, cũng như các căn cứ của các lực lượng vũ trang Iraq khác. Dẫn đầu cuộc tấn công là nhóm Kataib Hisbollah (không nên nhầm lẫn với Hisbollah của Libanon). Theo các báo cáo chưa được xác nhận, họ đứng sau vụ bắt cóc cô Kittleson. Nhóm này trước đây chịu trách nhiệm về vụ bắt cóc Elizabeth Tsurkov, một nhà nghiên cứu người Nga-Israel tại viện nghiên cứu New Lines Institute của Mỹ. Bà này được thả vào mùa thu năm 2025 sau hơn hai năm.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ nhấn mạnh trong bài đăng của mình rằng họ tiếp tục khuyên người Mỹ không nên đến Iraq hoặc rời khỏi đất nước ngay lập tức. Bộ Ngoại giao mạnh mẽ kêu gọi tất cả người Mỹ, bao gồm cả các thành viên báo chí, tuân thủ tất cả các khuyến cáo về du lịch.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 2-4-2026

NGA PHÓNG HÀNG NGÀN MÁY BAY KHÔNG NGƯỜI LÁI - UKRAINE ĐẨY LÙI HƠN 2000 CHIẾC 

Chiến tranh ở Ukraine ngày càng chuyển sang không chiến: Trong các cuộc đụng độ gần đây, hơn 2.000 máy bay không người lái của Nga được cho là đã bị phá hủy. Đồng thời, theo quân đội Ukraine, Nga đã triển khai gần 10.000 máy bay không người lái cảm tử. Giao tranh đặc biệt dữ dội ở vùng Pokrowsk , nơi ghi nhận phần lớn các cuộc giao tranh.

Nhiều trận chiến và thương vong được báo cáo

Bộ Tổng tham mưu Ukraine báo cáo vào thứ Tư, ngày 1 tháng 4, có tổng cộng 171 trận chiến đã diễn ra trong ngày hôm trước. Họ cũng báo cáo việc phá hủy 2.357 hệ thống vũ khí và phương tiện. Tuy nhiên, những con số này không thể được xác minh.

Các cuộc tấn công của Nga bằng máy bay không người lái và bom

Bộ Tổng tham mưu cũng báo cáo thêm rằng vào thứ Ba, quân đội Nga đã thực hiện 77 cuộc tấn công bằng hỏa tiễn, tiến hành 77 cuộc không kích và bắn hơn 3.804 quả đạn pháo. Hơn nữa, có thông tin cho rằng 226 quả bom dẫn đường đã được thả xuống các khu vực bị ảnh hưởng, và 9.636 máy bay không người lái cảm tử đã được phóng vào Ukraine. Tuy nhiên, những con số này vẩn không thể được xác minh.

Pokrowsk trở thành tâm điểm của các cuộc tấn công

Hầu hết các cuộc giao tranh được ghi nhận ở hướng Pokrowsk, nơi diễn ra 56 cuộc tấn công, chiếm khoảng một phần ba tổng số cuộc tấn công. Tiếp theo là Konstantyniwka ở phía đông với 20 cuộc tấn công và Hulyaipole ở phía nam với 17 cuộc tấn công. Các cuộc đụng độ khác được báo cáo gần Oleksandriwka và Lyman ở phía đông.

Giao tranh cũng được ghi nhận ở các khu vực khác của mặt trận, bao gồm hai cuộc tấn công ở khu vực Kupyansk ở phía đông và một cuộc tấn công gần Kramatorsk ở phía đông. Quân đội Ukraine cũng báo cáo các cuộc đụng độ riêng lẻ ở phía nam và ở các khu vực biên giới phía bắc.

Các cuộc phản công của Ukraine trúng mục tiêu

Trong các cuộc đụng độ tiếp theo, không quân,  đội hỏa tiễn và pháo binh Ukraine đã tham gia vào các cuộc tấn công có mục tiêu. Theo báo cáo, 6 căn cứ quân sự và các trang thiết bị đã bị tấn công.

Ước tính Nga có 1.060 binh sĩ thiệt mạng hoặc bị thương. 2 xe tăng, 3 xe bọc thép chiến đấu và 59 hệ thống pháo binh cũng bị phá hủy.

Các tổn thất khác bao gồm 3 hệ thống phóng Rocket đa nòng, 2.069 máy bay không người lái và 219 xe cộ và thùng nhiên liệu. Hai đơn vị thiết bị chuyên dụng cũng bị trúng đạn.

Tổng tổn thất kể từ khi bắt đầu chiến tranh

Theo Bộ Tổng tham mưu, Nga đã mất 1.298.730 binh sĩ kể từ khi bắt đầu chiến tranh. Ngoài ra, 11.828 xe tăng, 24.327 xe bọc thép chiến đấu và 39.169 hệ thống pháo binh đã bị phá hủy. Các tổn thất cũng bao gồm 1.712 hệ thống phóng Rocket đa nòng, 1.338 hệ thống phòng không và 435 máy bay.

Các tổn thất khác bao gồm 350 máy bay trực thăng, 210.896 máy bay không người lái và 4.491 hỏa tiễn hành trình. Thêm vào đó, 33 tàu chiến và tàu thuyền, cũng như hai tàu ngầm, đã bị phá hủy. Hơn nữa, báo cáo liệt kê 86.578 xe cộ và thùng nhiên liệu, cùng 4.107 thiết bị chuyên dụng.

Ukraine đã tự vệ trước cuộc chiến tranh xâm lược do Tổng thống Nga Vladimir Putin phát động từ tháng 2 năm 2022. Bộ Tổng tham mưu Ukraine không cung cấp bất kỳ thông tin nào về tổn thất quân sự của mình. Thông tin từ Kiew xuất phát từ một trong các bên tham chiến và không thể được xác minh.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 2-4-2026

ÂU CHÂU HỜ HỮNG VỚI YÊU CẦU HỔ TRỢ CỦA TRUMP TRONG CUỘC CHIẾN VỚI IRAN -  MỸ ĐE DỌA RÚT RA KHỎI NATO

Tổng thống Mỹ Donald Trump một lần nữa đe dọa chấm dứt tư cách thành viên NATO của Mỹ. Trong một cuộc phỏng vấn với tờ báo Anh "The Telegraph", ông đã đe dọa các đồng minh Âu châu về việc rút khỏi liên minh này.

Khi được hỏi liệu ông có cân nhắc việc rời khỏi NATO hay không, Trump được cho là đã nói: "Ồ vâng, tôi nghĩ điều đó không còn là vấn đề để bàn luận nữa. Tôi chưa bao giờ ấn tượng với NATO. Tôi luôn biết họ chỉ là hổ giấy, và Putin cũng biết điều đó."

Trong nhiều tuần, Trump đã liên tục yêu cầu sự hỗ trợ nhiều hơn từ các đồng minh trong khói NATO trong cuộc chiến Mỹ-Israel chống lại Iran. Trong số những yêu cầu khác, ông yêu cầu các nước Âu châu gửi tàu chiến đến eo biển Hormuz. Thủ tướng Đức Friedrich Merz (CDU) và các nguyên thủ quốc gia khác đã khẳng định rằng các nước của họ sẽ không can thiệp vào cuộc chiến ở Iran.

Tổng thống Mỹ cũng trực tiếp chỉ trích Thủ tướng Anh Quốc Keir Starmer một lần nữa, cáo buộc ông không muốn giúp đỡ Mỹ. "Tất cả những gì Starmer muốn là những Turbine gió đắt tiền làm tăng giá năng lượng", Trump nói. Trước đó, ông đã đề xuất rằng Anh quốc nên tự mình chấm dứt việc Iran phong tỏa eo biển Hormuz. Ông nói rằng eo biển này không phải là vấn đề của Mỹ.

Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio đã bày tỏ quan điểm tương tự trước đó trong một cuộc phỏng vấn với Fox News. Theo bản ghi từ bộ của ông, “Tôi nghĩ, thật không may, không còn nghi ngờ gì nữa rằng sau khi cuộc xung đột này được giải quyết, chúng ta sẽ phải đánh giá lại mối quan hệ này. Chúng ta sẽ phải đánh giá lại giá trị của NATO và liên minh này đối với đất nước chúng ta.” Cuối cùng, đó là quyết định của Tổng thống. “Và ông ấy sẽ phải đưa ra quyết định đó,” Rubio nói.

Chiến tranh Iran không thuộc phạm vi Điều 5 của Hiệp ước NATO

Chính phủ Mỹ ngày càng thất vọng với lập trường của một số đối tác NATO. Ví dụ, Tây Ban Nha hiện đang cấm phi cơ quân sự Mỹ liên quan đến chiến tranh hạ cánh. Máy bay ném bom Mỹ cũng bị cấm một phần hạ cánh ở Sicily. Mỹ thường xuyên xử dụng các căn cứ và phi trường của các quốc gia đồng minh cho các hoạt động vận tải của mình trong khu vực Vịnh.

Một trụ cột chính của liên minh quốc phòng là nghĩa vụ hỗ trợ lẫn nhau giữa các đồng minh trong trường hợp bị tấn công, như đã quy định trong Điều 5. Tuy nhiên, cuộc chiến chống Iran, do Mỹ và Israel khởi xướng, không nằm trong phạm vi điều khoản này.

Đây không phải là lần đầu tiên Trump đe dọa chấm dứt tư cách thành viên của Mỹ. Ngay sau khi tái đắc cử năm 2024, Trump đã cân nhắc việc rút Mỹ khỏi NATO. Vào thời điểm đó, vấn đề là một số đối tác NATO, như Đức, không chi 2% tổng sản phẩm quốc nội cho quốc phòng. Kể từ đó, các quốc gia này đã cam kết đặt mục tiêu chi tiêu cao hơn.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 2-4-2026

 TRUMP ĐƯA RA LỜI CẢNH BÁO GAY GẮT VỀ EO BIỂN HORMUZ: "HÃY TỰ LO XĂNG DẦU CHO MÌNH ĐI"

Nguồn tin từ FOCUS Online cho biết: Tổng thống Mỹ Donald Trump đã phát động cuộc chiến chống Iran mà không tham khảo ý kiến ​​các quốc gia đồng minh. Ông không hề tham gia đầy đủ với các đối tác NATO cũng như không tham khảo ý kiến ​​Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc. Giờ đây, khi hậu quả đang làm rung chuyển thị trường xăng dầu toàn thế giới, ông cung đang thúc ép các quốc gia Âu Châu trong khối NATO để tìm kiếm sự ủng hộ, và theo hãng tin AP, ông hiện đang tấn công chính vào những quốc gia mà trước đây ông đã phớt lờ.

Ông nói tại White House , ông “không liên quan gì” đến việc đảm bảo an ninh eo biển Hormuz, và các quốc gia khác hiện phải bảo vệ tuyến đường vận chuyển quan trọng này. Đồng thời, ông dự đoán rằng các cuộc tấn công chống lại Iran sẽ kết thúc trong “hai đến ba tuần”.

“Hãy tự lo dầu mỏ cho mình đi”: Bài viết bằng giận dữ của Trump nhắm vào Âu châu.

Anh và Pháp đặc biệt nằm trong tầm ngắm của tổng thống. Trong một bài đăng giận dữ trên nền tảng TruthSocial của mình, Trump viết rằng các quốc gia không thể mua nhiên liệu máy bay do eo biển Hormuz bị phong tỏa nên “mua từ Mỹ” và “tập hợp can đảm” và đơn giản là “lấy” dầu, theo báo cáo của AP.

Ông đã kịch liệt chỉ trích Pháp, nói rằng Paris "rất thiếu hợp tác" vì không phận Pháp chưa được mở cửa cho các phi cơ chở vũ khí đến Israel.

Bộ trưởng Quốc phòng của ông, Pete Hegseth, tiếp tục lên tiếng tại Pentagon. Mỹ đã "làm phần việc khó khăn cho thế giới tự do" trong việc đối phó với Iran, và giờ đến lượt các quốc gia khác phải bảo đảm an ninh eo biển Hormuz, CNN dẫn lời ông nói. Ông ta nói thêm một cách mỉa mai rằng Anh vẫn còn một "Hải quân Hoàng gia hùng mạnh".

Phản đối của châu Âu: "Chiến tranh bất hợp pháp" và lằn ranh đỏ

Nhưng sự phản kháng này, đang ngày càng gia tăng ở Âu châu. Nhiều chính phủ cho rằng cuộc chiến thiếu cơ sở pháp lý theo luật quốc tế vì không có cả sự ủy quyền của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc lẫn lý do chính đáng rõ ràng cho việc tự vệ, theo nhà nghiên cứu xung đột Kamil Zwolski của viện nghiên cứu RUSI của Anh, theo như CNN tiết lộ.

Ý cũng đã từ chối cho phép các phi cơ quân sự Mỹ hạ cánh tại một căn cứ ở Sicily. Chính phủ của Giorgia Meloni tuyên bố rằng họ "hoàn toàn tuân thủ các thỏa thuận quốc tế", theo CNN.

Tây Ban Nha cũng đang vạch ra một ranh giới rõ ràng: Thủ tướng Pedro Sánchez, và chính phủ đã cấm xử dụng các căn cứ quân sự và không phận của Tây Ban Nha cho cuộc chiến chống lại Iran. Bộ trưởng Quốc phòng Tây Ban Nha Margarita Robles Fernández mô tả cuộc xung đột là "vô cùng bất hợp pháp và bất công". Ngoài ra, theo AP, Pháp và Tây Ban Nha đã hạn chế quyền tiếp cận của Mỹ đối với một số phần cơ sở hạ tầng quân sự của họ.

Đồng thời, một số quốc gia châu Âu đang cung cấp hệ thống phòng không cho các quốc gia vùng Vịnh như Bahrain, Kuwait và Ả Rập Saudi để bảo vệ họ khỏi hỏa tiễn và máy bay không người lái của Iran.

5 Rủi ro mà Âu Châu nhìn thấy trong cuộc chiến Iran

Theo AP và CNN, các chuyên gia cảnh báo về năm mối nguy hiểm chính cũng sẽ ảnh hưởng đến Châu Âu:

Dòng người tị nạn: Cuộc chiến Syrien đã khiến hơn 5 triệu người phải di tản, một kịch bản tương tự đe dọa sự leo thang hơn nữa trong khu vực.

Các tuyến đường thương mại: Ngoài eo biển Hormuz, Biển Đỏ hiện cũng đang chịu áp lực vì lực lượng Huthi, đồng minh của Iran, đang bắn hỏa tiễn  từ Yemen vào Israel và đe dọa hoạt động vận chuyển hàng hải.

Giá năng lượng: Việc chặn xuất cảng xăng dầu càng lâu, người tiêu dùng và doanh nghiệp ở Âu châu càng chịu ảnh hưởng nặng nề.

Sự đoàn kết của NATO: Ông Trump công khai đe dọa rằng Mỹ sẽ không còn bảo vệ Âu châu trong tương lai. "Ông ta coi người Âu châu là những kẻ ăn bám", nhà phân tích Riccardo Alcaro thuộc Viện IAI có trụ sở tại Rome cho biết, theo CNN.

Sự đảm bảo không chắc chắn từ phía Mỹ: Âu Châu đã phải tự mình gánh vác phần lớn gánh nặng viện trợ vũ khí cho Ukraine, trong khi Washington tiếp tục đưa ra những tín hiệu đáng lo ngại.

“Ông Trump sẽ tự tuyên bố mình là người chiến thắng bằng cách này hay cách khác.”

Mặc dù bị chỉ trích gay gắt, nhiều chính phủ đang cố gắng thuyết phục ông ta nhượng bộ. Nhà phân tích Jeremy Shapiro của Hội đồng Quan hệ Đối ngoại Âu châu, theo Associated Press, khuyên nên kết hợp gây áp lực và ngoại giao, và một giải pháp mà ông Trump có thể coi là một chiến thắng cá nhân.

“Ông Trump sẽ tuyên bố chiến thắng bất kể cuộc chiến này kết thúc như thế nào”, Shapiro viết. “Người Âu châu nên muốn điều đó xảy ra càng sớm càng tốt.”

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 2-4-2026

KANADA THÀNH LẬP LIÊN MINH CHỐNG TRUMP VỚI GẦN 40 QUỐC GIA ĐỒNG MINH

Tin từ Politico, Onet:  Khi Hoa Kỳ, thời Tổng thống Donald Trump, áp dụng cách ứng xử ngoại giao đối đầu hơn với các đồng minh củ, các đối tác lâu năm hiện đang bắt đầu tự vạch ra con đường riêng của mình. Một liên minh mới đang nổi lên, có thể định hình lại hệ thống thương mại thế giới.

Một liên minh mới

Gần 40 quốc gia, bao gồm Liên minh Âu châu  và các thành viên của khối CPTPP khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương, đang hợp tác để ứng phó với những thay đổi trong chính sách thương mại của Hoa Kỳ.

Theo Politico, được Onet trích dẫn, sáng kiến ​​này đang được dẫn đầu bởi Thủ tướng Kanada Mark Carney, người đang định vị Kanada là một nhân tố chủ chốt trong nỗ lực ổn định thương mại thế giới. Nhóm này đặt mục tiêu cải cách Tổ chức Thương mại Thế giới hoặc, nếu điều đó không thể thực hiện được, sẽ tạo ra một khuôn khổ thay thế.

Hệ thống thương mại chịu áp lực

Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) đã phải đối mặt với những thách thức ngày càng tăng trong vài năm qua, đặc biệt là sau khi Hoa Kỳ chặn hệ thống giải quyết tranh chấp và áp đặt thuế quan mà các nhà phê bình cho rằng làm suy yếu các quy tắc của tổ chức này.

John Ferguson của Economist Impact nói với Politico: “Trớ trêu thay, chính Donald Trump, người đã phá vỡ trật tự dựa trên luật lệ cũ, lại có thể vô tình trở thành chất xúc tác cho một trật tự thương mại thế giới dựa trên luật lệ mới.”

Ông nói thêm rằng trong khi hệ thống hiện tại có thể suy yếu, các thỏa thuận mới giữa các nền kinh tế lớn có thể tạo thành cơ sở cho một cấu trúc bền vững hơn.

Các cuộc đàm phán giữa EU và các nước CPTPP dự kiến ​​sẽ tập trung vào các lĩnh vực chính như thương mại kỹ thuật số, chuỗi cung ứng và các quy tắc đầu tư. Các nhà ngoại giao nói với Politico rằng một tuyên bố chung về cải cách WTO đang được chuẩn bị, mặc dù các cuộc thảo luận về nội dung cuối cùng vẫn đang diễn ra.

Các quan chức Âu châu và khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương cho rằng cần có sự hợp tác chặt chẽ hơn để duy trì một hệ thống dựa trên luật lệ, đặc biệt là trong bối cảnh khó khăn kéo dài trong việc đạt được sự đồng thuận trong WTO.

Định hướng lại chiến lược

Canada đã đóng vai trò then chốt trong việc tập hợp các cường quốc tầm trung để giải quyết điều mà các quan chức mô tả là sự rạn nứt trong thương mại toàn cầu.

Các chuyên gia cho rằng sự hợp tác ngày càng tăng này phản ánh một sự chuyển dịch rộng lớn hơn khi các quốc gia tìm cách giảm sự phụ thuộc vào vai trò lãnh đạo của Mỹ.

"Vấn đề không phải là thay thế WTO, mà là tạo ra một nền tảng bổ sung," Vina Nadjibulla thuộc Quỹ Á Châu Thái Bình Dương của Kanada cho biết.

Các nhà phân tích cho rằng một thỏa thuận thành công giữa các nền kinh tế này có thể làm suy yếu ảnh hưởng của Mỹ đối với thương mại thế giớiFerguson cảnh báo rằng động thái như vậy sẽ là "một đòn giáng trực tiếp vào chính quyền Trump."

Những diễn biến này làm nổi bật một bức tranh thế giới ngày càng phân mảnh, trong đó các liên minh truyền thống đang được định nghĩa lại.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 2-4-2026

 "LIÊN MINH EU" TỰ XÂY DỰNG KẾ HOẠCH PHÒNG THỦ RIÊNG CHO MÌNH - HOÀN TOÀN ĐỘC LẬP VỚI HOA KỲ

Theo n-tv : Năng lực phòng thủ độc lập của Âu châu đang được thử thách: Lần đầu tiên, EU dự định diễn tập việc xử dụng khẩn cấp điều khoản hỗ trợ lẫn nhau. 

EU là chữ viết tắt của từ European Union có nghĩa là liên minh  Âu Châu , là liên minh về kinh tế – chính trị bao gồm 28 quốc gia thành viên thuộc Âu châu. Liên minh Âu châu  được thành lập bởi Hiệp ước Maastricht vào ngày 1 tháng 11 năm 1993 dựa trên Cộng đồng Âu châu  (EC).

EU muốn trở nên độc lập hơn với Mỹ trong chính sách quốc phòng, và đang dựa vào Điều 42/7 của Hiệp ước EU, cái gọi là điều khoản hỗ trợ lẫn nhau. Việc diễn tập quân sự dự kiến ​​sẽ được thực hiện ngay trong tháng Tư này. Thông tin này được tiết lộ trong một biên bản mật mà tờ "Der Spiegel" và chương trình "Report Mainz" của đài truyền hình quốc gia ARD (Đức) thu được. Cuộc diễn tập quân sự giả định, được cho là lần đầu tiên, một cuộc diễn tập về phương thức ứng phó chung với một cuộc tấn công hỗn hợp.

Điều khoản này quy định các quốc gia thành viên EU phải cung cấp cho nhau "tất cả sự hỗ trợ và giúp đỡ trong khả năng của mình" trong trường hợp bị tấn công. Cho đến nay, vẫn chưa có các thủ tục hoặc thậm chí cấu trúc chỉ huy nào được thiết lập. Một cuộc thảo luận nội bộ tại Brüssels vào ngày 12 tháng 3 đã cho thấy rõ các quốc gia thành viên EU vẫn còn cách xa việc đạt được sự hiểu biết chung như thế nào.

Theo biên bản cuộc họp, Ireland và Malta bày tỏ "những nghi ngờ rõ ràng nhất". Đại diện Litauen lưu ý rằng EU không phải là một chủ thể quân sự. Ý cũng tỏ ra thận trọng. Cùng lắm, điều khoản này chỉ có thể được thảo luận trong Hội đồng các nguyên thủ quốc gia và chính phủ.

Những người hoài nghi đã bị phản đối bởi một số quốc gia coi điều khoản này như một sự bổ sung cho sự bảo vệ của NATO. Theo biên bản, những quốc gia này bao gồm Pháp, Tây Ban Nha, Hòa Lan, Đức và Áo. Một nhà ngoại giao Pháp được cho là đã nhấn mạnh tính chất răn đe của điều khoản này là rất quan trọng. Thậm chí Zypern được cho là đã tự mô tả mình là một "quốc gia tiền tuyến" sau vụ tấn công bằng máy bay không người lái hồi đầu tháng Ba (2026).

Theo bản ghi nhớ, cuộc thảo luận đã cho thấy "những khác biệt đáng kể". Điều này báo hiệu "không tốt cho khả năng ứng phó của EU trong một môi trường địa chính trị bất ổn". EU "vẫn chưa thực sự bắt kịp với thực tế địa chính trị".

Trong khi đó, đảng Xanh và đảng Dân chủ Tự do (FDP) tại Nghị viện Âu châu đang thúc đẩy các cuộc tập trận quân sự chung của EU để thử nghiệm khả năng ứng phó khủng hoảng của Âu châu, bao gồm cả các kịch bản mà NATO sẽ không tự động can thiệp. Bà Marie-Agnes Strack-Zimmermann, Chủ tịch Ủy ban Quốc phòng EU, nhấn mạnh: "NATO là xương sống quân sự của chúng ta, ngay cả khi Mỹ dường như không còn là một đối tác đáng tin cậy nữa." Đồng thời, bà lưu ý rằng EU, "không giống như NATO, không phải là một liên minh quốc phòng truyền thống," mà đặt trọng tâm lớn hơn vào sự độc lập quân sự , dựa trên Chính sách An ninh và Quốc phòng Chung (CSDP) và điều khoản hỗ trợ lẫn nhau theo Điều 42/7. "Các cuộc tập trận chung chắc chắn có ý nghĩa trong việc củng cố trụ cột Âu châu trong NATO," bà Strack-Zimmermann nói.

Hannah Neumann, người phát ngôn chính sách đối ngoại của đảng Xanh, cũng kêu gọi sự chuẩn bị tốt hơn: "Với tình hình địa chính trị hiện nay, sẽ là ngây thơ nếu không chuẩn bị cho ít nhất những kịch bản như vậy." Âu Châu cần "thảo luận các kịch bản trên bàn làm việc, hoặc thậm chí tiến hành các cuộc tập trận quân sự chung cho những tình huống như vậy" để làm rõ "khi nào các biện pháp có hiệu lực và những lỗ hổng nào vẫn còn tồn tại". Bên cạnh sườn phía đông, tình hình ở Địa Trung Hải và liên quan đến Iran cũng đang căng thẳng. Neumann tin rằng Iran hoặc Nga có thể thử phản ứng của EU, nếu một quốc gia EU không phải là thành viên NATO bị tấn công, ví dụ như bằng máy bay không người lái, Âu Châu phải chuẩn bị cho điều đó.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 2-4-2026