Powered By Blogger

 CUỘC ĐÀM PHÁN GIỮA NGA VÀ UKRAINE TẠI GENÈVE KẾT THÚC NHANH CHÓNG NGOÀI DỰ KIẾN 

Nguồn tin từ FOCUS Online cho biết - Cuộc đàm phán kéo dài 2 ngày tại Genève giữa Nga và Ukraine nhằm chấm dứt cuộc chiến kéo dài gần bốn năm đã kết thúc mà không có một kết quả cụ thể nào. Sau chưa đầy hai giờ đàm phán, phái đoàn Nga đã rời địa điểm vào hôm nay thứ Tư 18-2-2026, theo hãng thông tấn nhà nước Nga TASS  loan tin.

Không có kết quả nào của cuộc đàm phán do Mỹ làm trung gian được công bố. Trưởng phái đoàn Moskau, Wladimir Medinski, thông báo về một cuộc gặp khác trong thời gian tới. "Cuộc đàm phán kéo dài 2 ngày, hôm qua rất dài với nhiều hình thức khác nhau, và hôm nay lại kéo dài 2 giờ. Chúng rất khó khăn, nhưng có hiệu quả," cựu bộ trưởng văn hóa và hiện là cố vấn cho người đứng đầu Điện Kremlin, Wladimir Putin, nói với TASS.

Truyền thông nhà nước Nga: Bầu không khí "rất căng thẳng"

Truyền thông nhà nước Moskau thậm chí còn mô tả bầu không khí ở Genève là "rất căng thẳng". Ngược lại, Đặc phái viên Mỹ Steve Witkoff viết trên X rằng những nỗ lực của Tổng thống Donald Trump nhằm đưa cả hai bên xích lại gần nhau đã mang lại "tiến bộ đáng kể".

Trưởng đoàn đàm phán Ukraine Rustem Umyerov đã xác nhận việc kết thúc cuộc họp kéo dài hai ngày. Ông ấy cũng nói một cách mơ hồ về các cuộc đàm phán chuyên sâu và thực chất. "Đã có tiến triển, nhưng chưa thể công bố chi tiết nào ở giai đoạn này", Thư ký Hội đồng An ninh và Quốc phòng Quốc gia Ukraine cho biết. Bước tiếp theo, ông nói, là đạt được "mức độ thỏa thuận" để trình bày các giải pháp cho Tổng thống.

Selenskyj phàn nàn về sự phong tỏa của Moskau

Trước ngày thứ hai, cả hai phái đoàn đã tham vấn với thủ đô của mình. "Hôm qua đã có những cuộc họp không dễ dàng, và chúng ta có thể kết luận rằng Nga đang cố gắng trì hoãn các cuộc đàm phán, vốn có thể đã ở giai đoạn cuối cùng", Tổng thống Ukraine Wolodymyr Selenskyj viết trên Telegram.

Tuần tới, vào ngày 24 tháng 2, cuộc chiến tranh xâm lược chống lại nước láng giềng, do Putin ra lệnh, sẽ bước sang năm thứ năm. Trong nỗ lực hòa giải do Mỹ làm trung gian để chấm dứt chiến tranh, người Nga và người Ukraine đã gặp nhau lần cuối tại Abu Dhabi, Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất, vào tháng Giêng và tháng Hai. Phía Moskau chủ yếu được đại diện bởi các sĩ quan quân đội và tình báo.

Trưởng đoàn đàm phán Medinski đóng vai trò gì?

Tại Genève, Medinski (55) dẫn đầu phái đoàn Nga, giống như ông đã làm trong các cuộc đàm phán ở Istanbul năm 2022 và 2025. Nhà báo Barak Ravid, một nhà quan sát chính trị am hiểu của cổng thông tin "Axios" của Mỹ, đã viết trên X về ngày đầu tiên ở Geneva, cho rằng phần chính trị của các cuộc đàm phán đang rơi vào bế tắc. Điều này là do lập trường của nhà đàm phán Moskau.

Medinski, cựu Bộ trưởng Văn hóa Nga từ miền trung Ukraine, được cho là đã có những bài giảng lịch sử dài dòng về lịch sử Ukraine từ góc nhìn của Moskau trong các vòng đàm phán trước đó. Selenskyj cũng nói, khi đề cập đến ông: "Những lời bàn tán viển vông về các chủ đề lịch sử quan trọng hơn đối với họ (người Nga)."

Medinski không được coi là người có cơ sở quyền lực lớn trong bộ máy quyền lực Moskau, nhưng ông là người ủng hộ mạnh mẽ đường lối của Putin. Ông là một trong những tác giả của các sách giáo khoa lịch sử mới, mà các chuyên gia đánh giá là mang tính tuyên truyền và chống Tây phương. Medinski gắn liền với những yêu cầu chính trị của Điện Kremlin đối với Ukraine, một chính phủ thân Moskau, trung lập về an ninh và quy chế đặc biệt cho Nga.

Selenskyj sẵn sàng cho cuộc trưng cầu dân ý về đường chiến tuyến

Trong một cuộc phỏng vấn với Axios, Zelenskyy cảnh báo giới lãnh đạo Mỹ không nên áp đặt một thỏa thuận hòa bình lên Ukraine mà người dân sẽ không chấp nhận. Ukraine sẽ không nhượng thêm bất kỳ lãnh thổ nào nữa. Tuy nhiên, ông có thể hình dung người dân đồng hương của mình sẽ đồng ý với việc đóng băng xung đột dọc theo đường chiến tuyến hiện tại, Selenskyj nói. "Tôi nghĩ rằng người dân sẽ chấp nhận điều đó trong một cuộc trưng cầu dân ý." Một cuộc trưng cầu dân ý như vậy có thể được tổ chức đồng thời với cuộc bầu cử tổng thống.

Selenskyj bác bỏ yêu cầu của Nga về việc rút quân Ukraine khỏi các khu vực phía đông Luhansk và Donezk mà họ vẫn đang kiểm soát. "Về mặt cảm xúc, người dân sẽ không bao giờ tha thứ cho điều này. Không bao giờ," tổng thống nói với Axios. Theo Selenskyj, chính phủ của ông đã đồng ý với người Mỹ rằng bất kỳ thỏa thuận nào cũng cần sự chấp thuận của người dân Ukraine thông qua một cuộc trưng cầu dân ý.

Tổng thống Ukraine muốn giải quyết các vấn đề tranh chấp lãnh thổ tốt nhất là tại một hội nghị thượng đỉnh trực tiếp với Putin. Ông đã chỉ thị phái đoàn của mình nêu vấn đề này tại Genève. Mặc dù Điện Kremlin không trực tiếp bác bỏ hội nghị thượng đỉnh như vậy, nhưng họ đã nhiều lần tuyên bố rằng cuộc gặp như vậy cần phải được chuẩn bị kỹ lưỡng, và không tỏ ra quan tâm đến việc chuẩn bị cụ thể.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 18-2-2026

ÂU CHÂU LÀ VŨ KHÍ BÍ MẬT CỦA MỸ”: CỰU TƯỚNG LĨNH CHỈ TRÍCH GAY GẮT CHÍNH QUYỀN TRUMP 

Hội nghị An ninh Munich năm nay trở thành diễn đàn cho một cuộc tranh luận cơ bản về đường lối của Hoa Kỳ. Hai đại diện của chính quyền Tổng thống Mỹ Donald Trump đã bảo vệ việc tái định hướng chính sách an ninh tại đó. Một cựu tướng lĩnh Mỹ cho rằng cách giải quyết này nguy hiểm, và cảnh báo về những hậu quả chiến lược.

Bộ trưởng Ngoại giao Marco Rubio và Thứ trưởng Quốc phòng Elbridge Colby đã nói rõ tại Munich rằng chính phủ không có ý định tiếp tục các liên minh Âu châu theo hình thức hiện tại, cựu Tư lệnh Quân đội Mỹ tại Âu châu, Mark Hertling, viết trong một bài báo trên tạp chí Online “The Bulwark” của Mỹ. Mặc dù giọng điệu khác nhau, nhưng về cơ bản họ vẫn giữ nguyên quan điểm: Âu Châu Âu phải chủ yếu tự bảo vệ mình, trong khi Washington tập trung sự chú ý vào khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương.

Hertling diễn giải những tín hiệu này một cách rõ ràng. Chính phủ không hiểu đầy đủ giá trị của các liên minh Âu châu, không đánh giá cao chúng, và không muốn đầu tư thêm vào chúng. Tại Munich, nơi mỗi từ đều được hiểu là một tín hiệu chính trị, thông điệp này đã gây được tiếng vang rõ rệt.

Hertling đặc biệt chỉ trích cách thức hình thành tư duy liên minh. Nếu các liên minh chủ yếu được xem như vấn đề chi phí hoặc kinh doanh, điều này sẽ làm suy yếu khả năng răn đe và gây nguy hiểm cho sự gắn kết của NATO: “Chính quyền này không hiểu các liên minh của Mỹ ở Âu châu, không coi trọng chúng và sẽ không đầu tư vào chúng.” Thông điệp rằng Âu châu phải “tự lực cánh sinh” được hiểu ở nhiều thủ đô như một điều kiện: Mỹ không còn là đối tác đáng tin cậy nữa. Ông tóm tắt như sau: “ Âu Châu là vũ khí bí mật của Mỹ. Và chúng ta đang từ bỏ nó.”

Hertling cũng bác bỏ quan điểm cho rằng sự hiện diện quân sự của Mỹ ở Âu châu chủ yếu là sự nhượng bộ đối với các đồng minh. Các căn cứ ở Đức, Ý, Tây Ban Nha hoặc Ba Lan cho phép phản ứng nhanh chóng đối với các cuộc khủng hoảng ở Trung Đông, Phi châu hoặc Á Âu. Các cơ sở như Ramstein, Landstuhl và trụ sở chính ở Wiesbaden là một phần không thể thiếu của khả năng hoạt động trên toàn thế giới: “Sự hiện diện quân sự của Mỹ ở Âu châu không phải là một hành động từ thiện, mà là đòn bẩy chiến lược.”

Nếu thiếu sự hiện diện này, thời gian phản ứng sẽ lâu hơn, rủi ro lớn hơn và các lựa chọn sẽ hạn chế hơn. Những người coi nó chỉ là yếu tố chi phí đơn thuần đã không nhận ra giá trị của nó đối với lợi ích của Mỹ.

Chi tiêu quốc phòng và câu chuyện chính trị

Rubio và Colby nhắc lại ở Munich rằng Tổng thống Donald Trump đã gây áp lực lên các quốc gia Âu châu để tăng đáng kể chi tiêu quốc phòng. Hertling phản bác rằng sự gia tăng bắt đầu sau khi sáp nhập Krim năm 2014 và tăng tốc sau cuộc tấn công của Nga vào Ukraine năm 2022. Mục tiêu 2% đã được thống nhất tại hội nghị thượng đỉnh NATO ở Wales năm 2014 dưới thời Tổng thống Obama.

Tuyên bố rằng một số quốc gia Âu châu hiện chi 5% tổng sản phẩm quốc nội cho quốc phòng cũng không chính xác. Chỉ có Ba Lan gần đây đạt khoảng 4,5%. Bản thân Mỹ đã lên kế hoạch chi khoảng 3,2% tổng sản phẩm quốc nội cho quốc phòng vào năm 2025 và 2026.

Tuy nhiên, đối với Hertling, vấn đề không chỉ là con số. Liên minh không phải là từ thiện, mà là lợi thế chiến lược cốt lõi của Hoa Kỳ. Sự ổn định ở châu Âu cho phép Washington tập trung mạnh mẽ hơn vào khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương. Ngược lại, sự bất ổn làm tiêu hao nguồn lực và sự chú ý. Niềm tin vào các liên minh phát triển chậm nhưng có thể nhanh chóng mất đi. Những ai coi chúng chỉ là những giao dịch đơn thuần sẽ có nguy cơ chịu tổn thất không thể bù đắp trong ngắn hạn.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 18-2-2026

 NHỮNG QUÂN BÀI CHỦ CHỐT CỦA ÂU CHÂU CHỐNG LẠI TRUMP - SẺ LÀM MỸ TỔN THƯƠNG ĐẾN MỨC ĐỘ NÀO?

Tranh chấp thuế quan giữa EU và Mỹ đã gây căng thẳng nghiêm trọng cho quan hệ xuyên Đại Tây Dương vào năm 2025. Có thời điểm, Washington đã cân nhắc áp đặt thuế quan cao hơn đáng kể đối với hàng hóa của EU bắt đầu từ tháng 8, lên tới 30%. Thỏa hiệp cuối cùng đạt được nhằm ngăn chặn leo thang: thuế quan 15% đối với nhiều sản phẩm của Âu châu, trong khi thép và nhôm vẫn giữ ở mức 50%. Đồng thời, Ủy ban EU đã chuẩn bị các biện pháp thuế quan trả đũa đối với hàng hóa của Mỹ trị giá 93 tỷ Euro.

Tuy nhiên, thỏa thuận do Ursula von der Leyen đàm phán đã không nhận được sự chấp thuận rộng rãi: Hiệp hội Ngoại thương Đức gọi thỏa thuận này là một "thỏa hiệp đau đớn" và cảnh báo rằng việc tăng thuế quan có thể là mối đe dọa sống còn đối với nhiều nhà bán lẻ.

Một nghiên cứu mới hiện lập luận rằng vị thế ban đầu của Âu châu không yếu như người ta thường nghĩ. Trong bài báo "Những quân bài chủ chốt của Âu châu chống lại Trump", các nhà kinh tế Philippa Sigl-Glöckner và Maximilian Paleschke từ viện nghiên cứu "Dezernat Zukunft" mô tả một số lĩnh vực mà Mỹ phụ thuộc vào Âu châu. Viện này tập trung vào chính sách tiền tệ, tài khóa và kinh tế.

Các công ty kỹ nghệ Mỹ cần thị trường chung EU

Điểm xuất phát của các tác giả là một sự phân biệt quan trọng: quy mô không tự động là phương tiện để gây áp lực. Quyền lực chỉ trở nên hiệu quả khi có "đòn bẩy", nghĩa là khả năng đáng tin cậy gây ra thiệt hại lớn hơn cho phía bên kia trong một cuộc tranh chấp so với thiệt hại cá nhân mà mình phải gánh chịu. Để xác định đòn bẩy đó, các nhà kinh tế xem xét mối quan hệ giữa EU và Mỹ trên 5 khía cạnh: kinh tế vĩ mô, thị trường tài chính, kinh tế số, lĩnh vực năng lượng và các sản phẩm riêng lẻ.

Một điểm mấu chốt là khả năng tiếp xúc với thị trường Âu châu. Nếu không có thị trường chung, các công ty kỹ nghệ Mỹ sẽ không thể duy trì kỳ vọng tăng trưởng ở mức độ tương tự, các tác giả viết. Nếu những kỳ vọng này không được đáp ứng, giá cổ phiếu có thể giảm, gây hậu quả cho nhiều bộ phận dân số Mỹ.

Bài báo liên kết rõ ràng thị trường chứng khoán với tác động xã hội. Tại Mỹ, khoản tiết kiệm hưu trí của nhiều người phụ thuộc vào các kế hoạch 401(k), vốn chịu ảnh hưởng lớn bởi hoạt động của thị trường chứng khoán. Theo bài nghiên cứu, giá cổ phiếu giảm có thể làm giảm các khoản thanh toán lương hưu trong tương lai.

Khả năng thích ứng của Âu châu trong lĩnh vực khí tự nhiên hóa lỏng (LNG)

Các tác giả cũng nhận thấy khả năng thích ứng của Âu châu trong lĩnh vực khí tự nhiên hóa lỏng (LNG): Nếu các cơ sở mới của Mỹ đưa nhiều LNG ra thị trường, nhiều khí đốt được giao dịch trên thị trường giao ngay ngắn hạn (mua theo giá hàng ngày hiện tại thay vì thông qua các hợp đồng dài hạn), và các nhà cung cấp của Mỹ tiếp tục dựa vào thị trường ổn định của Âu châu, thì người mua Âu châu sẽ có nhiều ảnh hưởng hơn đến giá cả và điều khoản. Phát hiện này không có nghĩa là Âu châu vượt trội trong mọi kịch bản, mà là quyền lực thị trường có thể thay đổi nếu các nhà cung cấp vẫn phụ thuộc vĩnh viễn vào một thị trường bán hàng duy nhất.

Sản phẩm chủ chốt: Uranium và tua bin

Bài báo trở nên đặc biệt cụ thể khi thảo luận về các mặt hàng chiến lược. Để mở rộng công suất điện hạt nhân, Mỹ cần uranium làm giàu thấp, nhưng nước này hầu như không có năng lực sản xuất trong nước. Do đó, nhu cầu ngày càng tăng đang được đáp ứng bởi Âu châu và, ở mức độ xa hơn, bởi Nga.

Các tác giả cũng chỉ ra kỹ nghệ tua bin khí của Âu châu. Tua bin rất quan trọng đối với các trung tâm dữ liệu vì, theo bài báo, chúng hiện đang phát triển nhanh hơn lưới điện. Do đó, họ liên kết tranh chấp thương mại với sự mở rộng của trí tuệ nhân tạo (AI), vốn không chỉ phụ thuộc vào phần Software mà còn cả cơ sở hạ tầng.

EU là nhà cung cấp quan trọng cho Mỹ

Viện Kinh tế Đức (IW), trong một phân tích dữ liệu thương mại của Mỹ từ năm ngoái, cũng kết luận rằng Washington phụ thuộc vào Âu châu đối với nhiều mặt hàng nhập cảng nhiều hơn so với những gì thường được mô tả trong tranh chấp thương mại.

Theo IW, năm 2024 có tổng cộng 3.120 danh mục sản phẩm mà ít nhất một nửa lượng nhập cảng của Mỹ có nguồn gốc từ EU; điều này tương ứng với khoảng 17,5% tổng số danh mục sản phẩm được ghi nhận. Theo Viện Kinh tế Đức (IW), tổng giá trị nhập cảng tích lũy của các nhóm sản phẩm này là khoảng 290 tỷ đô la Mỹ; Để so sánh, nghiên cứu của IW dẫn chứng 2.925 nhóm sản phẩm của Trung Quốc với giá trị 247 tỷ đô la Mỹ. Sự thống trị của EU đặc biệt phổ biến trong các sản phẩm hóa chất, cũng như máy móc, cơ phận hàng điện, và kim loại cơ bản; theo báo cáo về nghiên cứu này, phạm vi trải rộng từ các loại Hormone và chế phẩm Insulin cụ thể đến máy móc xây dựng và ống tia X.

Nghiên cứu, được tài trợ bởi Bộ Ngoại giao Liên bang Đức, cũng cho thấy sự phụ thuộc của Mỹ vào hàng nhập cảng của EU đã tăng mạnh kể từ năm 2010, trong khi sự phụ thuộc vào nhập cảng từ Trung Quốc đã giảm dần theo thời gian, một phần là do cách tiếp cận giảm thiểu rủi ro.

Một công cụ quan trọng của EU

Để tận dụng những sự phụ thuộc này về mặt chính trị, cần có những quyết định khả thi. Bài nghiên cứu hiện tại đề cập đến công cụ chống cưỡng chế, được giới thiệu vào năm 2023, cho phép các quốc gia thành viên ủy quyền cho Ủy ban Âu châu áp đặt các hạn chế chính sách thương mại. Theo các tác giả, danh mục này bao gồm từ các hạn chế nhập cảng và xuất cảng đến kiểm soát thị trường vốn và các biện pháp trong lĩnh vực mua sắm công.

Việc các chính phủ EU có kích hoạt công cụ này trong trường hợp xảy ra tranh chấp hay không, theo Philippa Sigl-Glöckner và Maximilian Paleschke, phụ thuộc vào sự tin tưởng và các cơ chế cân bằng nội bộ. Họ gọi đây là "thỏa thuận minh bạch", nghĩa là các thỏa thuận bồi thường công khai giữa các quốc gia thành viên để bảo vệ các quyết định chung.

Một đòn bẩy khác: Trái phiếu Kho bạc Hoa Kỳ

Các tác giả cũng nhận thấy một điểm đòn bẩy tiềm năng trong thị trường nợ của Hoa Kỳ: Theo phân tích của họ, kể từ năm 2014, trái phiếu Kho bạc Hoa Kỳ được mua ít hơn để dự trữ ngoại tệ và ngày càng nhiều hơn bởi các quỹ đầu cơ tìm cách kiếm lợi nhuận từ chúng. Vì nhiều quỹ này có trụ sở tại London và Ngân hàng Anh coi hoạt động của chúng là rủi ro, họ tin rằng việc ban hành các quy định chặt chẽ hơn là khả thi, điều này có thể khiến việc vay mượn trở nên đắt đỏ hơn đối với Mỹ và do đó làm tăng áp lực chính trị tại Washington.

Về lâu dài, các chuyên gia kinh tế ủng hộ việc củng cố đồng Euro như một loại tiền tệ dự trữ. Điều này đòi hỏi nhiều trái phiếu "an toàn" hơn, nghĩa là các chứng khoán mà các nhà đầu tư trên toàn thế giới tin tưởng. Trong bối cảnh này, họ chỉ ra ý tưởng về Eurobond. Đây là những trái phiếu không do một quốc gia duy nhất phát hành, mà do toàn bộ khu vực đồng Euro hoặc EU cùng phát hành, để các nhà đầu tư nhận được một khoản bảo đảm lớn được coi là đặc biệt đáng tin cậy, và các quốc gia tham gia cùng nhau bảo đảm thanh toán lãi và hoàn trả.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 18-2-2026

KANADA CHUẨN BỊ NGÂN SÁCH QUỐC PHÒNG 300 TỶ USD ĐỂ ĐỐI PHÓ VỚI MỸ 

Theo T-Online: Thủ tướng Kanada Carney trình bày chiến lược quốc phòng trị giá hàng tỷ đô la nhằm giảm sự phụ thuộc vào Mỹ và tránh dễ bị tổn thương. Ngoại trưởng Mỹ Rubio cũng nhận được phản hồi.

Thủ tướng Kanada Mark Carney đã công bố một kế hoạch trị giá hàng tỷ đô la cho ngành kỹ nghệ quốc phòng, nhằm tăng cường sức mạnh quân sự Kanada và giảm sự phụ thuộc vào Mỹ. Kanada đã dựa "quá nhiều vào vị trí địa lý và các yếu tố khác" để bảo vệ đất nước, ông Carney nói trong bài phát biểu trước quốc gia láng giềng. "Điều này đã dẫn đến sự dễ bị tổn thương mà chúng ta không thể chấp nhận được nữa và sự phụ thuộc mà chúng ta không thể duy trì được nữa," ông nói thêm.

Văn phòng của ông Carney tuyên bố rằng chiến lược quốc phòng mới chi ra hơn nửa nghìn tỷ đô la Kanada (khoảng 308 tỷ Euro) "cho an ninh, sự thịnh vượng kinh tế và chủ quyền của Kanada." 180 tỷ đô la sẽ được đầu tư vào mua sắm quốc phòng và 290 tỷ đô la vào các khoản đầu tư công liên quan đến quốc phòng trong mười năm tới. Chiến lược mới cũng dự kiến ​​sẽ tạo ra 125.000 việc làm có mức lương cao.

Kế hoạch này bao gồm việc tăng cường năng lực phòng thủ trên bộ, trên biển và trên không, ông Carney cho biết. "Thế giới đã thay đổi, vì vậy Kanada cũng phải thay đổi," ông nói thêm. Ông Carney nằm trong số những tiếng nói quốc tế chỉ trích mạnh mẽ chính quyền của Tổng thống Mỹ Donald Trump. Tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới ở Davos tháng trước, ông tuyên bố rằng Trump đã gây ra một "sự phá vỡ" trật tự thế giới dựa trên luật lệ.

Đáp lại bài phát biểu của Rubio ở Munich

Ông Carney cũng đề cập đến bài phát biểu của Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio tại Hội nghị An ninh Munich tuần trước, lưu ý đến khoảng cách ngày càng lớn giữa các giá trị của Mỹ và Kanada. Sau khi trình bày kế hoạch quốc phòng, ông Carney nói với các phóng viên, mà không cần được hỏi, đề cập đến nhận xét của Rubio về "chủ nghĩa dân tộc Cơ đốc giáo" ở Mỹ: "Chủ nghĩa dân tộc Kanada là chủ nghĩa dân tộc dân sự," và nhiệm vụ của chính phủ ông là bảo vệ quyền của tất cả mọi người trong một đất nước rộng lớn và đa dạng.

Tại Munich, Rubio đã nhấn mạnh rằng "nền văn minh Tây phương " được định nghĩa bởi "đức tin Kitô giáo, văn hóa, di sản, ngôn ngữ, nguồn gốc và sự hy sinh của tổ tiên chúng ta."

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 18-2-2026

IRAN PHÓNG HỎA TIỄN VÀO EO BIỂN HORMUZ - LÃNH ĐẠO HỒI GIÁO LÊN TIẾNG MẠNH MẼ CHỐNG LẠI MỸ 

Theo AP - Ali Khamenei lên tiếng mạnh mẽ chống lại Mỹ.  Lực lượng Vệ binh Cách mạng bán quân sự của Iran đã bắt đầu các cuộc tập trận vào sáng thứ Hai (ngày 16 tháng 2). Theo các báo cáo, cuộc tập trận không chỉ bao gồm eo biển Hormuz, mà còn cả các khu vực ở Vịnh Ba Tư và Vịnh Oman.

Lãnh đạo tối cao của Iran, Ali Khamenei, đã tận dụng cơ hội này để trực tiếp lên tiếng với Mỹ. "Người Mỹ liên tục tuyên bố họ đã gửi một tàu chiến về phía Iran," Lãnh đạo tối cao nói.

Các cuộc đàm phán giữa Mỹ và Iran về chương trình hạt nhân

Khamenei nhấn mạnh sự nguy hiểm của các vũ khí quân sự như vậy, ông nói thêm: "Tất nhiên, một tàu chiến là một vũ khí quân sự nguy hiểm. Nhưng thậm chí còn nguy hiểm hơn cả tàu chiến này là vũ khí có thể đánh chìm nó."

Eo biển Hormuz là một tuyến đường vận chuyển quốc tế quan trọng. Khoảng 20% ​​lượng dầu vận chuyển của thế giới đi qua khu vực này. Các vụ phóng hỏa tiễn diễn ra dọc theo bờ biển Iran và trên các đảo ngoài khơi.

Cùng lúc đó, các cuộc đàm phán giữa Mỹ và Iran về chương trình hạt nhân gây tranh cãi của Teheran đã bắt đầu. Đây là vòng đàm phán gián tiếp thứ hai.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 18-2-2026

       THUẾ QUAN CỦA TRUMP "TỰ ĐÁ THỦNG LƯỚI NHÀ": CÁC DOANH                NGHIỆP CỦA MỸ NỔI DẬY TRƯỚC THỀM BẦU CỬ GIỮA NHIỆM KỲ

Nguồn: Viện Kinh tế Thế giới Kiel, Ủy ban Thượng viện về Doanh nghiệp nhỏ và Khởi nghiệp, Doanh nghiệp nhỏ chống thuế quan. Donald Trump muốn thúc đẩy nền kinh tế Mỹ bằng thuế quan. Vì điều này không thực sự có kết quả, những khó khăn đang ngày càng gia tăng trước thềm bầu cử giữa nhiệm kỳ.

Washington – Đó là mối đe dọa ưa thích của Donald Trump. Nhưng đồng thời, đó cũng là một thực tế cay đắng. Khi tổng thống Mỹ cảm thấy một quốc gia khác đang cản trở kế hoạch của mình, ông thường áp đặt các mức thuế mới hoặc cao hơn. Trong nhiều tháng, các loại thuế bổ sung do White House áp đặt lên hàng hóa từ hầu hết mọi quốc gia trên thế giới đã chi phối thương mại thế giới.

Nhưng hậu quả của chính sách thuế quan mạnh mẽ của Trump cũng đang được người dân Mỹ cảm nhận một cách rõ rệt. Mặc dù đảng Cộng hòa đã lan truyền luận điệu, không chỉ xung quanh “Ngày Giải phóng” của ông, rằng trong khi các quốc gia khác đang chịu thiệt hại về tài chính, đất nước ông sẽ được hưởng lợi từ các loại thuế bổ sung. Trên hết, tất nhiên, là nền kinh tế trong nước, đặc biệt là khi ông muốn thu hút các tập đoàn nước ngoài, chẳng hạn như các tập đoàn từ ngành kỹ nghệ ô tô Đức, đến Hoa Kỳ.

Nghiên cứu về chính sách của Trump: "Thuế quan chính là bàn đá thủng  lưới nhà"

Nhưng số liệu hiện tại cho thấy Trump đang tự chế giễu khẩu hiệu "Nước Mỹ trên hết" của mình trong trường hợp này. Nghiên cứu từ Viện Kinh tế Thế giới Kiel tiết lộ rằng các nhà nhập cảng và người tiêu dùng ở Mỹ đang gánh chịu 96% gánh nặng thuế quan. Phân tích bao gồm hơn 25 triệu hồ sơ vận chuyển với tổng giá trị gần 4 nghìn tỷ USD hàng nhập cảng của Mỹ.

Julian Hinz, Giám đốc Nghiên cứu tại Viện Kiel và đồng tác giả của nghiên cứu, do đó nói: "Thuế quan là bàn thắng đá thủng lưới nhà." Lời nói của Trump dường như bị bác bỏ. "Tuyên bố rằng các nước ngoài gánh chịu những khoản thuế quan này là một huyền thoại. Dữ liệu cho thấy điều ngược lại: Người Mỹ đang phải trả giá," chuyên gia này nói thêm.

Hậu quả của thuế quan của Trump: Các doanh nghiệp nhỏ phải trả hơn 60 tỷ đô la Mỹ

Có vẻ như các doanh nghiệp nhỏ đang phải gánh chịu phần lớn gánh nặng. Điều này được nói lên được bối cảnh của một báo cáo từ Ủy ban Thượng viện về Doanh nghiệp nhỏ và Khởi nghiệp. Báo cáo của Thượng nghị sĩ Ed Markey, đến từ Massachusetts và là thành viên Dân chủ cao cấp nhất trong ủy ban, nêu rõ rằng kể từ khi ông Trump nhậm chức, 36 triệu doanh nghiệp nhỏ và nhân viên của họ đã phải đối mặt với chi phí cao hơn. Giá cả tăng cao bao gồm mọi thứ từ chăm sóc sức khỏe và điện đến thực phẩm, chăm sóc trẻ em, nhà ở và các nhu yếu phẩm hàng ngày khác.

Từ tháng 3 đến tháng 11 năm 2025, các doanh nghiệp nhỏ đã phải trả 63,1 tỷ USD tiền thuế quan. Trong đó, 8,1 tỷ USD được trả chỉ riêng trong tháng 11. Báo cáo cũng nêu rõ rằng nếu thuế quan được duy trì ở mức hiện tại, các doanh nghiệp nhỏ sẽ phải đối mặt với chi phí hàng năm là 100 tỷ USD. Trong tháng 12, ngành sản xuất của Mỹ đã giảm tháng thứ mười liên tiếp, và kể từ "Ngày Giải phóng" của ông Trump vào tháng 4, 72.000 việc làm đã bị mất trong các nhà máy trên khắp cả nước.

"Không giống như các công ty lớn hơn, có thể hấp thụ hoặc thương lượng các chi phí khác nhau, và thường nhận được sự đối xử đặc biệt từ ông Trump, các doanh nghiệp nhỏ hoạt động với lợi nhuận mỏng manh," tuyên bố kết luận. "Chúng ta phải tiếp tục đứng lên chống lại ông Trump và các chính sách chống doanh nghiệp nhỏ tàn nhẫn của đảng Cộng hòa MAGA."

Các chủ doanh nghiệp nhỏ phản đối thuế quan của Trump: “Thật điên rồ, tôi không thể bán hàng.”

Một số doanh nghiệp nhỏ hiện đang đoàn kết dưới khẩu hiệu “Các doanh nghiệp nhỏ phản đối thuế quan”. Dự án này nhằm mục đích tạo tiếng nói cho các chủ doanh nghiệp nhỏ, cho phép họ giải thích mức độ khó khăn mà thuế quan của Trump gây ra cho cuộc sống của họ.

Các video ngắn đã được phát hành cho mục đích này. Ví dụ, Jennifer Bergman, chủ cửa hàng đồ chơi “West Side Kids” ở New York, cho biết bà đã phải đóng cửa cửa hàng do mẹ bà thành lập năm 1981 do thuế quan. Bà gọi việc áp thuế là “thực sự đáng sợ”, vì hàng nhập cảng từ Trung Quốc phải chịu thuế suất đặc biệt lên tới 145%.

“Thật điên rồ. Tôi không biết phải làm gì, tôi không thể bán hàng,” Bergman nhấn mạnh. Quyết định đóng cửa cửa hàng do mẹ bà mở là “điều khó khăn nhất”. Bà nói thêm rằng các doanh nghiệp nhỏ như của bà là điều làm nên sự vĩ đại của nước Mỹ, ám chỉ khẩu hiệu MAGA của Trump.

Chủ doanh nghiệp nhỏ phản đối Trump: "Thuế quan là thuế ở dạng cơ bản nhất."

Gabe Hagen, giám đốc điều hành của Brick Road Coffee ở Arizona, khẳng định rõ ràng: "Thuế quan là thuế ở dạng cơ bản nhất. Khi chúng tôi nhập cảng một mặt hàng, chúng tôi nhận được một hóa đơn mà tôi phải trả. Chúng tôi có thể cắt giảm chi phí để bù đắp, hoặc chúng tôi có thể chuyển chi phí đó cho khách hàng."

Để bù đắp chi phí phát sinh do thuế quan, ông phải cắt giảm 20 giờ làm việc, tương đương với khoảng một nhân viên bán thời gian. Đối với những người nhấn mạnh rằng thuế quan giúp thu hút các công ty đến Mỹ, ông chỉ có thể đáp lại: "Tỷ lệ cà phê được trồng trên lãnh thổ Mỹ chưa đến một phần trăm." Do các khoản thuế bổ sung, ông sẽ phải tính giá cà phê cao hơn mức mà khách hàng sẵn lòng trả.

Sari Wiaz, người phát minh ra Baby Paper: một món đồ chơi giúp trẻ nhỏ bận rộn và yên tĩnh, cũng nêu rõ quan điểm của mình. Khi thuế quan ban đầu được đặt ở mức 10%, bà nghĩ rằng nó sẽ có thể chấp nhận được. Nhưng với mức tăng lên 30%, "bạn phải tăng giá từ 15 đến 20 %." Bà cảnh báo: "Điều đó không bền vững.

Wiaz mô tả hậu quả của các chính sách của Trump một cách đơn giản: "Khi một quốc gia áp thuế quan lên một quốc gia khác, quốc gia đó không phải trả thuế. Những người mua hàng hóa phải trả thuế. Sau đó, gánh nặng thuế được chuyển sang người tiêu dùng."

Trump trước cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ: Đảng Cộng hòa có thể mất đa số tại Quốc hội

Sự phản đối các chính sách của ông diễn ra vào thời điểm không thuận lợi cho Trump. Cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ diễn ra vào tháng 11, và đa số mới có thể xuất hiện tại Thượng viện và Hạ viện. Tại cả hai viện, đảng Cộng hòa chỉ nắm giữ đa số tối thiểu. Điều này cũng có nghĩa là đảng Dân chủ chỉ cần giành thêm một vài ghế để cản trở đáng kể khả năng điều hành đất nước của Trump trong nửa sau nhiệm kỳ của ông.

Gần đây, hầu hết các cuộc thăm dò đều cho thấy đảng đối lập đang dẫn đầu. Trong các cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ, đảng không nắm quyền tại White House thường có kết quả tốt hơn vì những cuộc bầu cử này thu hút nhiều người Mỹ bất mãn đến các điểm bỏ phiếu. Tất cả các ghế trong Hạ viện và khoảng 1/3 số ghế Thượng viện sẽ được tranh giành trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ.

Tầm quan trọng của các doanh nghiệp nhỏ đối với nền kinh tế Mỹ đã được White House nhấn mạnh trong Tuần lễ Doanh nghiệp nhỏ vào đầu tháng 5 năm 2025. Vào thời điểm đó, họ báo cáo có 33 triệu doanh nghiệp nhỏ ở Mỹ, sử dụng 61,7 triệu người Mỹ. Con số này chiếm gần 1/2 tổng số người lao động trong khu vực tư nhân. Họ tạo ra gần 2/3 hai phần ba số việc làm mới. 

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 18-2-2026

 MỸ ĐANG ÁP DỤNG CHIẾN LƯỢC ĐÀM PHÁN ĐƠN PHƯƠNG THAY VÌ ĐA PHƯƠNG VÓI CÁC ĐỐI TÁC ÂU CHÂU.

Các công cụ mà Tổng thống Mỹ Trump đang sử dụng để làm suy yếu EU rất đa dạng. Do đó, có sự lo ngại đáng kể ở các thủ đô. Âu Châu vẫn là con đường duy nhất để chống lại sự ác cảm của Trump đối với các nguyên tắc đa phương.

Donald Trump không trực tiếp tham dự Hội nghị An ninh Munich, nhưng ông sẽ có mặt trong tất cả các cuộc thảo luận. Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio là một trong số ít đại diện của White House có mặt năm nay coi trọng đối thoại xuyên Đại Tây Dương tôn trọng; sự tham gia của ông được nhiều người coi là một cử chỉ giảm leo thang. Nhưng giọng điệu lịch sự của Rubio không nên che khuất sự thật rằng ông hoàn toàn ủng hộ chính sách Âu châu của Trump.

Sau khi xuất hiện tại Hội nghị An ninh, Rubio sẽ đến Bratislava và Budapest, nơi Ngoại trưởng sẽ gặp gỡ các chính phủ chỉ trích EU theo cách tương tự như Tổng thống Mỹ. Hơn nữa, các nhà lãnh đạo của Ungarn và Slowakei cùng chia sẻ sự ác cảm của những người ủng hộ Trump đối với việc viện trợ thêm cho Ukraine trong cuộc chiến chống lại Nga. Theo một tuyên bố từ Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, tại cả hai thủ đô, Rubio đều có ý định củng cố "lợi ích an ninh chung".

Trong Chiến lược An ninh Quốc gia mới của Mỹ, "các hoạt động của Liên minh Âu châu và các thể chế xuyên quốc gia khác" được xác định là một trong những vấn đề lớn nhất của lục địa. Theo tuyên bố của Trump, một Âu châu gồm các quốc gia độc lập sẽ là con đường tốt hơn.

Điều này có thể được giải thích bằng lợi ích chiến lược. Là một khối thống nhất, Âu châu mạnh hơn về mặt địa chính trị và có thể liên tục gây khó khăn cho hệ tư tưởng "Nước Mỹ trên hết" , nhưng White House có thể dễ dàng áp đặt các điều kiện của mình lên từng quốc gia riêng lẻ.

Ngay cả trong nhiệm kỳ đầu tiên, Trump đã thể hiện rõ sự khinh thường của mình đối với EU. Ông vui mừng trước Brexit, tấn công Brüssels như một đối thủ cạnh tranh không công bằng, và duy trì mối quan hệ chặt chẽ với các chính trị gia hoài nghi Âu châu. Trong nhiệm kỳ thứ hai, tổng thống Mỹ đang tiến hành một cách có mục tiêu và thường mạnh mẽ hơn, đặc biệt là đối với EU. Thuế quan chỉ là một ví dụ về cách ông đang dồn ép Âu châu.

Trong khi EU hoạt động như một khối thống nhất về các vấn đề thương mại, đây là thế mạnh của nó, những điểm yếu của nó trở nên rõ ràng khi thuế quan của Trump đánh vào các ngành kỹ nghệ và sản phẩm đặc biệt nhạy cảm đối với từng quốc gia. Đó có thể là ngành kỹ nghệ ô tô ở Đức, cơ khí ở Ý, hoặc xuất cảng rượu Champagne của Pháp. Trong những trường hợp như vậy, các quốc gia thành viên gây áp lực lên Brüssels để giảm nhẹ thuế quan bằng cách nhượng bộ Washington.

Chính sách chia để trị đối với Âu châu này không chỉ dừng lại ở thuế quan. Dưới thời Trump, Washington phớt lờ Brüssels bất cứ khi nào có thể.

Ví dụ, vào đầu tháng Hai, Rubio và Vance đã triệu tập một hội nghị thượng đỉnh để thành lập một liên minh hàng hóa mới. Cùng với các quốc gia từ EU, Mỹ La tinh, Phi châu và Á châu, Mỹ nhằm mục đích làm đối trọng với sức mạnh của Trung Quốc trên thị trường các nguyên liệu thô khan hiếm và các nguyên tố đất hiếm. Theo thông tin mà tờ WELT AM SONNTAG thu được, Washington ban đầu không mời Ủy ban EU, mà thay vào đó tiếp xúc từng quốc gia thành viên với mục đích ký kết các thỏa thuận song phương. Điều này xảy ra bất chấp việc EU chỉ mới trình bày một kế hoạch hành động để đảm bảo các nguyên liệu thô này vào tháng 12.

Một Âu châu thống nhất như một “mối đe dọa”

Các quốc gia thành viên EU cũng được tiếp cận riêng lẻ về “Liên Hợp Quốc thay thế” của Trump, “Hội đồng Hòa bình”. Bulgarien và Ungarn ngay lập tức đồng ý tham gia. Các nước như Đức và Ý thì từ chối. Việc Pháp kiên quyết từ chối dự án này đã dẫn đến những lời đe dọa tiếp theo từ Trump, cụ thể là tăng đáng kể thuế quan đối với rượu vang và rượu Champagne  của Pháp.

Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth gần đây đã hứa hẹn đối xử đặc biệt với một số quốc gia Âu châu, bao gồm cả Đức. Ông Hegseth nói: “Các đồng minh gương mẫu, những người cam kết, như Israel, Nam Hàn, Ba Lan, và ngày càng nhiều là Đức, các nước Baltic và những nước khác, sẽ nhận được sự ưu ái đặc biệt của chúng tôi”. Trong khi đó, theo Financial Times, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đang tài trợ cho các viện và nhóm cánh hữu ở Âu châu có chung mục tiêu với phong trào “Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại”: làm suy yếu Liên minh Âu châu.

Một ví dụ khác: Greenland. Tám quốc gia Âu châu đã đoàn kết chống lại các tuyên bố chủ quyền lãnh thổ của Trump, bao gồm cả Đức, ngay lập tức nhận được những lời đe dọa về thuế quan trừng phạt. Mặc dù Tổng thư ký NATO Mark Rutte đã làm trung gian cho một thỏa thuận sơ bộ tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới ở Davos, vấn đề này có khả năng sẽ lại nổi lên.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 17-2-2026

   NGOẠI TRƯỞNG CỦA ROBIO LIỆT KÊ 2 SAI LẦM " NGỚ NGẨN"- TRONG                   BÀI PHÁT BIỂU MANG TÍNH CẦU HÒA VỚI ÂU CHÂU

Tin T-Online - Ngoại trưởng Mỹ đã có một giọng điệu hoàn toàn khác trong bài phát biểu của mình so với JD Vance một năm trước. Nhưng liệu điều này đã thực sự đánh dấu một sự thay đổi hướng đi? Những điểm quan trọng nhất từ ​​bài phát biểu.

Daniel Mützel và David Schafbuch dẩn nguồn tin từ Munich và New York

Có những tràng vỗ tay, thậm chí là sự hoan nghênh nhiệt liệt, và cả những tiếng cười xen kẽ: Bài phát biểu của Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio tại Hội nghị An ninh Munich đã được mong đợi từ lâu. Chỉ năm ngoái, Phó Tổng thống Mỹ JD Vance đã có bài phát biểu tại hội nghị mà nhiều nhà quan sát cho là lời than thở về mối quan hệ xuyên Đại Tây Dương.

Tuy nhiên, Ngoại trưởng đã có một giọng điệu khác. Nhưng liệu bài phát biểu của Marco Rubio có thực sự đánh dấu một sự thay đổi hướng đi của chính phủ Mỹ? Tổng quan về những điểm chính:

Mỹ không quên mối quan hệ đối tác xuyên Đại Tây Dương.

Bài phát biểu của Ngoại trưởng Mỹ đã bao quát một phạm vi rất rộng: từ thời kỳ lập quốc của Hoa Kỳ, qua giai đoạn kết thúc Thế chiến II và Khủng hoảng hỏa tiễn ở Cuba, đến sự sụp đổ của Liên Xô và Bức tường Berlin. Thông điệp thể hiện mối quan hệ sâu rộng: Âu Châu và Hoa Kỳ chia sẻ một lịch sử hàng thế kỷ.

Hơn nữa, khi Ngoại trưởng nói về vận mệnh của đất nước ông luôn "không thể tách rời" với vận mệnh của Âu châu, lần đầu tiên trong hội trường vang lên tiếng vỗ tay. Rubio cũng nói rõ rằng việc chấm dứt quan hệ đối tác với Âu châu không phải là mục tiêu hay mong muốn của Hoa Kỳ.

Ở nhiều đoạn, bài phát biểu gợi nhớ đến thời kỳ trước hai nhiệm kỳ của chính quyền Trump tại White House, khi quan hệ đối tác Mỹ- Âu châu không phải là chủ đề tranh luận ở cả hai bờ Đại Tây Dương. Cho đến nay, chưa có đại diện nào của chính quyền Mỹ hiện tại có giọng điệu tương tự đối với Âu châu.

Rubio giữ khoảng cách với Vance

Như vậy, Rubio đã thể hiện rõ sự khác biệt với người đồng nghiệp trong nội các của mình, JD Vance. Năm ngoái tại Munich, Phó Tổng thống Mỹ đã cảnh báo giới tinh hoa chính trị Âu châu về sự suy tàn của nền văn minh Tây phương. Ông Vance cáo buộc người Âu châu đàn áp tự do ngôn luận trong xã hội của họ và phớt lờ "mối đe dọa nội tại" do làn sóng nhập cư ồ ạt gây ra.

Ông Rubio phần lớn tránh xử dụng những lời lẽ mang tính kích động văn hóa như vậy. Thay vào đó, người con của những người nhập cư Cuba nh, thậm chí gọi Mỹ là "đứa con của Âu châu". Âu Châu đã sản sinh ra Mozart, Beethoven, Shakespeare và Da Vinci, ông Rubio tuyên bố. Mỹ có mối liên hệ với Âu châu không chỉ về chính trị và kinh tế, mà còn cả về tinh thần và văn hóa. "Chúng ta cùng nhau bảo vệ nền văn minh này."

Chính những điểm này trong bài phát biểu mà ông Rubio dường như muốn tạo sự tương phản với JD Vance năm ngoái. Trong khi Phó Tổng thống nhấn mạnh sự chia rẽ văn hóa đang mở ra giữa Mỹ và Âu châu, ông Rubio lại nhấn mạnh nguồn gốc văn minh chung của họ.

Chi tiết về "quan hệ đối tác mới" này sẽ được quyết định tại Washington.

Với bài phát biểu của mình, ông Rubio đã chìa tay hợp tác với người Âu châu. Tuy nhiên, Ngoại trưởng cũng đã đưa ra một kế hoạch chi tiết về cách thức hợp tác này nên diễn ra: Vị chính trị gia 54 tuổi này liên tục gọi việc bảo vệ khí hậu và việc tái cấu trúc công nghiệp liên quan là "ngu ngốc" trong bài phát biểu của mình, thậm chí còn sử dụng thuật ngữ "sùng bái khí hậu" ở một thời điểm.

Theo Rubio, Mỹ và Âu châu đã làm suy yếu các ngành kỹ nghệ của chính họ, và do đó làm suy yếu chính bản thân họ, thông qua việc bảo vệ khí hậu. Điều tương tự cũng áp dụng, ông nói, cho chính sách nhập cư, mà ông gọi là "di cư hàng loạt". Sau sự sụp đổ của Liên Xô, ông nói, họ đã mơ về sự kết thúc của lịch sử và một thế giới không biên giới. Đối với Rubio, đây là một sai lầm "ngu ngốc" thứ hai. Cả Mỹ và Âu châu đều mắc sai lầm này, ông khẳng định, và giờ đây nó phải được sửa chữa.

Ngoại trưởng cũng nhắc lại yêu cầu của mình rằng Âu châu phải mạnh mẽ hơn trong việc tự vệ. Mỹ không muốn những đối tác yếu kém, vị chính trị gia đảng Cộng hòa nhấn mạnh. Xét cho cùng, họ muốn bảo vệ một lối sống chung trên cả hai lục địa. Tuy nhiên, Rubio không giải thích cụ thể điều đó sẽ như thế nào.

Dù sao đi nữa, điều đó không giống như một lời đề nghị đối thoại bình đẳng và liệu Âu châu có đồng ý với tất cả các điểm đã nêu? Thủ tướng Friedrich Merz (CDU) đã nhấn mạnh trong bài phát biểu hôm thứ Sáu rằng Đức sẽ tiếp tục tuân thủ các thỏa thuận về khí hậu. Bộ trưởng Môi trường Liên bang Carsten Schneider (SPD) cũng mới hôm qua cho biết chính sách môi trường hiện tại của Mỹ trái ngược với những gì Âu châu đang làm.

Nhiều vấn đề hiện tại hoàn toàn không được đề cập: Greenland, Ukraine, mối quan hệ với Trung Quốc: có rất nhiều chủ đề mà người ta đang tìm kiếm ý kiến ​​của Ngoại trưởng Mỹ. Không vấn đề nào trong số đó được đề cập trong bài phát biểu của Ngoại trưởng.

Ông Rubio chỉ được chủ tọa hội nghị Wolfgang Ischinger hỏi về tình trạng đàm phán Ukraine sau bài phát biểu của mình. Ngoại trưởng giải thích rằng các cuộc đàm phán đang tiến gần hơn đến một giải pháp. Tuy nhiên, ông nói thêm rằng hiện tại họ đã đạt đến những điểm rất khó khăn với Nga. Ông Rubio cũng nhấn mạnh rằng Mỹ gần đây đã áp đặt các biện pháp trừng phạt đối với Nga.

Chủ nghĩa đa phương hầu như không được đề cập trong bài phát biểu của ông Rubio – và khi được đề cập, nó đã vấp phải một loạt chỉ trích: Theo quan điểm của ngoại trưởng, Liên Hợp Quốc không còn đủ khả năng giải quyết các vấn đề hiện tại của thế giới. Liên Hợp Quốc đã không giải quyết được cuộc chiến ở Gaza, chưa đưa ra câu trả lời cho cuộc chiến ở Ukraine, chưa cải thiện được tình hình ở Venezuela, và chưa ngăn chặn được chương trình hạt nhân của Iran.

Thông điệp ngầm: Mỹ mới là bên đưa ra câu trả lời, chứ không phải Liên Hợp Quốc. Chính phủ Mỹ muốn cải cách Liên Hợp Quốc, chứ không phải phá hủy nó. Tuy nhiên, ông Rubio không đề cập đến việc điều này phù hợp như thế nào với "Hội đồng Hòa bình" mới được thành lập gần đây của Mỹ. EU và NATO cũng vắng mặt một cách rõ rệt trong bài phát biểu của ông: Ngoại trưởng Mỹ hoàn toàn không đề cập đến bất kỳ liên minh nào.

Những tiếng thở phào nhẹ nhõm thận trọng trong chính trường Đức

Bài phát biểu của Marco Rubio nhìn chung được đón nhận tích cực trong chính trường Đức. Ít nhất, đó là những phản ứng ban đầu từ liên minh cầm quyền của đảng Dân chủ Cơ đốc giáo và đảng Dân chủ Xã hội (CDU/CSU và SPD). Adis Ahmetović, người phát ngôn về chính sách đối ngoại của đảng SPD tại Quốc hội Đức, nói với t-online: "Tại Munich, Marco Rubio, trái ngược với Chiến lược An ninh Quốc gia của Mỹ, đã đưa ra những lời lẽ hòa giải về quan hệ đối tác xuyên Đại Tây Dương. Như vậy, ông ấy đang gửi một tín hiệu quan trọng trong thời điểm khó khăn."

Đồng thời, chính trị gia đảng SPD này cũng chỉ ra rằng lời nói của Rubio cần phải được theo sau bởi hành động: "Tuy nhiên, điều quan trọng là những lời lẽ này phải được theo sau bởi chính sách đáng tin cậy." Tương lai của quan hệ xuyên Đại Tây Dương phụ thuộc vào sự đáng tin cậy và hành động có thể dự đoán được.

Ahmetović cũng cảnh báo chống lại việc đi chệch khỏi con đường hiện tại về chủ quyền của Âu châu. Đối với Đức và Âu châu, điều sau đây vẫn đúng: "Chúng ta, những người Âu châu, phải tiếp tục làm tốt công việc của mình và nhanh chóng trở nên mạnh mẽ hơn trong các lĩnh vực an ninh, chủ quyền kỹ thuật số và quan hệ thương mại."

Chuyên gia chính sách đối ngoại của đảng CDU, Norbert Röttgen, bày tỏ quan điểm tương tự. Bài phát biểu của Rubio "đã tạo ra một khuôn khổ để thảo luận về những khác biệt trong quan hệ xuyên Đại Tây Dương," phó chủ tịch nhóm nghị sĩ CDU/CSU tại Quốc hội Đức nói với hãng thông tấn Đức tại Munich.

Rubio nhấn mạnh mối liên hệ lịch sử và những thành công chung của Mỹ và Âu châu. "Điều tích cực là ông ấy đã nhấn mạnh vận mệnh không thể tách rời của Mỹ và Âu châu," chính trị gia CDU nói thêm. Tuy nhiên, các chủ đề như chiến tranh ở Ukraine đã bị bỏ qua trong bài phát biểu.

Tác động lâu dài của những lời nói của Rubio vẫn còn phải chờ xem.

Ngay cả sau bài phát biểu hòa giải của Ngoại trưởng Mỹ, nhiều câu hỏi vẫn chưa được giải đáp. Mặc dù gần đây Mỹ đã có những phát ngôn hòa giải hơn đối với Âu châu, Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm thứ Sáu 13-2 đã mô tả mối quan hệ với NATO là "tuyệt vời", đồng thời nói thêm rằng các quốc gia thành viên đều là bạn của ông, nhưng chính phủ Mỹ cũng từng có những phát ngôn hoàn toàn khác trong quá khứ. Thậm chí, Trump còn gọi NATO là "lỗi thời". Mới chỉ hồi tháng 12, Washington đã xây dựng một chiến lược an ninh quốc gia miêu tả Âu châu không phải là đối tác mà là kẻ thù. Và chỉ vài tuần trước, Trump đã công khai thảo luận về việc sáp nhập Greenland, lãnh thổ của một quốc gia thành viên NATO và EU. Điều gì sẽ xảy ra nếu các quốc gia Âu châu không chấp nhận đề nghị của Rubio, là sự việc vẫn còn phải chờ xem.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 17-2-2026

UKRAINE ĐÃ THÀNH CÔNG GIÀNH LẠI MỘT PHẦN LÃNH THỔ LỚN NHẤT  KỂ TỪ NĂM 2023 

Theo Der Spiegel - Quân đội Nga đã tiến công chậm chạp trong cuộc chiến xâm lược suốt nhiều tháng. Nhưng giờ đây, quân đội Ukraine đã giành lại hơn 200 km vuông chỉ trong vài ngày. Điều này dường như có thể thực hiện được một phần nhờ các biện pháp do Elon Musk đề ra.

Các phân tích dữ liệu cho thấy, quân đội Ukraine đã giành lại 201 km vuông lãnh thổ của mình từ quân đội Nga trong khoảng thời gian từ thứ Tư 11-2 đến Chủ nhật 15-2. Theo Viện Nghiên cứu Chiến tranh (ISW), lực lượng vũ trang Kiew chưa từng thành công giành lại nhiều phần lãnh thổ  trong thời gian ngắn như vậy kể từ cuộc phản công hồi tháng 6 năm 2023. Diện tích giành lại gần đây gần bằng toàn bộ diện tích Nga chiếm được trong tháng 12 (244 km vuông).

"Những cuộc phản công của Ukraine có thể đang lợi dụng việc quân đội Nga phong tỏa quyền truy cập vào hệ thống vệ tinh Starlink, điều mà theo các Blogger quân sự Nga, đang ảnh hưởng đến liên lạc và chỉ huy kiểm soát," ISW giải thích. Các nhà quan sát quân sự Nga đã thấy xuất hiện sự gián đoạn này vào ngày 5 tháng 2, sau khi doanh nhân kỹ nghệ Mỹ Elon Musk tuyên bố "các biện pháp" nhằm ngăn chặn Điện Kremlin xử dụng kỹ nghệ này.

Theo Kiew, máy bay không người lái của Nga đã xử dụng Starlink để vượt qua các hệ thống gây nhiễu điện tử và do đó tấn công mục tiêu một cách chính xác. Ban đầu, chỉ có người Ukraine sử dụng Starlink. Tuy nhiên, sau bốn năm chiến tranh, người Nga cũng đã tìm thấy được những lợi thế của hệ thống này. Họ cũng đã xử dụng nó trên tiền tuyến, đôi khi thậm chí cả cho các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái tầm xa, bằng cách trang bị cho các máy bay Shahed của họ các liên kết vệ tinh.

Nếu không xử dụng Starlink, Nga chỉ ghi nhận được những thắng lợi về lãnh thổ trên mặt trận vào ngày 9 tháng 2, theo Viện Chính sách An ninh (ISW). Trong những ngày khác,  đã giành được lãnh thổ. Các vùng lãnh thổ Ukraine tái chiếm chủ yếu tập trung ở khu vực cách thành phố Saporischschja khoảng 80 km về phía đông, nơi quân đội Nga đã tiến sâu đáng kể kể từ mùa hè năm 2025.

Vào giữa tháng Hai, Moskau kiểm soát được 19,5% lãnh thổ Ukraine, toàn bộ hoặc một phần, so với 18,6% một năm trước đó. Khoảng 7% - Krim và một phần Donbass - đã nằm dưới sự kiểm soát của Nga trước khi cuộc chiến tranh xâm lược của Nga bắt đầu vào tháng Hai năm 2022.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 17-2-2026

     TỔNG THỐNG BA LAN MUỐN CÓ CHƯƠNG TRÌNH VŨ KHÍ HẠT NHÂN                                                ĐỘC LẬP CHO RIÊNG MÌNH

Tổng thống Ba Lan Karol Nawrocki đang ủng hộ chương trình vũ khí hạt nhân riêng của Ba Lan, như một phản ứng trước mối đe dọa từ Nga. Khi được một phóng viên trình truyền hình hỏi, liệu ông có lo sợ phản ứng của Nga đối với động thái này hay không, ông đã trả lời nhanh chóng.

Tổng thống Ba Lan Karol Nawrocki coi đất nước mình đang bị Nga đe dọa và do đó đã lên tiếng ủng hộ một chương trình vũ khí hạt nhân độc lập. "Con đường hướng tới khả năng hạt nhân của Ba Lan, với tất cả sự tôn trọng đối với các quy định quốc tế, là con đường chúng ta nên đi," người đứng đầu nhà nước theo chủ nghĩa bảo thủ cánh hữu nói với truyền hình Polsatnews. Tại Ba Lan, tổng thống là tổng tư lệnh quân đội.

Ba Lan là một quốc gia nằm ngay trên biên giới của một cuộc xung đột vũ trang, Nawrocki nhấn mạnh, đề cập đến cuộc chiến ở Ukraine. "Chúng ta biết Nga có thái độ hung hăng và đế quốc như thế nào đối với Ba Lan." Do đó, ông ủng hộ việc tăng cường an ninh quốc gia bằng một chương trình vũ khí hạt nhân. Tuy nhiên, ông không thể nói khi nào điều này sẽ bắt đầu. Khi người điều phối hỏi liệu ông có lo ngại phản ứng của Nga trước động thái này hay không, Nawrocki trả lời: "Nga có thể phản ứng mạnh mẽ với bất cứ điều gì."

Bộ trưởng Quốc phòng Vladyslaw Kosiniak-Kamysz ban đầu phản ứng thận trọng trước sáng kiến ​​của tổng thống. Vấn đề vũ khí hạt nhân là "vấn đề tế nhị nhất trong tất cả các vấn đề hiện nay," bộ trưởng nói, theo hãng thông tấn PAP. Mặc dù ông cũng ủng hộ việc tạo lập năng lực nghiên cứu và phát triển trong nước, ông lập luận rằng tốt hơn hết là nên hành động nhiều hơn là chỉ nói về kế hoạch và ý định.

Ba Lan, một thành viên của EU và NATO, là một trong những đồng minh quân sự và chính trị thân cận nhất của Ukraine, quốc gia đang bị Nga tấn công. Sáng kiến ​​của Tổng thống Nawrocki tiến xa hơn so với người tiền nhiệm của ông, Andrzej Duda. Vào mùa xuân năm 2024, Duda đã tuyên bố rằng Ba Lan sẵn sàng tiếp nhận vũ khí hạt nhân của Mỹ như một phần của thỏa thuận chia sẻ hạt nhân của NATO, nếu NATO thấy cần thiết. NATO tuyên bố vào thời điểm đó rằng việc mở rộng chia sẻ vũ khí hạt nhân với các đối tác NATO, không nằm trong kế hoạch.

Mỹ đã đặt vũ khí hạt nhân tại một số quốc gia Âu châu trong nhiều thập niên qua, như một phần của thỏa thuận chia sẻ hạt nhân. Không có thông tin chính thức về địa điểm, ngoài Đức, vũ khí hạt nhân cũng được cho là đang được cất giữ ở Hòa Lan, Bỉ, Ý và Thổ Nhĩ Kỳ.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 17-2-2026

  MERZ PHÁ VỠ CÁC NGUYÊN TẮC CŨ - NHỮNG BÀI HỌC RÚT RA TỪ HỘI NGHỊ AN NINH Ở MUNICH 

Sau 3 ngày căng thẳng, Hội Nghị An ninh Munich (MSC) đã kết thúc vào Chủ nhật 16-2. Đó là một hội nghị đáng nhớ , là hội nghị thứ hai trong nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump trên cương vị Tổng thống Mỹ. Năm ngoái, Phó Tổng thống của Trump, J.D. Vance, đã đặt nền móng cho một mối quan hệ xuyên Đại Tây Dương mới, cụ thể là lạnh nhạt hơn. Năm nay, Thủ tướng Đức Friedrich Merz đã đưa ra câu trả lời. Đây chính là những bài học từ hội nghị an ninh năm nay.

Friedrich Merz và Vai Trò Mới của Đức

Trong bài phát biểu tự tin, đôi khi thậm chí mang tính đối đầu, tại lễ khai mạc Hội Nghị An ninh Munich, Friedrich Merz đã vạch ra tham vọng tương lai của Đức. Âu Châu đã trở nên "phụ thuộc quá mức" vào Mỹ, "nhưng giờ đây chúng ta phải bỏ lại tình trạng này phía sau." Âu Châu  phải trở thành "một lực lượng chính trị thế giới" với chiến lược chính sách an ninh riêng.

Giờ đây, thử thách hiện thực đã đến. Quân đội Đức sẽ được mở rộng thành đội quân chủ lực mạnh nhất Âu châu, và điều khoản hỗ trợ lẫn nhau của EU (Điều 42, Khoản 7) sẽ được tăng cường như một trụ cột quốc phòng độc lập. Tuy nhiên, những câu hỏi thực tế như: Liệu quân đội có tìm đủ nhân lực? Liệu quá trình mua sắm có được đẩy nhanh? Ngành kỹ nghệ quốc phòng có thể nhanh chóng mở rộng năng lực của mình hay không?  và liệu Âu châu có thể phối hợp tốt hơn các hệ thống vũ khí rời rạc, thường không đồng bộ của mình hay không?

Thêm vào đó là một thực tế kinh tế. Ông Merz muốn làm cho Đức cạnh tranh hơn và dẫn đầu về kỹ nghệ. Nhưng các công ty phàn nàn về nạn quan liêu và quá trình số hóa chậm chạp. Đến năm 2035, việc nghỉ hưu của thế hệ bùng nổ dân số có thể tạo ra sự thiếu hụt lên đến 340.000 lao động lành nghề chỉ riêng trong lĩnh vực CNTT và kỹ thuật; tỷ lệ sinh giảm đang làm trầm trọng thêm tình trạng thiếu hụt này. Nếu không xử dụng các biện pháp khác (giảm tỷ lệ làm việc bán thời gian, tăng năng suất), điều này có thể dẫn đến kịch bản sau: Ít người trong lực lượng tham gia lao động hơn, đồng nghĩa với việc thu thuế ít hơn, và do đó, ít ngân khoản hơn để xoay xở trong một kế hoạch vốn đã đầy tham vọng.

Mỹ đang ngày càng xa rời Âu châu.

Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio đã tái khẳng định sự từ bỏ chủ nghĩa đa phương, Liên Hợp Quốc và thương mại tự do tại Munich. Đó là đường lối quen thuộc của chính quyền Trump, mà Rubio đã diễn đạt bằng những từ ngữ dễ nghe hơn bằng cách liên tục nhấn mạnh di sản chung của Âu châu và Mỹ. Nhưng điều đó không thay đổi thông điệp: Chúng tôi đặt ra các giá trị (Kitô giáo, chống lại di cư hàng loạt, chống lại các thỏa thuận quốc tế, chống lại bảo vệ khí hậu), nếu các bạn theo chúng tôi, các bạn được chào đón. Nếu không, các bạn sẽ bị loại bỏ. Rubio nói, đã đến lúc "sửa chữa những sai lầm trong quá khứ". Mỹ sẵn sàng làm điều này một mình – mặc dù họ muốn làm điều đó cùng với người châu Âu.

Rubio tô điểm bài phát biểu của mình bằng những lời lẽ tốt đẹp, nhưng rồi lại khiêu khích tiếp người Âu châu.

Đối với một số người, như Ngoại trưởng Đức Johann Wadephul, những lời của Rubio vang vọng như một cam kết đối với quan hệ đối tác xuyên Đại Tây Dương, nằm trong lợi ích riêng của Mỹ. Nhiều nhà quan sát coi đây là một cách nhìn uyển chuyển. Cùng với bài phát biểu của Bộ trưởng Mỹ, bức tranh hiện tại cho thấy mối quan hệ giữa Âu châu và Mỹ hoàn toàn chỉ là vấn đề kinh doanh. Không còn bất kỳ cam kết chung nào đối với mục tiêu chung. Liệu sự rạn nứt này có thể được hàn gắn hay không có lẽ phải đến năm 2028 mới rõ ràng với một tổng thống Mỹ mới.

Trung Quốc tự coi mình là người bảo vệ trật tự quốc tế.

Với cam kết rõ ràng đối với Liên Hợp Quốc, Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị đã tách mình khỏi người tiền nhiệm, Rubio, tại Munich. Ông Vương Nghị nói rằng Liên Hợp Quốc không hoàn hảo, nhưng nó là công cụ quốc tế mạnh mẽ nhất, và vai trò lãnh đạo của nó cần phải được tăng cường. Tuyên bố này cần được xem xét một cách thận trọng: Bắc Kinh ủng hộ cuộc chiến của Nga chống lại Ukraine, vi phạm luật pháp quốc tế, bằng máy bay không người lái và sự chấp thuận ngầm.

Trung Quốc tự đề cử mình là người bảo vệ trật tự quốc tế. Đối với Đức và Âu châu, điều này có nghĩa là một mối quan hệ mang tính chất kinh doanh với Trung Quốc là một lựa chọn khả thi. Trung Quốc ít có uy tín hơn trong vai trò người bảo vệ trật tự quốc tế. Đức đang nỗ lực thắt chặt quan hệ với các quốc gia như Úc, New Zealand, Kanada và Brazil. Hoa Kỳ không thể được thay thế như một đối tác quốc tế. Nhưng Âu châu có thể cố gắng bù đắp cho sự mất mát này bằng cách tìm kiếm một vài đối tác mới đáng tin cậy.

Vũ khí hạt nhân Âu châu: Merz phá vỡ các điều cấm kỵ

Vấn đề vũ khí hạt nhân Âu châu như một biện pháp răn đe chống lại Nga đột nhiên được đưa trở lại chương trình nghị sự. Thủ tướng Merz đã cố tình đưa chủ đề này vào bài phát biểu quan trọng của mình, qua đó phá vỡ một điều cấm kỵ: Những đề nghị mơ hồ từ cường quốc hạt nhân Pháp và những cân nhắc mơ hồ tương tự ở Berlin về hợp tác đã được đưa ra, nhưng thảo luận công khai luôn bị né tránh Cho đến nay, nỗi lo sợ là Hoa Kỳ, quốc gia cho đến nay vẫn duy trì ô dù hạt nhân của mình đối với các đối tác NATO Âu châu, có thể bị kích động bởi cuộc tranh luận như vậy dẫn đến việc rút lại sự bảo vệ của chính mình.

Nhưng niềm tin vào cam kết của Mỹ đối với liên minh NATO hiện đã bị lung lay đến mức rủi ro đang được tính toán lại. Ông Merz hy vọng rằng các cuộc đàm phán của ông với Pháp "về răn đe hạt nhân Âu châu" sẽ mang lại những kết quả cụ thể ban đầu trong năm nay. Tuy nhiên, những gì cụ thể được lên kế hoạch vẫn chưa rõ ràng. Một điều chắc chắn là: Đức vẫn tiếp tục dựa vào sự bảo vệ hạt nhân của Mỹ; điều quan trọng hơn là có một mạng lưới an toàn trong trường hợp Mỹ hoàn toàn thất bại. Đức không nỗ lực phát triển vũ khí hạt nhân của riêng mình. Ngược lại, Pháp, với 290 đầu đạn hạt nhân, và Anh, với kho vũ khí lớn tương tự, hiện không có kế hoạch chia sẻ quyền xử dụng vũ khí hạt nhân của họ với các quốc gia khác. Hiện tại, trọng tâm có lẽ là hợp tác kỹ thuật và tài chính, các cuộc tập trận chung, và cả việc đồng tài trợ cho việc trang bị vũ khí hạt nhân đắt đỏ.

Lời kêu gọi giúp đỡ của Zelensky: Ukraine cần thêm sự hỗ trợ khẩn cấp

Tình cảnh của Ukraine ngày càng trầm trọng, như Tổng thống Wolodymyr Selenskyj đã nói rõ ở Munich. Ông kêu gọi các đồng minh Âu châu cung cấp, trên hết, hỏa tiễn phòng không để bảo vệ Ukraine khỏi các cuộc tấn công đường không quy mô lớn của Nga. Mỹ vẫn đang cung cấp loại vũ khí này, nhưng chỉ khi các nước châu Âu đặt hàng và thanh toán chi phí. Tuy nhiên, sự sẵn lòng hỗ trợ thêm của một số đồng minh đang giảm dần, như Bộ trưởng Quốc phòng Boris Pistorius (SPD) cũng than thở.

Selenskyj nói rằng không còn một nhà máy điện nào ở Ukraine không bị hư hại bởi các cuộc tấn công của Nga. Tuy nhiên, nguồn dự trữ quốc phòng rất ít ỏi, và các kho chứa đôi khi hoàn toàn trống rỗng: "Đôi khi chúng tôi chỉ có thể cung cấp hỏa tiễn mới cho hệ thống Patriot hoặc Nasam của mình ngay trước một cuộc tấn công, và đôi khi thậm chí là vào phút cuối cùng." Tuy nhiên, Ukraine không kỳ vọng vào một kết quả nhanh chóng từ các cuộc đàm phán hòa bình Ukraine, sẽ tiếp tục vào thứ Ba tại Genève. Tuy nhiên, ở Munich cũng cho thấy rõ ràng rằng chính phủ Mỹ đang gia tăng áp lực lên Kiew để đưa ra thêm các nhượng bộ.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 17-2-2026

 THÊM NHIỀU THƯỢNG NGHỊ SĨ ĐẢNG CỘNG HÒA ĐE DỌA QUAY LƯNG LẠI VỚI TRUMP

Nghị sĩ Thomas Massie, một đảng viên Cộng hòa đến từ Kentucky, người gần đây ngày càng chỉ trích chính quyền, nói với Politico rằng “phe nghỉ hưu đang lớn mạnh” khi hàng chục thành viên đảng Cộng hòa quyết định không tái tranh cử vào Hạ viện trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ năm nay.

“Một khi chúng ta vượt qua tháng 3, tháng 4 và tháng 5, những tháng diễn ra phần lớn cuộc đua sơ bộ của đảng Cộng hòa, tôi nghĩ bạn sẽ bắt đầu thấy nhiều người sẽ rời bỏ đảng cộng hòa hơn,” Massie nói. 

Đảng Cộng hòa nắm giữ đa số sít sao tại Quốc hội với 218 ghế so với 213 ghế của đảng Dân chủ. Mặc dù đảng Cộng hòa đã bước ra khỏi cuộc bầu cử năm 2024 với tinh thần phấn khởi, với những thắng lợi ở White House và cả hai viện của Quốc hội, một số nhà phân tích đã cảnh báo rằng Tổng thống Donald Trump phải đối mặt với một cuộc chiến khó khăn để giữ quyền kiểm soát Hạ viện. Trong lịch sử, đảng cầm quyền thường chịu tổn thất đáng kể về số ghế trong các cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ trong nhiệm kỳ đầu tiên của tổng thống đương nhiệm, đặc biệt nếu họ cũng đang nắm giữ White House.

Tình hình càng trở nên phức tạp hơn kể từ khi các nhà lập pháp, cả tư nhân và công cộng, bắt đầu chỉ trích chính quyền và Chủ tịch Hạ viện Mike Johnson, một đảng viên Cộng hòa đến từ Louisiana. Tuy nhiên, xung đột nội bộ đảng không phải là hiếm, đặc biệt là trong một Hạ viện bị chia rẽ sâu sắc, nơi một số ít người bất đồng chính kiến ​​có thể làm thay đổi cán cân quyền lực và đôi khi buộc Chủ tịch phải nhượng bộ.

Những cần biết

Những rạn nứt đầu tiên trong sự đoàn kết của Đảng Cộng hòa xuất hiện khi Massie, cùng với Hạ nghị sĩ Ro Khanna, một đảng viên Dân chủ đến từ California, khởi xướng một nỗ lực lưỡng đảng để thông qua Đạo luật Minh bạch Hồ sơ Epstein. Johnson phản đối điều này, buộc các nhà lập pháp phải dùng đến kiến ​​nghị bãi nhiệm để bỏ qua Chủ tịch.

Nhưng việc chính phủ liên bang đóng cửa năm ngoái, trở thành vụ đóng cửa dài nhất trong lịch sử Hoa Kỳ, đã chứng tỏ là một vấn đề dai dẳng hơn đối với chính quyền, vì nó đã phơi bày hàng loạt những bất bình và thất vọng mà các nhà lập pháp trước đây đã phớt lờ.

Nữ nghị sĩ Marjorie Taylor Greene của bang Georgia tuyên bố sẽ không tái tranh cử, kết thúc nhiệm kỳ vào ngày 5 tháng 1 năm nay. Sự ra đi của bà đánh dấu sự khởi đầu của một phong trào rộng lớn hơn chứ không phải là một sự việc riêng lẻ.

Đảng Cộng hòa lên tiếng về sự thất vọng trong đảng

Nghị sĩ Don Bacon của bang Nebraska, một trong 30 nghị sĩ Cộng hòa mãn nhiệm sau kỳ họp này, cùng với hai đồng nghiệp khác đã thúc đẩy việc bỏ phiếu tại Hạ viện về thuế quan của Trump, một vấn đề mà tổng thống đã ủng hộ và bảo vệ mạnh mẽ trong suốt nhiệm kỳ thứ hai của mình.

Ông Bacon nói với Politico rằng ông đã nghe các nghị sĩ Cộng hòa khác tại Hạ viện phàn nàn về thuế quan, nhưng cuối cùng lại thấy họ bỏ phiếu cho tổng thống, và nói thêm rằng "một số người đang sống trong sợ hãi".

Ông tuyên bố White House và Trump đã đe dọa trả đũa những người bỏ phiếu cho biện pháp này, và nếu không có những lời đe dọa này, hàng chục nghị sĩ Cộng hòa có thể đã phản đối.

Những lời đe dọa này chủ yếu nhằm mục đích gây ảnh hưởng đến Trump để ông ủng hộ các đối thủ của các nghị sĩ đương nhiệm trong các cuộc bầu cử sơ bộ. Tuy nhiên, vì nhiều đảng viên Cộng hòa không còn tranh cử lại nên họ được hưởng một loại quyền miễn trừ cho phép họ tự do hơn trong hành vi bỏ phiếu của mình: Cuối cùng, 6 đảng viên Cộng hòa đã bỏ phiếu chống lại thuế quan.

Người lính VNCH, ngày 16 -2-2026

 MẤT ĐIỆN Ở DIỆN RỘNG Ở MIỀN TÂY NƯỚC NGA SAU MỘT TRẬN TẤN CÔNG BẰNG UAV CỦA UKRAINE

Nguồn tin DPA cho biết - Theo chính quyền, nguồn cung cấp điện ở vùng Bryansk phía tây nước Nga đã bị gián đoạn một phần sau các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái của Ukraine.

"Một cuộc tấn công của kẻ thù vào cơ sở hạ tầng năng lượng ở vùng Bryansk đã gây ra tình trạng mất điện ở 5 đô thị và một phần thành phố Bryansk," Thống đốc Alexander Bogomas viết trên Telegram.

Một trong những cuộc tấn công tồi tệ nhất của Ukraine kể từ khi bắt đầu cuộc chiến

Theo ông, đây là một trong những cuộc tấn công tồi tệ nhất của Ukraine kể từ khi bắt đầu cuộc chiến. Cuộc tấn công bằng máy bay không người lái kéo dài hơn 12 giờ. Hơn 170 máy bay không người lái đã bị đánh chặn.

Nga đang liên tục nã pháo vào hệ thống năng lượng của nước láng giềng Ukraine. Nhưng quân đội Ukraine hiện cũng đang tấn công các vùng của Nga bằng máy bay không người lái, thường nhắm mục tiêu vào các cơ sở chế biến dầu khí. Bryansk nằm gần biên giới với Ukraine và được coi là một trong những khu vực ở Nga bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi chiến tranh.

Nga muốn chiếm thêm lãnh thổ

Quân đội Nga đã tấn công Ukraine vào năm 2022 theo lệnh của người đứng đầu Điện Kremlin, Wladimir Putin. Vào thời điểm đó, Putin biện minh cho cuộc xâm lược bằng những lo ngại về an ninh quốc gia và cáo buộc đàn áp thiểu số người nói tiếng Nga ở Ukraine. Tuy nhiên, vào cuối tháng Giêng, cố vấn chính sách đối ngoại của Putin, Yuri Ushakow, đã mô tả vấn đề lãnh thổ là vấn đề quan trọng nhất.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 16-2-2026

 MỘT SỰ PHÂN CÔNG TRÁCH NHIỆM MỚI GIỮA MỸ VÀ ÂU CHÂU

Tại Hội nghị An ninh Munich, một sự đồng thuận mới về chính sách quốc phòng đã thấy xuất hiện giữa Âu châu và Mỹ, với điều kiện là Trump không gây trở ngại thêm nữa. Một thỏa thuận chính sách an ninh mới giữa Âu châu và Mỹ đã hình thành ở MSC vào cuối tuần qua, có 2 điểm chính:

1. Âu Châu phần lớn sẽ  kiểm soát quốc phòng thông thường của mình trong khuôn khổ NATO và sẽ không còn phụ thuộc vào Mỹ về vấn đề này.

2. Đổi lại, Mỹ cam kết duy trì ô dù răn đe hạt nhân của mình đối với Âu châu.

Điểm đầu tiên được Friedrich Merz nêu ra. Thủ tướng Đức tuyên bố ý định thiết lập một "trụ cột Âu châu mạnh mẽ, tự chủ" trong liên minh NATO, đồng thời chuẩn bị sẵn sàng "trong trường hợp Hoa Kỳ tiếp tục rút ra khỏi NATO". Điều 42 của Hiệp ước Liên minh Âu châu, trong đó có điều khoản về hiệp ước tương trợ trong trường hợp xảy ra một cuộc tấn công vũ trang ở Âu châu , đóng vai trò quan trọng trong việc này

Lập trường của Mỹ đã được Elbridge Colby, Thứ trưởng Ngoại giao Pentagon, nêu rõ tại cuộc họp của các bộ trưởng quốc phòng NATO ngay trước Hội nghị An ninh Munich: Mục tiêu là chuyển đổi NATO trở lại thành một liên minh quốc phòng truyền thống và đảm bảo rằng người Âu châu  "đảm nhận trách nhiệm chính trong việc phòng thủ thông thường của châu Âu". Colby khẳng định rằng Mỹ sẽ duy trì khả năng răn đe hạt nhân mà Âu châu đã được hưởng lợi trong nhiều thập  niên.

Nghe có vẻ tốt. Tuy nhiên, các đại diện chính phủ Đức tại Munich đã cho biết rằng, chính sách đối ngoại của Mỹ sẽ tiếp tục phụ thuộc vào sự thất thường của Donald Trump.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 16-2-2026

   BOM GBU-57 XUYÊN THỦNG HẦM TRÚ ẨN (BUNKER) DÀY 60 MÉT CỦA                                                               MỸ

Nguồn FOCUS Online: "Vũ khí mới của Mỹ," GBU-57A/B, được coi là một trong những loại bom phi thường nhất thế giới. Nó được chế tạo khá đặc biệt để phá hủy các mục tiêu dưới lòng đất. Ngay cả các công trình ẩn sâu dưới đá cứng hoặc lớp đất dày cũng có thể bị GBU-57 tấn công. Khoảng 9 tháng sau các cuộc tấn công vào các công trình ngầm ở Iran, quân đội Mỹ hiện đang lên kế hoạch đặt mua thêm các loại bom xuyên phá hầm nằm sâu trong lòng đất.

GBU-57 được coi là một trong những loại bom xuyên hầm mạnh nhất thế giới.

Loại vũ khí xuyên hầm này được chế tạo để xuyên thủng bê tông cốt thép dày tới 60 mét, phá hủy các hầm trú ẩn kiên cố và các công trình ngầm mà vũ khí thông thường không thể phá hủy được. Điều này khiến nó trở thành một trong những loại bom xuyên hầm dẫn đường chính xác mạnh nhất thế giới hiện nay Với chiều dài hơn 6 mét và trọng lượng khoảng 13,6 tấn, GBU-57 nằm trong số những quả bom nặng nhất thế giới. Riêng lượng thuốc nổ bên trong đã lên tới vài tấn.

Oanh tạc cơ đặc biệt để mang bom

Do kích thước và trọng lượng quá lớn, nó chỉ có thể được vận chuyển bởi một loại phi cơ đặc biệt, đó là oanh tạc cơ tàng hình B-2 Spirit. Ngay cả loại phi cơ này cũng chỉ có thể mang tối đa 2 quả bom cùng một lúc. Việc sản xuất GBU-57 rất phức tạp và tốn kém, đó là lý do tại sao vũ khí này chỉ tồn tại với số lượng hạn chế. Trên toàn thế giới, chỉ có 19 oanh tạc  tàng hình có khả năng mang loại bom này, và chỉ có vài chục quả bom GBU-57.

Lẫnử dụng đầu tiên vào năm 2025

Cho đến năm 2025, vũ khí này chưa từng được xử dụng trong chiến đấu. Tuy nhiên, vào tháng 6 năm 2025, nó đã được Không quân Hoa Kỳ xử dụng lần đầu tiên trong một cuộc tấn công quy mô lớn nhằm vào các cơ sở hạt nhân của Iran: Một số phi cơ B-2 Spirit đã thực hiện nhiệm vụ và xử dụngi GBU-57 chống lại các cơ sở ngầm, bao gồm cả Trung tâm làm giàu Fordow. Chiến dịch này cho thấy siêu vũ khí của Hoa Kỳ được xử dụng lần đầu tiên và do đó được coi là đã mang tính lịch sử.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 16-2-2026

 TẠI HỘI NGHỊ AN NINH  MUNICH 2026 - ÂU CHÂU VÀ HOA KỲ VẨN CÒN TỒN TẠI HỐ SÂU CHIA RẼ

Bài viết của: Nina Werkhäuser: Không khí tại Hội nghị An ninh Munich, Hoa Kỳ thể hiện thái độ hòa giải, trong khi Âu châu lại tỏ ra tự tin. Tuy nhiên, những khác biệt không thể được xóa bỏ bằng lời nói.

Không khí diễn biến của Hội nghị An ninh Munich năm 2026 chịu ảnh hưởng nặng nề từ thất bại năm 2025: Bài phát biểu đầy hoài nghi về Âu châu của Phó Tổng thống Hoa Kỳ J.D. Vance đã khiến không khí trong hội trường giảm mạnh. Chưa bao giờ người Mỹ và người Âu châu lại xa cách nhau đến vậy, tại hội nghị an ninh, vốn truyền thống được coi là xuyên Đại Tây Dương.

Và vì vậy, một năm sau, cuộc họp cao cấp ở Munich (13-15 tháng 2 năm 2026) tập trung chủ yếu vào việc đánh giá tình hình: Hoa Kỳ và Âu châu  kỳ vọng gì ở nhau, một năm sau khi Tổng thống Donald Trump nhậm chức? Họ tương tác như thế nào? Thủ tướng Friedrich Merz đã mở màn cho cái không khí nặng nề này, và đây là một động thái có chủ ý và được thể hiện rõ nét trong những ngày của hội nghị năm 2026.

Thủ tướng Đưc Merz, thuộc đảng Dân chủ Cơ đốc giáo (CDU) đã xử dụng diễn đàn Munich để đưa ra một bài phát biểu rất cơ bản về chính sách đối ngoại của Đức. Trong bài phát biểu, ông đã thẳng thừng khẳng định lập trường của mình đối với Donald Trump và các chính sách của ông ta: "Cuộc chiến văn hóa của phong trào MAGA không phải là của chúng ta," ông Merz nói: "Chúng ta không tin vào thuế quan và chủ nghĩa bảo vệ thị trường của Mỹ, mà tin vào thương mại tự do." Ông đã nhận được tràng vỗ tay tán thưởng nồng nhiệt trong phòng hội nghị của khách sạn Bayerischer Hof.

Cho đến nay, Thủ tướng Đức đã kiềm chế không chỉ trích Donald Trump, người mà ông tuyên bố có "mối quan hệ tốt." Nhưng lời đe dọa của Trump về việc sáp nhập Greenland, thuộc về Đan Mạch, vào Mỹ, nếu cần thiết bằng vũ lực, đã khiến người Âu hâu vô cùng lo ngại. Có thể nói: hoàn toàn làm họ thất vọng.

Điều này cũng được thể hiện trong bài phát biểu của Thủ tướng Merz trong đó ông nhấn mạnh trách nhiệm của chính của Âu châu: tiềm năng quân sự, chính trị, kinh tế và kỹ nghệ của Âu châu là rất lớn. "Nhưng chúng ta chưa hề khai thác hết tiềm năng đó đến mức cần thiết."

Một quan hệ đối tác bình đẳng

Còn về liên minh với Mỹ thì sao? Ông Merz cảnh báo không nên gạt bỏ nó. Thay vào đó, ông muốn thiết lập lại quan hệ đối tác. Ông Merz hứa rằng Âu châu cũng sẽ làm phần việc của mình. Ông coi việc tối tân hóa quy mô lớn cho quân đội (Bundeswehr) là đóng góp của Đức. Ngân sách quốc phòng chưa bao giờ cao như năm 2026.

Với điều này, ông đã giải quyết một lời chỉ trích quan trọng từ chính quyền Trump: Người Âu châu quá sẵn lòng dựa vào sự bảo vệ của Mỹ thay vì tăng cường sức mạnh cho quân đội của chính họ. Một mối quan hệ đối tác, đúng vậy, nhưng là trên cơ sở bình đẳng, đó là chính là thông điệp của ông Merz muốn nói với Hoa Thịnh Đốn. "Chế độ độc tài có thể có người ủng hộ, nhưng nền dân chủ có đối tác và đồng minh."

Marco Rubio: Giọng điệu hòa giải, nhưng nội dung không khoan nhượng

Điều này đã tạo nóu lên được giọng điệu chung. Bài phát biểu được mong đợi của Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio vào ngày thứ II của hội nghị đã xác nhận phần lớn những gì ông Merz mô tả là "sự chia rẽ sâu sắc" giữa Mỹ và Âu châu.

Mặc dù giọng điệu của Rubio tôn trọng hơn đáng kể so với JD Vance năm ngoái, nhưng đảng Cộng hòa đã công khai ca ngợi mối quan hệ bền chặt trong lịch sử giữa Âu châu và Mỹ. Tuy nhiên, thông điệp của ông rất rõ ràng: nếu Âu châu đi theo con đường mà Donald Trump đã chọn, liên minh sẽ bền vững. Nếu không, Âu châu sẽ phải tự lo liệu.

Trong một bài phát biểu chỉ trích mạnh mẽ, Rubio đã phê phán chính sách năng lượng chiều theo "chủ nghĩa sùng bái khí hậu". Ông than thở về vai trò gần như không tồn tại của Liên Hợp Quốc trong việc giải quyết các vấn đề hiện tại và than phiền về "làn sóng di cư ồ ạt chưa từng có" đang đe dọa các xã hội ở cả hai bờ Đại Tây Dương. "Chúng ta đã cùng nhau mắc những sai lầm này," ông nhấn mạnh. Chính phủ Mỹ, dưới sự lãnh đạo của Tổng thống Trump, giờ đây sẽ sửa chữa những sai lầm này - và hy vọng rằng Âu châu cũng sẽ làm theo.

Về vấn đề này, các đại diện của chính phủ Đức đã không đưa cho Mỹ bất kỳ hy vọng nào. Họ lập luận rằng hành động đơn phương của một cường quốc không thể giải quyết được các vấn đề chung của thời đại.

Nhiều tiếng nói cũng tự chỉ trích: Âu châu đã bỏ bê việc phát triển năng lực phòng thủ của chính mình quá lâu, người ta nói. Thủ tướng Merz thừa nhận chính sách đối ngoại của Đức đã "quá thường xuyên khiển trách, yêu cầu và quở trách". Tuy nhiên, những khác biệt cơ bản giữa Mỹ và Âu châu vẫn tiếp tục rõ nét là không thể thu hẹp được.

Tuy nhiên, người Âu châu đã đối mặt với tình hình với sự tự tin lớn hơn. "Tôi muốn chúng ta có thể theo đuổi lợi ích của riêng mình và kiên định với lập trường, ngay cả khi gặp khó khăn," Bộ trưởng Quốc phòng Boris Pistorius (SPD) nhấn mạnh. Ông lập luận rằng Âu châu đã chứng minh khả năng đó trong các cuộc tranh luận về Greenland.

Các đại diện của Âu châu cũng kiên quyết yêu cầu được tham gia vào các cuộc đàm phán giữa Mỹ và Nga về việc chấm dứt chiến tranh ở Ukraine. Ví dụ, yêu cầu này đã được đưa ra bởi Kaja Kallas, Đại diện cao cấp của EU về Ngoại giao và Chính sách An ninh, vào ngày cuối cùng của Hội nghị An ninh Munich. Bà nói rằng bà không thể hiểu được việc các chính trị gia Mỹ hiện đang chỉ trích Âu châu, trong khi Âu châu thực sự có những khía cạnh tích cực để đóng góp.

Như vậy, tại hội nghị ở Munich đã cho thấy được một điều, mặc dù Mỹ và Âu châu khẳng định họ vẫn cần nhau trong tương lai, nhưng hai đối tác từng thân thiết này, đã rõ ràng đang có sự xa cách nhau.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 16-2-2026