CUỘC PHIÊU LƯU CỦA TRUMP Ở VENEZUELA NGUY HIỂM CHO TOÀN THẾ GIỚI
Nguồn RND - Năm mới, bắt đầu với sự hỗn loạn chính trị thê giới nghiêm trọng , và lần này, tổng thống Mỹ không chỉ làm trầm trọng thêm tình hình, chứ đừng nói đến việc cải thiện nó, mà thực sự đã châm ngòi cho nó.
Sau khi Donald Trump đe dọa tấn công Venezuela, một quốc gia nhỏ bé nhưng giàu dầu mỏ, ngay từ đầu nhiệm kỳ đầu tiên của mình, và giờ đây liên tục tấn công các tàu ngoài khơi bờ biển nước này trong 3 tháng qua, một cách bất hợp pháp, nhưng không gặp phải sự phản đối nào từ Âu châu , Trump ta đã leo thang tình hình với tốc độ chóng mặt. Ngay tối hôm sau vụ tấn công, Trump thậm chí còn tuyên bố sát nhập tạm thời quốc gia Nam Mỹ này.
Điều này cho thấy rõ: Với các hành động ở Venezuela , phải nói thẳng, vụ bắt cóc nguyên thủ quốc gia, chính quyền Trump đang vi phạm cả luật pháp Mỹ và quốc tế. Điều này đặt cộng đồng quốc tế, đặc biệt là Âu châu , vào một tình thế khó xử, tuy không đáng ngạc nhiên, nhưng cũng không kém phần tế nhị.
Nhà độc tài, nay đã mãn nhiệm, Maduro chắc chắn không đáng được cảm thông. Ông ta đã đàn áp, bỏ tù, tra tấn và sát hại các đối thủ chính trị một cách có hệ thống. Chỉ vài ngày trước, quân đội của ông ta đã thực hiện các vụ giết người ngoài vòng pháp luật. Một 1/4 dân số đã phải chạy trốn ra nước ngoài.
Những tội ác như của Maduro phải được truy tố theo cách khác chứ không phải thông qua các hoạt động bí mật như vậy. Thế nhưng, Mỹ lại đang tẩy chay Tòa án Hình sự Quốc tế.
Và thế nhưng, những tội ác như của Maduro phải được truy tố theo cách khác chứ không phải thông qua các hoạt động bí mật như vậy. Nhưng trong khi Tòa án Hình sự Quốc tế đang điều tra Maduro về tội ác chống lại loài người, thì nó lại bị Mỹ, cùng với Nga, Trung Quốc và Iran, tẩy chay.
Trump thậm chí còn không biện minh cho hành động của mình bằng những vi phạm nhân quyền của Maduro. Thay vào đó, người Venezuela này đang phải đối mặt với các cáo buộc ở New York về tội buôn bán ma túy vào Mỹ.
Trump không có vấn đề gì với các nhà độc tài nói chung.
Rõ ràng, Trump cảm thấy ông ta sẽ ghi điểm nhiều hơn với những người ủng hộ mình bằng cách lập luận rằng Maduro đã gian lận bầu cử, thiết lập một nghị viện song song phục tùng ông ta, và xử dụng Tòa án Tối cao để chống lại các đối thủ của mình. Rõ ràng, Trump chưa bao giờ có bất kỳ sự áy náy về mặt đạo đức nào đối với những hành động như vậy; Trên thực tế, ông ta thường ca ngợi các nhà độc tài từ Erdogan đến Putin vì bản chất không khoan nhượng và tàn nhẫn của họ. Vì vậy, việc chính Trump tránh con đường pháp trị trong trường hợp Venezuela là điều dễ hiểu.
Đó chính là vấn đề: Tất nhiên, mọi người nên cầu mong cho người dân Venezuela, hy vọng họ có thể vượt qua chế độ độc tài và giành được tự do. Nhưng ban đầu, có nguy cơ là sự đau khổ của họ sẽ gia tăng, trước hết là do thương vong dân thường trong cuộc tấn công của Mỹ, sau đó là do sự hỗn loạn tiếp theo, và trong trường hợp xấu nhất, bằng cách đẩy toàn bộ khu vực vào tình trạng bất ổn. Đây là điều đã xảy ra với cuộc can thiệp trước đó của Mỹ mà không có sự ủy quyền của Liên Hợp Quốc, cuộc xâm lược Iraq năm 2003. Phản ứng ban đầu từ các quốc gia như Cuba, Colombia và Bolivia cho thấy không có nhiều lý do để lạc quan.
Cho dù những người bênh vực Trump hiện đang đưa ra những lời biện minh nhân đạo, bản thân tổng thống Mỹ cho đến nay vẫn chưa thể cung cấp cho người dân của mình và thế giới một lời giải thích mạch lạc.
Do đó, những động cơ khả thi nhất là những điều đã quá rõ ràng: đánh lạc hướng dư luận khỏi các vấn đề trong nước, từ lạm phát đến vụ bê bối Epstein, cùng với tỷ lệ ủng hộ thấp trong bối cảnh cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ sắp tới. Và rồi còn có viễn cảnh một quốc gia đang trong chiến tranh lại ủng hộ tổng thống, người mà, hơn nữa, muốn bảo đảm sự thống trị khu vực và thể hiện sức mạnh, một sức mạnh rất đáng ngờ ở Trung Đông và trong mối quan hệ với Nga.
Chính Trump đã đưa vấn đề dầu mỏ của Venezuela vào cuộc. Đặc biệt, chính Trump đã nhiều lần nhắc đến trữ lượng dầu mỏ của Venezuela, mà ông tuyên bố muốn tước đoạt khỏi Maduro. Đó là sự kết hợp thâm độc giữa lợi ích kinh tế và hành động quân sự mà ông cũng thể hiện trong các nỗ lực hòa giải của mình ở Trung Đông và Ukraine.
Tóm lại, Trump đã dẫn dắt nước Mỹ đi theo một con đường nguy hiểm cho toàn thế giới: Rất ít dấu vết còn lại của vị thế lãnh đạo dân chủ trước đây, ngay cả khi nước này từng bị chế giễu là "cảnh sát của thế giới". Thay vào đó, Washington hiện đang tuân theo luật rừng về mặt quân sự, giống như chúng ta đã đúng khi cáo buộc Nga và Trung Quốc đang làm.
Tuyên bố tranh cử của Trump về việc tự nhận mình là người kiến tạo hòa bình luôn nực cười như tham vọng giành giải Nobel Hòa bình của ông vậy. Nhưng Âu châu, vốn thiếu thẩm quyền như một cường quốc hòa bình nếu không có Mỹ, giờ đây có lý do chính đáng để lo sợ trong năm mới. Uy tín của Âu châu cũng đang bị xói mòn hơn nữa bởi vì họ không thể lên án Trump một cách thỏa đáng chính vì lý do này.
Tóm lại: Với cuộc phiêu lưu ở Caracas, Trump đã mạo hiểm, mà không có lý do chính đáng, rằng các siêu cường phi dân chủ sẽ từ bỏ cả những sự kiềm chế cuối cùng còn sót lại của họ.
Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 4-1-2026

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét