BẢO TỒN NHẠC VÀNG VỀ NGƯỜI LÍNH- MỘT DI SẢN VĂN HOÁ VNCH
Bài hát “Biết Trả Lời Sao” được sáng tác bởi nhạc sĩ Duy Khánh. Nó thể hiện tâm trạng của người xa quê hương, dù thương nhớ vẫn còn đọng, nhưng non nước chưa yên lành. Quê hương vẫn nghiêng ngả, và câu hỏi “Biết trả lời sao?” đặt ra rất khó để trả lời lki cuôc chiến còng đang khốc liệt, và tất cả câu trả lời đều còn nằm ở phía trước......
BIẾT TRÀ LỜI SAO??
(Duy Khánh)
Có người gặp tôi hỏi sao lâu rồi không về thăm quê miền Trung Dù thương vẫn thương nhưng non nước chưa yên lành, quê hương còn nghiêng ngả, biết trả lời sao? Biết trả lời sao cho em ấm đôi vành môi khi gió mưa trong đời mang bao ấm êm xa rồi gieo bao tiếng ca u hoài Những đêm canh dài, biết trả lời sao?
Nhớ về thần kinh với bao tâm tình gửi về thương thương người em, Giờ xa vẫn xa đi cho nước non quê nhà thân trai tình đôi ngả, biết trả lời saỏ Biết trả lời sao khi chinh chiến đang tràn lan gieo tóc tang điêu tàn vai mang chí trai tang bồng quê hương khắc ghi trong lòng, Đã thương nhau rồi biết trả lời sao?
Hôm xưa mình bên nhau vầng trăng lồng bóng nước sông sâu Đôi bóng chung đầu mong sao duyên mãi xanh màu mong tình dài thương mến lâu Hôm xưa mình xa nhau Đường về chiến tuyến gió mưa sâu Đôi bóng đôi đầu cho nhau mãi tiếng kinh cầu Xin cuộc đời luôn có nhau
Khi biết rằng đời trai chinh chiến không hẹn trở lại ngày mai chung tình đôi thì em hỡi em bao nhiêu ước mơ trong đời như mây chiều trôi nổi như mộng tàn thôi
Biết trả lời sao đêm đêm núi cao rừng sâu theo bước chân quân hành đi cho nước non thành bình Mai đây có ai thương mình Chí trai công thành Xin trả lời sau
Vũ Thái An, người linh VNCH, ngày 5 Juni 2024
CHƯƠNG TRÌNH BẢO TỒN NHẠC VÀNG VỀ NGƯỜI LÍNH - DI SẢN VĂN HOÁ VNCH TẬP III
Trong thân phận người lính VNCH, không có gì quí báu hơn, là được lưu trử và bảo tồn văn hoá VNCH, qua các bản nhạc được sáng tác trước năm 1975 ở miền nam, trong chế độ mà các sáng tác của những văn, thi, nhạc sĩ hoàn toàn được tôn trọng. Họ không sáng tác bằng áp lực hoặc từ sự chỉ đạo của một đảng chính trị hay trong một chế độ độc tài. Họ đã được sống và sáng tác trong môi trường hoàn toàn tự do, ngòi bút của những thi nhạc sĩ không bị nhuốm màu sắc chính trị như những thi nhạc sĩ sống trong chế độ XHCN miền Bác trước năm 1975 cũng như ngày hôm nay ở VN..
Để phân biệt hai loại nhạc được sáng tác ở hai chế độ chính trị khác nhau, nên Nhạc Vàng là tên của loại nhạc đã được sáng tác ở trong chế độ chính tự do của miền nam VN trước 1975, khác biệt với Nhạc Đỏ của những nhạc sĩ gia nô của chế độ sáng tác.
Cũng xin đính chính trước với quí đọc giả, tôi tuổi đã cao, cũng mong được làm công việc này, một cách thường xuyên cho đến khi nào không còn tiếp tục được, vì phải nhận sự vụ lệnh về đoàn tụ bên vị Tổng Tư Lệnh của chúng tôi, được bao nhiêu hay bấy nhiêu....!!
Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật hàng ngày nơi đây, để làm tài liệu tham khảo cho những ai yêu thích nhạc vàng về người lính VNCH và cho các thế hệ đi sau cũng như các cháu Hậu Duệ VNCH, xin hãy theo dõi thường xuyên nơi đây để có những bàn nhạc khác trong kho tàng di sản Văn Hoá VNCH.
" Tình Anh Lính Chiến"Năm 1958 cῦng như bao lớp người trai trẻ khάc, nhᾳc sῖ Lam Phưσng hᾰng hάi lên đường làm nhập ngῦ làm bổn phận cὐa người trai thời loᾳn. Trong khoἀng thời gian này, với cἀm hứng cὐa cuộc đời quân ngῦ, sớm hành quân chiều tập trận. Nhᾳc sῖ Lam Phưσng đᾶ cho ra đời hai ca khύc nổi tiếng mà hầu hết bất kỳ người yêu nhᾳc nào cῦng biết, đό là Chiều Hành Quân và Tὶnh Anh Lίnh Chiến.
Trở về dân sự một thời gian, Lam Phưσng lᾳi được lệnh tάi ngῦ. Ông gia nhập đoàn vᾰn nghệ Bἀo An, khi đoàn này giἀi tάn, ông tham gia ban vᾰn nghệ Hoa Tὶnh Thưσng và sau cὺng Biệt đoàn Vᾰn nghệ Trung ưσng cho đến ngày 30/4/1975
TÌNH ANH LÍNH CHIẾN
Xuyên lá cành trăng lên lều vải Lòng đất ấm thương tình đôi mươi Thương những người mạch sống đang khơi Đang tìm một cuộc đời cho lòng vơi nét phong sương
Anh chiến trường tôi nơi hậu tuyến Đời lính chiến xui gặp nhau đây Đôi đứa mình còn mỗi đêm nay Nói gì cạn niềm thương để rồi mai ta lên đường
Rồi ngày mai ra đi Chốn biên thùy anh sá chi gian nguy Có bao giờ anh nhớ chăng Đêm nào nằm gần nhau Hồn xây mộng ước mai sau
Mai nếu đời ngăn chia ngàn lối Đừng quên nhé những ngày bên nhau Đêm cuối cùng buồn quá anh ơi Bao giờ tình ngàn phương hòa lòng trai nơi sa trường./.
Ca khúc TRĂNG TÀN TRÊN HÈ PHỐ là một trong những sáng tác nổi tiếng của Phạm Thế Mỹ nói về tâm tư tình cảm của người hậu phương với anh lính ngoài chiến trường một cách rõ ràng và chân thực nhất. Toát lên tất cả trong bài hát là tình cảm lưu luyến, trong sáng của hai người bạn học. Sau những ngã rẽ của cuộc đời họ lại gặp nhau. Không có từ ngữ nào có thể diễn tả được giây phút vui mừng ấy nhưng chỉ bằng hình ảnh “tuổi ba mươi mà ngỡ như trẻ thơ” thì đã lột tả được hết. Nhạc sĩ Phạm Thê Mỹ sau 1975 có cộng tác với công tác tại Phòng Văn hóa- Thông tin quận 4, Thành phố Hồ Chí Minh và sáng at1c nhạc đỏ, nhưng cũng không được chế độ cộng sản trọng dụng vì bị kỳ thị từ phe thắng cuộc.
TRĂNG TÀN TRÊN HÈ PHỐ
( sáng tác của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ)
Tôi lại gặp anh Người trai nơi chiến tuyến Súng trên vai bước lê qua đường phố Tôi lại gặp anh Giờ đây nơi quán nhỏ Tuổi 30 mà ngỡ như trẻ thơ Nhớ gì từ ngày anh xa mái trường Nhớ gì từ ngày anh vui lên đường Lối gầy về nhà anh hoa phượng thắm Màu xanh áo người thương Nắng chiều đẹp quê hương Hay nhạc buồn đêm sương
Tôi lại gặp anh Trời đêm nay sáng quá Ánh trăng như hé tươi sau ngàn lá Tôi lại gặp anh Đường khuya vui bước nhỏ Kể nhau nghe chuyện cũ bao ngày qua Lối gầy về nhà anh hoa vẫn nở Kỷ niệm từ ngày xưa chưa xóa mờ Ánh đèn vàng ngoài ô vẫn còn đó Bạn anh vẫn còn đây Sống cuộc đời hôm nay Với bọn mình đêm nay
Anh sống đời trai giữa núi đồi Tôi viết bài ca xây đời mới Bờ tre quê hương Cây súng anh gìn giữ Tôi hát vang giữa đời để người vui
Thôi mình chia tay Cầu mong anh chiến thắng Ánh trăng khuya sắp tàn trên hè phố Thôi mình chia tay Rồi mai đây có về Quà cho tôi anh nhớ chép bài thơ Nắng đẹp của bình minh đang hé chờ Nỗi buồn vui biệt ly chưa xóa mờ Súng thù từ rừng sâu vẫn còn đó Đừng lưu luyến gì đây Thôi bọn mình chia tay Thôi bọn mình chia tay./.
Tấm thẻ bài là một vật bất ly thân của người lính VNCH, là một tấm kim loại nhỏ bé, được người quân nhân đeo nơi cổ, trong đó ghi thông tin tên tuổi và nhóm máᴜ, số quân của một quân nhân. Thẻ bài thường được làm bằng hợp kim chống ăn mòn, có thể còn nguyên vẹn sau nhiều năm bị vùi lấp. Nếu không may người lính phải ngã xuống, tấm thẻ bài là vật xác nhận được lý lịch hài cốt của người lính VNCH đã nằm xuống. Bài hát "Tấm Thẻ Bài" được nhạc sĩ Huỳnh Anh sáng tác vào năm 1960, được danh ca Thanh Thuý trình bày lần đầu tiên tại phòng trà Queen Bee Sài Gòn.
Đây là bản nhạc phảng phất màu phản chiến !!
Trên nhật báo Hòa Bình số ra ngày 2/2/1972 có tin bài tựa đề: Nhà hàng Queen Bee suýt bị đóng cửa vì nhạc phẩm “Tấm thẻ bài” của Huyền Anh, chi tiết như sau: Nhạc phẩm “Tấm thẻ bài” của ký giả kiêm nhạc sĩ Huyền Anh đã làm xôn xao dư luận trong suốt mấy tuần qua tại Thủ Đô. Thanh Thúy đã hát bản nầy vào cuốn băng số 5 của cô, và tuần qua, cuốn băng này đã bán với một kỷ lục vô địch gần 2000 cuốn. Hiện TT đang chạy đôn chạy đáo mua thêm băng trống để sang cho kịp bán ra. Thanh Thúy cho biết rằng, bản Tấm Thẻ Bài đã có một sức thu hút lạ lùng và giúp cuốn băng của Thanh Thúy thành công tột bực. Vào ngày 19/1/1972, Thanh Thúy đã đến Đài truyền hình thu băng Tấm Thẻ Bài, nhưng đài truyền hình 3 lần họp và quyết định cấm thu vì sợ gây xúc động quần chúng, chiến sĩ. Hiện nay ký giả Huyền Anh đang tiếp tục can thiệp để nhạc phẩm của anh được phép trình bày rộng rãi đến mọi tầng lớp khán thính giả truyền hình, truyền thanh và các sân khấu, phòng trà. Hằng đêm tại Queen Bee, khán thính giả đã yêu cầu liên tiếp bản nhạc Tấm Thẻ Bài vào tối thứ Bảy 22/1/1972, trước sự yêu cầu nhiệt liệt của khán thính giả, Thanh Thúy đã trình bày thật nức nở nhạc phẩm Tấm Thẻ Bài. Khi bản nhạc vừa dứt, một người trong hàng thính giả đã đứng lên và yêu cầu lập vi bằng đóng cửa nhà hàng Queen Bee. Được biết đó là ông quan Hai Tân Chủ Sự Phòng Kiểm Duyệt, thay thế ông Văn Đình Thái. Quan Trung Úy dạy rằng không được hát bản Tấm Thẻ Bài. Cả Thanh Thúy lẫn Ngọc Chánh đều hoảng hốt, nhưng sau đó trình bày rằng vì khán giả yêu cầu quá đành phải chiều khách. Nhà hàng Queen Bee tối thứ bảy đã phải đóng cửa sớm nửa tiếng đồng hồ để dàn xếp vụ nầy.
Sau cuộc chiến này còn chi không anh? Còn chi không anh? Hay chỉ còn lại tấm thẻ bài Đã mờ mờ mang tên anh.
Giọt máu nào là của mẹ Niềm tin nào? là của em Ôi trên tấm thẻ bài này Tấm thẻ bài này đã từng Chuyên chở giấc mộng yêu đương
Mộng yêu đương không bao giờ đến Không bao giờ đến nữa vì anh Không còn mang tấm thẻ bài Trở về bên em
Anh đã đi đã đi vào vùng biển đời người Anh ngủ yên ngủ yên như cỏ úa Anh ơi sau cuộc chiến này Có còn chi để lại Hay chỉ còn tấm thẻ bài mang tên anh
Tấm thẻ bài mang thẫm máu anh Máu Việt Nam mang tình của mẹ Tình của mẹ không bao giờ hận thù
Anh anh có biết Tấm thẻ bài của anh để lại Cuộc chiến này vẫn còn đó không thôi Cuộc chiến này vẫn còn đó anh ơi
Sau cuộc chiến này còn chi không anh? Còn chi không anh? Hay chỉ còn lại tấm thẻ bài Đang lạnh lùng trên tay em
Giọt máu nào là của mẹ Niềm tin nào? là của em Ôi trên tấm thẻ bài này Tấm thẻ bài này, đã từng Ấp ủ tất cả giấc mộng yêu đương.
Mộng yêu đương không bao giờ đến Không bao giờ đến nữa vì anh Không còn mang tấm thẻ bài Trở về bên em.
Mộng yêu đương không bao giờ đến Không bao giờ đến nữa vì anh Không còn mang tấm thẻ bài Trở về bên em./.
Tập III bắt đầu từ hiệu đính từ ngày 24 April 2024
CHƯƠNG TRÌNH BẢO TỒN NHẠC VÀNG VỀ NGƯỜI LÍNH - DI SẢN VĂN HOÁ VNCH TẬP II
Trong thân phận người lính VNCH, không có gì quí báu hơn, là được lưu trử và bảo tồn văn hoá VNCH, qua các bản nhạc được sáng tác trước năm 1975 ở miền nam, trong chế độ mà các sáng tác của những văn, thi, nhạc sĩ hoàn toàn được tôn trọng. Họ không sáng tác bằng áp lực hoặc từ sự chỉ đạo của một đảng chính trị hay trong một chế độ độc tài. Họ đã được sống và sáng tác trong môi trường hoàn toàn tự do, ngòi bút của những thi nhạc sĩ không bị nhuốm màu sắc chính trị như những thi nhạc sĩ sống trong chế độ XHCN miền Bác trước năm 1975 cũng như ngày hôm nay ở VN..
Để phân biệt hai loại nhạc được sáng tác ở hai chế độ chính trị khác nhau, nên Nhạc Vàng là tên của loại nhạc đã được sáng tác ở trong chế độ chính tự do của miền nam VN trước 1975, khác biệt với Nhạc Đỏ của những nhạc sĩ gia nô của chế độ sáng tác.
Cũng xin đính chính trước với quí đọc giả, tôi tuổi đã cao, cũng mong được làm công việc này, một cách thường xuyên cho đến khi nào không còn tiếp tục được vì phải nhận sự vụ lệnh về đoàn tụ bên vị Tổng Tư Lệnh của chúng tôi, được bao nhiêu hay bấy nhiêu....!!
Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật hàng ngày nơi đây, để làm tài liệu tham khảo cho những ai yêu thích nhạc lính và cho các thế hệ đi sau cũng như các cháu Hậu Duệ VNCH, xin hãy theo dõi thường xuyên nơi đây.
Mở đầu cho tập II, bằng bản nhạc "Huyền sử ca một người tên Quốc"
Nhạc sĩ Phạm Duy đã sáng tác một bản nhạc để nói về người anh hùng không quân VNCH, cố đại tá Phạm Phú Quốc, người trai trẻ đã gãy cánh bay trong một phi vụ Bắc Phạt trên vùng trời Hà Tĩnh ngày 19/4/1965.
Một bản nhạc được ưa thích của các chiến sĩ không quân, bài hát cũng từng được em gái hậu phương Dạ Lan chọn để truyền tải trên đài phát thanh quân đội VNCH.
HUYỀN SỬ CA MỘT NGƯỜI MANG TÊN QUỐC
( Tác gỉa Phạm Duy)
Ngày xưa khi anh vừa khóc vào đời
Mẹ yêu theo gương người trước chọn lời
Ðặt tên cho anh, anh là Quốc
Ðặt tên cho anh, anh là nước
Ðặt tên cho người, đặt tình yêu nước vào nôi
Rồi anh nâng cao Tổ Quốc vào đời
Tuổi xanh vươn trong lửa máu ngụt trời
Việt Nam đang sôi, sôi lòng nước
Việt Nam đang sôi, sôi lòng Quốc
Việt Nam đang đòi Tự Do, Hạnh Phúc giống nòi.
Anh Quốc ơi !
Tuổi Xuân như đóa hoa đời
Nở trong mưa bão tơi bời
Vẫn còn tươi như nước Việt ơi !
Anh Quốc ơi !
Ðàn chim, chim quốc tung trời
Gọi nhau đem nắng soi đời
Có người vui nghĩ chuyện lâu dài.
Rồi anh trôi theo vận nước miệt mài
Việt Nam chia đôi mảnh đất lạc loài
Toàn dân thương đau, đau lòng nước
Toàn dân thương đau, đau lòng Quốc
Toàn dân ngậm ngùi vì tình sông núi lẻ loi
Rồi anh nghe theo lời nói bồi hồi
Trời xanh bao la mở cánh cửa mời
Từ anh lên cao, anh là nắng
Là trăng hay sao, anh nhìn xuống
Anh Quốc ơi !
Rồi anh chắp cánh thênh thang
Bình minh lên chiếm không gian
Ðến hoàng hôn chan chứa tình thương
Anh Quốc ơi !
Người phi công giữa khung trời
Vẫn phải mang số phận con người.
Thần phong hiên ngang chẳng biết sợ gì !
Mà nghe quê hương mình quá nặng nề
Thảm thương bên kia, kia đời nước
Buồn vương bên đây, đây đời Quốc
Dẹp nỗi oan, thì tìm đường gai góc mà đi
Rồi anh bay lên gìn giữ một miền
Rồi anh bay lên đập vỡ bạo quyền
Ðường bay khua vang, vang lòng nước
Ðường bay khua vang, vang lòng Quốc
Ðường bay nối liền nhọc nhằn hay nối tơ duyên.
Anh Quốc ơi !
Dù anh rất đáng anh hùng
Mà sao anh vẫn âm thầm
Vẫn bình yên không nói gì thêm
Anh Quốc ơi !
Phải chăng anh đã đi tìm ?
Trời xanh mây trắng im lìm
Sống đẹp trong cõi lặng mơ chìm.
Rồi anh đi theo đường đã vạch rồi
Ðường trên không gian ủ ấp hình hài
Ðời sinh ra ta, ta là cát
Ðời đưa ta đi, ta về đất
Và anh đã về, một chiều anh đã về quê
Chiều nao anh đi làm kiếp người hùng
Chiều nao thương ôi rụng cánh đại bàng
Chiều nao anh đi, anh về đất
Chiều nao anh đi, anh về nước
Chiều nao huy hoàng, bụi hồng bay khắp không gian.
Anh Quốc ơi !
Từ nay trong gió xa khơi
Từ nay trong đám mây trôi
Có hồn anh trong cõi lòng tôi.
Anh Quốc ơi !
Nghìn thu anh nhớ tới tôi
Thì xin cho Thái Dương soi
Nước Việt Nam ngời sáng... muôn đời./.
CHIẾN SĨ VÔ DANH
( Tác gỉa Phạm Duy)
Mờ trong bóng chiều Một đoàn quân thấp thoáng Núi cây rừng Lắng tiếng nghe hình dáng Của người anh hùng Lạnh lùng theo trống dồn Trên khu đồi hoang In trong chiều buông. Ra biên khu trong một chiều sương âm u Âm thầm chen khói mù Bao oan khiên đang về đây hú với gió
Là hồn người Nam nhớ thù. Khi ra đi đã quyết chí nuôi căm hờn Muôn lời thiêng còn vang Hồn quật cường còn mang đến phút chiến thắng Sầu hận đời lấp tan. Gươm anh linh đã bao lần vấy máu Còn xác xây thành, thời gian luống vô tình. Rừng trầm phai sắc Thấp thoáng tàn canh Hỡi người chiến sĩ vô danh.../.
TÔI LÍNH TRẬN XA NHÀ
( Tác giả: Bằng Giang & Anh Châu)
Tôi lính trận xa nhà Từng đêm từng đêm phút vui quyện theo gió núi Biết ai đâu hẹn hò Lòng người hay đắn đo Đời đã ban cho, bạn đường là tay súng Mến yêu tôi thủy chung
Đi đánh trận trăm miền Miền xa thật xa có ai còn yêu lính Như những khi yêu người tình Gọi rằng em nhớ anh trọn kiếp xuân xanh Để dành riêng cho lính với tất cả hồn trinh
Tôi nơi biên chấn xa xăm Em phong kín khuê phòng Tôi và em, đêm từng đêm Dặn lòng xin chớ quên, hai đứa ở hai miền.
Tôi lính trận bưng biền Nguyện đem bình yên hiến quê nhà tôi luyến mến Hỡi em yêu dịu hiền Lời thề khi mới quen đừng chóng lãng quên Cuộc đời tôi lính chiến nhưng vẫn mộng về em./.
TÌNH ANH LÍNH CHIẾN
(Tác giả Lam Phường)
Xuyên lá cành trăng lên lều vải Lòng đất ấm thương tình đôi mươi Thương những người mạch sống đang khơi Đang tìm một cuộc đời cho lòng vơi nét phong sương
Anh chiến trường tôi nơi hậu tuyến Đời lính chiến xui gặp nhau đây Đôi đứa mình còn mỗi đêm nay Nói gì cạn niềm thương để rồi mai ta lên đường
Rồi ngày mai ra đi Chốn biên thùy anh sá chi gian nguy Có bao giờ anh nhớ chăng Đêm nào nằm gần nhau Hồn xây mộng ước mai sau
Mai nếu đời ngăn chia ngàn lối Đừng quên nhé những ngày bên nhau Đêm cuối cùng buồn quá anh ơi Bao giờ tình ngàn phương hòa lòng trai nơi sa trường.
TÁC GỈA PHẠM DUY ĐÃ SÁNG TÁC BÀI CA VINH DANH ANH HÙNG TRẦN THẾ VINH - Anh hùng QL.VNCH.
Trong trận chiến Mùa Hè Đỏ Lửa 1972 khi cùng cả nước ra sức ngăn chận cuộc xâm lăng của Bắc quân trên cả 3 mặt trận chính Quảng Trị, Komtum và Bình Long, các đơn vị và chiến sĩ KQVNCH đã tạo được nhiều thành tích chói ngời cho quân sử Không Quân Việt Nam Cộng Hòa góp phần quan trọng trong những chiến công giữ vững miền Nam. Tuy nhiên trong năm này Không Quân VNCH cũng phải chịu nhiều mất mát và một trong những cái tang gây nhiều tiếc thương cho cả trong lẫn ngoài Quân Chủng là sự ra đi của Đại úy Trần Thế Vinh Phi Đoàn 518 Phi Long trên vùng trời Quảng Trị.
Cùng Phi tuần viên Đại úy Phan Công Định, phi tuần trưởng Đại úy Trần Thế Vinh cất cánh rời phi trường Đà Nẵng vào lúc 8 giờ sáng Chủ nhật 9/4/1972 trong lúc thời tiết rất xấu, trần mây rất thấp. Tầm nhìn xa không quá 50 mét khiến Đại úy Vinh đã quyết định áp dụng chiến thuật táo bạo là cả 2 phi cơ bay rất thấp gần đến mục tiêu mới bốc lên cao và từ đó lách mây đâm xuống oanh kích để tạo yếu tố bất ngờ. Chiến thuật gan dạ nhưng đầy liều lĩnh này đã khiến địch quân không kịp trở tay và các chiến xa Cộng sản không thể tránh kịp phơi mình làm mục tiêu ăn bom và có 4 chiến xa trúng bom từ phi cơ của Đại úy Vinh ngay khi anh vừa đâm bổ xuống. Tuy nhiên vì xuống quá thấp, phi cơ của anh đã bị trúng đạn phòng không và bốc cháy không kịp bay ra khỏi khu vực nguy hiểm. Đại úy Phan Công Định đã báo cáo phi cơ của Đại úy Vinh đâm xuống đất và không thấy có chiếc dù nào bay ra.
Đại úy Trần Thế Vinh, Chim Thiêng đã bỏ trời xanh, bỏ người tình, bỏ bạn bè... Chim Thiêng đã về ngàn...
Này mặt trời nhỏ bé phương Nam Mặt trời từng sưởi ấm cô đơn Cho ta bay ngang qua lửa đạn Cho quê hương yên vui ngày loạn Này mặt trời hãy khóc đi thôi Vì người tình của nắng lên ngôi Con chim xanh bao la tình người Thành vị thần : TRẦN THẾ VINH ơi ! Này Thần Ðất giữ dùm thân tôi Ngăn xâm lăng dưới đất trên trời Này Thần Gió giữ hồn cho tôi Xin dâng cho Tổ Quốc muôn đời.
Này bầu trời, này ánh trăng xanh Này cả rừng sao sáng lung linh Nghe anh VINH đêm đêm hiện hình Trên quê hương trong cơn chuyển mình Này cả dòng sông nước chia ngăn Một người hùng gẫy cánh cho dân Xin nhân danh yêu thương vẹn toàn Hẹn một ngày thống nhất quê hương. Này Thần Ðất giữ dùm thân tôi Ngăn xâm lăng dưới đất trên trời Này Thần Gió giữ hồn cho tôi Xin dâng cho Tổ Quốc muôn đời.
Này người tình yêu dấu không tên Phận đàn bà cuộc chiến trao duyên Quân xâm lăng gây nên sự tình Không ai mang khăn tang một mình Này người tình hãy nín đau thương Vì người dù xa vắng giai nhân Nhưng quê hương ta thêm thần tượng : Một người hùng trần thế vinh quang. Này Thần Ðất giữ dùm thân tôi Ngăn xâm lăng dưới đất trên trời Này Thần Gió giữ hồn cho tôi Xin dâng cho Tổ Quốc muôn đời./.
Kỷ Niệm Ngày Nhập Ngũ
Nhạc sĩ: Song Ngọc
Ngày tôi nhập ngũ, giã từ tuổi học trò
Có người em gái nhỏ đưa tôi rời xa thành phố
Tôi ra đi vì yêu thương lên tiếng gọi
Nghìn ưu tư xin gửi lại cho người nhớ người thương.
Đời trai là đây, núi rừng lỡ hẹn rồi
Biết mình thương rất nhiều nhưng quê Mẹ đang lửa cháy
Đêm đêm nghe ngoài xa kia vang súng trận
Thành đô hôm qua bỗng lạnh nghe lòng mình nghĩ gì đây.
Ôi, chiến tranh, chiến tranh hiện diện trên quê hương tôi
Hai mươi năm trường rồi, còn đâu biết tìm lại đâu
Những dựng xây đổ nát
Ôi quê hương, đất Mẹ bây giờ.
Những ngày vui mất rồi, còn tìm đâu hình bóng
Ngọc ngà hoa mộng cũ, dấu đạn in phố thị
Tiếng cười ôi tiếng cười ngủ yên.
Ngày tôi nhập ngũ, có người yêu tuổi ngọc
Tiếng đạn bom chiến trận đưa tôi rời xa nẻo phố.
Xin cho tôi bàn tay thiêng liêng thánh thiện
Để xua tan bao oán hận cho dòng máu thôi rơi.
Tình yêu là đây, mắt buồn xin gửi lại
Tiếng Việt Nam vĩ đại đưa anh lìa xa tuổi nhỏ.
Quê hương ơi, giùm thương cho anh lính trẻ
Từ nay chân đi khắp nẻo câu chuyện lòng nhớ lại thôi./.
NGƯỜI TÌNH KHÔNG CHÂN DUNG
(Tác gỉa Hoàng Trọng - Dạ Chung)
Là nhạc phim chiến tranh từng làm say mê hàng chục triệu trái tim của người lính VNCH và người dân miền nam trong cuốn phim do nữ nghệ sĩ Kiều Chinh và các nam tài tử Trần Quang, Hùng Cường.....Cuốn phim được trình chiếu năm 1971 ở Sài Gòn và cac tỉnh phí nam VN.
“NGƯỜI TÌNH KHÔNG CHÂN DUNG” đánh dấu sự kết hợp đầu tiên của nhạc sĩ Hoàng Trọng với nhạc sĩ Dạ Chung – Cũng chính là diễn viên, đạo diễn nổi tiếng Hoàng Vĩnh Lộc, với nhịp điệu trầm buồn lại dặt dìu cùng với ca từ có phần bi thương, chứa đầy nỗi niềm của người lính quân khu đã vong trận bên cạnh chiếc nón sắt gắn bó bao tháng ngày. Một hình ảnh bi hùng tráng lệ hiện ra cho thấy được sự hy sinh cao cả của người trai thời chinh chiến.
Hỡi người chiến sĩ đã để lại
Cái nón sắt bên bờ lau sậy này
Bây giờ anh ở đâu, bây giờ anh ở đâu?
Còn trên đời này đang xông pha đèo cao dốc thẳm
Hay đã về bên kia, phương trời miên viễn chiêm bao
Trên đầu anh cái nón sắt ngày nào ấp ủ
Mộng mơ của anh là mộng mơ của một con người
Ôi nó khác chi mây trời hiền hoà
Khác chi bốn mùa êm trôi
Có tiếng cười thuỷ tinh của vài đứa trẻ
Và hơi ấm vòng tay ôm của một người vợ hiền
Phải thế không anh?
Bây giờ, bây giờ trong cái nón sắt của anh
Để lại bên bờ lau sậy này
Chỉ có một con ễnh ương mượn vũng nước mưa ở trong đó làm hồ
Trong cái nón sắt của anh bây giờ
Vẫn có đủ trời, vẫn mây hiền hoà trôi
Và bốn mùa vẫn vậy
Xuân muôn thuở dịu dàng Đông rét lạnh
Thu khi xoá buồn khi dựng vàng nắng quái
Hạ cháy lửa nung trời
Trong cái nón sắt của anh mặt trời vẫn còn đó
Ban ngày và ban đêm mặt trăng
Hoặc muôn muôn triệu triệu vì sao
Vẫn còn đó, tất cả vẫn còn đó vẫn còn đó
Nhưng anh, bây giờ anh ở đâu
Con ễnh ương vẫn còn gọi tên anh trong mưa dầm
Tên anh nghe như tiếng thở dài của lòng đất mẹ
Dạo tháng ba tên anh lẫn trong tiếng sấm đầu mùa
Mưa nghe như tiếng gầm phẫn nộ đến từ cuối trời
Hỡi người chiến sĩ đã để lại
Cái nón sắt trên bờ lau sậy này
Anh là ai? Anh là ai? Anh là ai?./.
Tình ca “Sao chưa thấy hồi âm” được nhạc sĩ Châu Kỳ phổ nhạc từ bài thơ của nhà thơ Trương Minh Dũng. Bài hát đi vào lòng những người chiến sĩ VNCH.... nhất là được giọng hát của nữ danh ca Hoàng Oanh trình bày.Đây cũng là bài hát đã được người nữ danh ca Hoàng Oanh thể hiện đầu tiên đã được rấtnhiều người nghe yêu thích vì mang tình cảm sâu đậm đến người yêu nhạc.
SAU CHƯA THẤY HỒI ÂM
Tác giả Châu Kỷ,
Theo năm tháng hoài mong thư gởi đi mấy lần đợi hồi âm chưa thấy em ơi nhớ rằng đây còn có anh đêm ngày hằng thương nhớ vơi đầy
Ngày đi mình đã hứa toàn những lời chan chứa còn hơn gió hơn mây mỗi tuần một lần thư kể nghe chuyện sương gió kể nghe niềm ước mơ
Nhưng em vắng hồi thư thế là em hững hờ hoặc là em không nhớ anh đâu khác người xưa ngày lẫn đêm mong chờ tình yêu nói sao vừa
Từ lâu đành xa vắng đời trăm ngàn cay đắng hỏi em có hay không chỉ cần một hồi âm là anh mừng vui lắm cớ sao em phụ lòng...
Ngày xưa em còn nhớ nàng Tô Thị bồng con ngóng trông thời gian đã hoài công nàng thành đá ngàn kiếp yêu thương chồng
Ngày nay anh nào thấy lòng chân thành của thế nhân tìm đâu trong tình yêu được bền lâu để kiếp sau không sầu
Anh mơ ước làm sao cho trọn mối duyên đầu đẹp lòng em yêu dấu xưa Chức Nữ chàng Ngưu từng đắng cay dãi dầu chờ Ô Thước bắt cầu
Còn em từ xa cách làm anh hờn anh trách hỏi em có hay không mỏi mòn đợi hồi âm thềm xưa giờ vắng bóng nhớ thương ai ngập lòng.../.
LỜI CHINH NHÂN
( Tác gỉa Bảo Thu)
Hai mươi tuổi đời biết mình là phận trai Trong thời quê chinh chiến tôi lạnh lùng ra đi Mịt mờ ngoài phương xa tìm vui qua trăm miền Chẳng mơ ước chi ngày đêm súng trên tay lo diệt thù
Năm tháng trôi dần chiến trận còn dài lâu Tôi vẩn vui chiến đấu, không quãng ngại gian nan Giờ này người tôi yêu, còn yêu hay quên rồi Thành đô chắc vui, mà đâu mấy ai nhắc tên người yêu
Bao năm rồi miền gió núi đã quen Còn chinh chiến nên tôi vẩn chưa về Từng múa tuôn tàn vẫn nối nhau Làm sao, làm sao, quên đêm ngọc ngà Đêm nhân tình khóc ước đôi vai
Thôi, thôi hết rồi Kỷ niệm biền biệt thêm, đôi làn nghe nhung nhớ Giữa quãng trời bơ vơ Nguyện cầu ngày quê hương bình yên đưa tôi về Mình lại có nhau Vầng trăng chốn xưa, ru ta ngủ yên./.
LÍNH TRẬN MIỀN XA
(Tac giả Bằng Giang- Châu Kỳ)
Tôi lính trận xa nhà, từng đêm từng đêm phút vui nguyện theo gió muốn biết ai yêu hẹn hò Lòng người hay đắng đo đời đã ban cho, bạn đường là tay sung, mên yêu tôi thủy chung.
Đi đánh trận trăm miền Miêề xa thật xa có ai còn yêu lính như những khi yêu nguời tinh,
ngỡ rằng anh nhớ em trọn kiếp xuân xanh để dành riêng cho lính với tất cả hồn trinh.
Tôi nơi biên chấn xa xăm Em phong kín khuê phòng Tôi và em, đêm từng đêm… dặn lòng xin chớ quên, hai đứa ở hai miền
Tôi lính trận bưng biền nguyện đem bình yên đến quê nhà tôi luyến mến hỡi em yêu dịu hiền lời thề khi mới quen đừng chóng lãng quên cuộc đời tôi lính chiến nhưng vẫn mộng về em./.
CHUYẾN BAY ĐÊM
( Tác gỉa Song Ngọc và Hoài Linh)
Giữa lòng trời khuya muôn ánh sao hiền, Người trai đi viết câu chuyện một chuyến bay đêm. Cánh bằng nhẹ mơn trên làn gió... Đời ngây thơ xưa lại nhớ lúc mình còn thơ.
Nhìn trời cao mà reo, mà mơ ước như diều Để níu áo hằng nga, ngồi bên dẫy ngân hà. Giờ sống giữa lưng trời, Đôi khi nhớ chuyện đời mỉm cười thôi...
Đêm nay chuyến bay trời xanh như màu áo Đường Minh Đế nhàn du khắp tinh cầu, Chạnh thương hai đứa giờ gối súng nơi nào Lâu lắm chẳng gặp nhau. Bạn bè dù cách xa nào khuây, Tình nàng chưa nói nhưng mà say. Giai nhân hỡi khóe mắt em u hoài Theo tìm trong chuyến bay.
Có người hỏi phi công ước mơ gì? Người ơi nhân thế muôn màu nào biết mơ ước chi? Ước rằng từ khi tung nhịp cánh, Tình ta yêu thương là gió... nhân tình của mây. Ở đời ai hiểu ai, từng bay trắng đêm dài, Thì thức giữa đại dương, Dù yên giấc ven rừng, Bạn có biết chuyện này Tôi ghi lúc vũ trụ còn ngủ say.
Ước như diều để níu áo hằng nga, ngồi bên dẫy ngân hà./.
Chiều thu về gió lạnh điều hiu Thấy tâm tư dạt dào, thấy buồn buồn làm sao
Quán mơ xinh xinh lặng lẽ Mưa tí tách bên hiên, nghe như ngàn lời não nề
Tay vàng, môi vàng đưa theo làn khói Thuốc thơm, khói thơm bay lên tầng cao Cuốn theo bao sầu thương
Tôi xông pha biên cương đã nhiều Thương quê nhân nghèo, nguyện đem chí hùng tranh đấu
Tôi lênh đênh trên khơi từng gió Ngăn quân giặc thù, chị mong tự do vương lên
Tôi hiên ngang bay trên bầu trời Say sưa miệt mài, đường mây gió là muôn lối
Chung : Mình cùng là người trai sông núi Gặp thời binh khói, tranh đấu là niềm vui
Đời như cánh chim bay ngàn phương Chia ly rồi đây, mỗi người đi một đường
Chuyện tâm tình thôi đành dở dang xiết tay nhau một lần, kết chặt tình bạn thân
Chúc nhau nâng ly lần cuối Cầu cho bọn mình, tuy xa mà tình chẳng rời
Quên buồn, quên sầu tìm vui mà sống Nhớ nhau, mỗi năm thu sang về đây
Chung : Ba đứa nghe mưa chiều thu./.
ANH ĐI CHIẾN DỊCH
Tác giả Phạm Đình Chương
Anh đi chiến dịch xa vời, lòng súng nhân đạo cứu người lầm than. Thương dân nghèo ruộng hoang cỏ cháy. Thấy nỗi xót xa của kiếp đoạ đầy anh đi.
Không quên lời xưa đã ước thề, dâng cả đời trai với sa trường. Nam nhi cổ lai chinh chiến hề, nào ai ngại gì vì gió sương. Hôm nay ruộng đồng trong chiến dịch, kìa sáu chốn miền Đồng Nai lên niềm tin. Nghe như lúa reo đời sống lành, nghe như đất vui nhịp quân hành.
Anh đi chắc hẳn anh còn nhớ, đôi mắt u uẩn chiều tiễn đưa. Của người em nhỏ thơ ngây quá, chưa biết cười lên hẹn đợi chờ.
Có những chiều mưa phơn phớt lạnh, đem cả hồn Thu tới lòng người. Bao nhiêu chàng trai tay xiết mạnh, thầm hẹn ngày về quê Bắc ơi. Im nghe từ đồng hoang phố phường, còn mênh mang một niềm thương như trùng dương. Hôm nay có anh miền chiến dịch, ôm súng mơ ngày về quang vinh ./.
MỘT TRĂM PHẦN TRĂM !!
Tác giả: Ngọc Sơn và Tuấn Hải.
Một trăm em ơi chiều nay một trăm phần trăm Một trăm em ơi chiều nay một trăm phần trăm Người yêu anh ơi giờ đây lại cấm trại rồi Nào đâu nào biết tâm tư người lính Lòng anh nao nao mỗi khi ta hẹn nhau với em tâm tình
Xin em nhớ cho rằng chuyện tình biết truớc từ đầu Dẫu lính hay đa tình nhưng mãi mãi vẫn yêu chỉ yêu một người một người mà thôi và yêu trọn đời một giây về phép anh xin dành cho em đó Một trăm em ơi chiều nay một trăm phần trăm Một trăm em ơi chiều nay một trăm phần trăm Này em yêu ơi vì anh là lính chung tình Đừng ghen và nhớ xin em đừng hờn dỗi Chiều nay không em thấy yêu em nhiều hơn cớ sao em buồn./.
Một bản nhạc nói về 3 người lính VNCH ở 3 binh chủng khác nhau là một sáng tác bất hủ của nhạc sĩ Song Ngọc và Hoài Linh, lời bài nhạc bay bổng, đầy chất thơ...
CHÚNG MÌNH 3 ĐỨA
(Sáng tác của nhạc sĩ Song Ngọc)
Mình có ba người
Vừa đúng nét đôi mươi
Những chiều mây lưng đồi
Tầm mắt hướng xa xôi,
Ngày sau một hai trong ba đứa
Không chung đường
Chắc nhớ nhau nhiều lắm
Người lướt mây trời
Vui kiếp sống không trung
Với một kẻ đi tìm
Vào sóng nước mênh mông
Còn riêng mình tôi vai ba lô
Về khu chiến
Nghe đường dài thêm
Chia tay thế là đường ai nấy đi
Cũng là màu xanh chiến y
Chỉ gặp nhau thoáng như làn gió
Với nét viết trong thơ
Đôi khi thấy buồn về thăm chốn xưa
Đôi mắt đẹp mà cả ba đứa ưa
Xa em vài tháng mà giờ trăng tròn lắm
Muốn hoài ghé thăm
Mình có ba người
Mà kiếp sống buông trôi
Đứa này ở ven trời
Thì đứa khác ra khơi,
Hợp xong lại tan
Trong giây lát xa không đành
Thế mới thương đời lính
Đường phố khuya rồi
Chênh chếch bóng trăng soi
Uống cạn hết ly này
Ghi nhớ mãi đêm nay
Mình ba người tuy không gian
Chia làm muôn lối
Nhưng là một thôi…/:
CHIỀU THƯƠNG ĐÔ THỊ
( Tác gỉa Song Ngọc-Hoài Linh)
Hôm xưa tay nắm tay nhau anh hỏi tôi rằng: "Những gì trong đời ta ghi sâu vào tâm tư Không tan theo cùng hư vô, không theo tháng năm phai mờ Tình nào tha thiết anh ơi?" Tình quê hương gợi sâu, Tình tôi, anh bền lâu vì mai đây tôi xa cách kinh thành Mộng trường chinh khói binh, vào đời manh áo chiến lúc tuổi còn xanh.
Thôi nhé tôi đi áo vương bụi đường Nhớ đêm phố phường người ơi lúc đèn buông! Đừng ngăn gió vào thu để rơi lá vàng khô Reo khúc quân hành đưa tiễn người chinh phu. Đêm đêm ngắm trăng khuya nghe gió bay về Ôm súng cầm canh trông sao trời lấp lánh Tưởng về đôi mắt cố nhân chiều xưa.
Đêm nay tôi nhớ đến anh mơ về kinh thành Những chiều gió lộng ta đi trong lòng phố vắng Tâm tư qua làn khói trắng mưa rơi ướt hai mái đầu Chuyện mình ai biết mai sau? Để hôm nay ngồi đây trời biên khu nhiều mây Chờ trăng thanh lên cao viết tâm tình Chuyện người trai chốn xa Và người đi chiến đấu vẫn đợi chờ nhau./.
Vũ Thái An, người lính VNCH - lưu trử ngày 10 März 2024