Powered By Blogger

 QUÂN ĐỘI MỸ CÔNG BỐ VIDEO: MỸ TẤN CÔNG TÀU CHỞ DẦU - IRAN TẤN CÔNG TÀU MỸ

Artikel von Sonja Zügner (FOCUS online), ngày 5-9: Các tàu bốc cháy dữ dội, cột khói lớn bốc lên nghi ngút. Theo nguồn tin của Mỹ, lực lượng Mỹ đã tấn công 3 tàu chở dầu thô của Iran vào thứ Bảy 5-9. Qua đó, theo hãng tin Reuters, Iran tuyên bố đã tấn công 3 tàu chiến và ba tàu chở dầu của Mỹ ở eo biển Hormuz.

Bộ Tư lệnh Trung ương Mỹ (Centcom) báo cáo rằng Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo (IRGC) đã bắn hỏa tiễn đạn đạo vào 2 tàu chiến của Mỹ. Không có binh sĩ Mỹ nào bị thương.

Centcom cũng tuyên bố đã vô hiệu hóa vĩnh viễn các tàu chở dầu M/T Downy và M/T Stark 1 của Iran và phá hủy hoàn toàn tàu M/T Kylo ở Vịnh Oman.

Iran tấn công ba tàu chở dầu và ba tàu khác của Mỹ

Iran mô tả các cuộc tấn công của mình là để trả đũa các cuộc tấn công của Mỹ. Ba tàu chở dầu đã bị nhắm mục tiêu ở eo biển Hormuz vì sử dụng tuyến đường "không được phép" ở đó. Ba tàu khác liên kết với Mỹ đã bị tấn công ở các khu vực khác.

Trong khi đó, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Pete Hegzet đe dọa Iran sẽ tiếp tục tấn công hạm đội tàu chở dầu của nước này. Nếu Iran nổ súng vào tàu của Mỹ, Mỹ sẽ phá hủy và đánh chìm các tàu chở dầu của nước này, ông viết trên X.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 7-9-2026 

   TRUMP ĐANG KIẾM CÁCH GỞ GHẺ - VỀ SỐ TIỀN VIỆN TRỢ CHO UKRAINE" CHÚNG TÔI SẼ ĐÒI ÂU CHÂU TRẢ LẠI SỐ TIỀN NÀY"

Artikel von Christine Drews Sieger (Dagens.de), ngày 6-9:  Một yêu cầu tài chính gay gắt đã được Trump gửi tới các thủ đô Âu châu thông qua mạng xã hội vào ngày 3 tháng 9. Tổng thống Mỹ Donald Trump đăng tải thông điệp cho biết Washington kỳ vọng các chính phủ Âu châu sẽ hoàn trả cho Mỹ khoản chi phí viện trợ quân sự đã cung cấp cho Ukraine.

Thời điểm đưa ra tuyên bố này gây áp lực lên các nhà lãnh đạo Âu châu đúng lúc xung đột tại Trung Đông đang leo thang.

Theo tờ *The Kyiv Independent*, ông Trump bày tỏ sự bất bình ngày càng tăng khi các đối tác Âu châu từ chối tham gia vào các hoạt động quân sự tích cực của Mỹ liên quan đến Iran.

Ông lập luận rằng cựu Tổng thống Joe Biden đã chuyển giao kho vũ khí khổng lồ cho Kiew mà không yêu cầu bất kỳ khoản hoàn trả nào.

"Chính quyền Biden đã cung cấp cho Ukraine lượng đạn dược lớn hơn nhiều, hoàn toàn miễn phí, so với số lượng chúng ta đã sử dụng tại Iran," ông Trump viết trên mạng xã hội Truth Social.

"Hàng trăm tỷ đô la đã được trao miễn phí cho Ukraine và NATO, những khoản chi phí mà Âu châu lẽ ra đã phải chi trả nếu được yêu cầu, nhưng chúng tôi sẽ đòi lại số tiền này, dù có hơi muộn," ông nói thêm.

Kiểm kê kho vũ khí

Theo *The Kyiv Independent*, Tổng tư lệnh quân đội Mỹ cũng phản bác các thông tin truyền thông cho rằng kho dự trữ tên lửa trong nước đang cạn kiệt ở mức nguy hiểm do các cuộc tấn công tại Trung Đông.

Ông nhấn mạnh rằng quân đội Mỹ sở hữu nguồn cung đạn dược tối tân gần như vô hạn. Tuy nhiên, thông điệp đầy tự tin này lại trái ngược với những tuyên bố mà ông đưa ra chỉ vài tuần trước đó.

Vào tháng 8, ông Trump đã từ chối yêu cầu của Tổng thống Ukraine Volodymyr Selenskyy về việc cung cấp thêm hệ thống phòng không Patriot, với lý do kho dự trữ của Mỹ đã cạn kiệt.

"Chúng tôi cũng cần hỏa tiễn," ông Trump tuyên bố vào thời điểm đó, đồng thời khẳng định rằng ông Biden đã gửi số đạn dược trị giá 300 tỷ đô la cho Kiew. 

Chuyển dịch gánh tài chính

Con số 300 tỷ đô la dường như thiếu cơ sở xác thực. Các ước tính của chính ông Trump cũng dao động mạnh, trước đó từng vượt mốc 500 tỷ đô la, trong khi Kiew cho rằng giá trị thực tế của khoản viện trợ nhận được chỉ ở mức gần 100 tỷ đô la.

Kể từ khi trở lại White House, ông Trump luôn giữ quan điểm rằng các quốc gia Âu châu phải là bên chi trả cho công cuộc phòng thủ của Ukraine trước Moscow.

Để thu hồi các khoản chi tiêu của Mỹ, vị tổng thống này thậm chí còn gây sức ép buộc Kiew phải nhượng lại quyền khai thác nguyên liệu thô và tài nguyên khoáng sản. Theo tờ *The Kyiv Independent*, trong bối cảnh viện trợ từ Mỹ đang cạn dần, các đồng minh Âu châu buộc phải tự mình chi trả cho công cuộc phòng thủ của Kiew.

Âu Châu đã và đang tài trợ cho các đợt cung cấp vũ khí trong tương lai

Theo Reuters, yêu cầu hoàn trả chi phí của ông Trump được đưa ra vào thời điểm các đồng minh Âu châu đang phải gánh vác phần ngày càng lớn trong gánh nặng tài chính phục vụ quốc phòng của Ukraine.

Thông qua một thỏa thuận do NATO hậu thuẫn có tên gọi "Danh sách các nhu cầu ưu tiên của Ukraine" (Prioritized Ukraine Requirements List), các quốc gia Âu châu có thể tài trợ việc mua sắm vũ khí và trang thiết bị quân sự do Mỹ sản xuất để cung cấp cho Kiew.

Do đó, yêu cầu mới này đi xa hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần đề nghị Âu châu chi trả cho các khoản hỗ trợ trong tương lai.

Ông Trump hiện đang phát tín hiệu rằng Washington cũng có thể đòi bồi hoàn chi phí cho số vũ khí và đạn dược đã được cung cấp từ nhiều năm trước dưới thời chính quyền Biden, động thái có nguy cơ khơi mào một nguồn căng thẳng mới giữa Hoa Kỳ và các đồng minh Âu châu.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 7-9-2026 

 TRUMP TỪNG TRỐN QUÂN DỊCH ĐỂ NÉ TRÁNH THAM GIA CHIẾN TRANH Ở VIỆT NAM (?) 

Artikel von Redaktion Thüringen24.de , ngày 6-9:  Donald Trump chưa bao giờ phải tham gia Chiến tranh Việt Nam. Ông được miễn hoặc hoãn nhập ngũ 5 lần, trong đó lần cuối cùng là do chứng gai xương gót chân ở cả hai bên. Cho đến nay, những người chỉ trích vẫn đặt nghi vấn về tính xác thực của chẩn đoán đó. Tuy nhiên, có một điều chắc chắn là vấn đề này đã đeo bám ông Trump suốt nhiều thập niên.

Ông Trump sinh năm 1946, ngay giữa thời kỳ bùng nổ dân số sau Thế chiến II. Năm 18 tuổi, ông đã phải chấp hành quy định ghi danh với hệ thống tuyển quân.

Vào thời điểm đó, Hoa Kỳ đã lún sâu vào cuộc chiến tại Việt Nam. Hàng triệu thanh niên cùng trang lứa với ông đã bị gọi nhập ngũ trong những năm sau đó.

Ông Trump và nghĩa vụ thi hành quân dịch

Năm 1978, Cơ quan Tuyển quân (Selective Service) đã tiêu hủy hồ sơ cá nhân liên quan đến việc tuyển quân thời Chiến tranh Việt Nam. Về cơ bản, chỉ còn lại thẻ ghi danh và lịch sử phân loại; các hồ sơ y tế chi tiết từ những đợt khám sức khỏe thời đó hiện không còn tồn tại.

Phân loại của ông Trump đã được chuyển từ mức 1-Y sang 4-F vào năm 1972. Mức 1-Y nghĩa là ông chỉ có thể bị gọi nhập ngũ trong tình trạng khẩn cấp quốc gia do Tổng thống công bố; còn mức 4-F nghĩa là ông bị coi là không đủ điều kiện phục vụ trong quân đội.

Ông Joe Biden cũng từng được hoãn nhập ngũ 5 lần vì lý do học tập trong thời gian diễn ra Chiến tranh Việt Nam. Sau lần hoãn cuối cùng, kết quả khám sức khỏe vào tháng 4 năm 1968 xếp ông vào diện 1-Y do có tiền sử hen suyễn, việc này không được tính là lần hoãn thứ sáu.

Trong đợt bốc thăm tuyển quân đầu tiên vào ngày 1 tháng 12 năm 1969, 366 ống nhựa màu xanh, mỗi ống chứa một ngày trong năm, đã được rút ra từ một chiếc bình thủy tinh lớn. Thứ tự bốc thăm quyết định số thứ tự tuyển quân được gán cho mỗi ngày sinh trong năm 1970.

Ông Trump đã được hoãn nhập ngũ bao nhiêu lần? Trong thời gian theo học tại Đại học Fordham và sau đó là Trường Wharton, ông Trump đã có 4 lần được hoãn nhập ngũ vì lý do học tập. Những trường hợp hoãn như vậy rất phổ biến đối với thanh niên xuất thân từ các gia đình giàu có.

Việc hoãn này chỉ đơn thuần là lùi thời điểm thực hiện nghĩa vụ quân sự trong suốt quá trình theo học. Chỉ sau khi tốt nghiệp, cá nhân đó mới được đánh giá lại để xem xét khả năng phục vụ quân đội theo quy định thông thường.

Đây chính xác là điều đã xảy ra với ông Trump vào tháng 7 năm 1968, ngay sau khi ông tốt nghiệp. Ban tuyển quân tại địa phương ban đầu xếp ông vào diện đủ điều kiện nhập ngũ.

Chỉ ba tháng sau, tình hình đã thay đổi đột ngột, theo các tài liệu gốc mà CBS News đã xem xét. Sau một cuộc kiểm tra y tế vào tháng 10 năm 1968, Trump bị xếp vào diện "không đủ điều kiện" và nhận được lần hoãn nhập ngũ thứ 5, lần này là vì lý do sức khỏe.

Ý nghĩa của con số trong đợt bốc thăm là gì?

Một đợt bốc thăm tuyển quân cũng đã được tổ chức vào tháng 12 năm 1969. Trump được chỉ định số 356 trong tổng số 365 khả năng. Con số cao như vậy đồng nghĩa với việc ông sẽ không bao giờ bị gọi nhập ngũ. Sau này, Trump thường công khai viện dẫn thực tế đó khi nói về tình cảnh của mình vào thời điểm ấy.

Tuy nhiên, lời giải thích này chưa đầy đủ. Vào thời điểm diễn ra đợt bốc thăm, Trump đã được hoãn nhập ngũ vì lý do y tế được hơn một năm rồi.

Do đó, con số bốc thăm cao không ảnh hưởng gì đến tình trạng nhập ngũ của ông. Dù vậy, ngay cả nhiều thập niên sau, Trump vẫn thường cho rằng việc mình không phải nhập ngũ là nhờ may mắn trong đợt bốc thăm, mà không hề nhắc đến chẩn đoán y tế trước đó.

Ai là người chẩn đoán bệnh gai xương gót chân?

Trong một thời gian dài, người ta không biết chính xác ai là người đưa ra chẩn đoán này. Mãi đến năm 2018, một cuộc điều tra mới làm sáng tỏ những chi tiết mới.

Các con gái của cố bác sĩ chuyên khoa chân Larry Braunstein đã chia sẻ với tờ *The New York Times* rằng cha họ đưa ra chẩn đoán này như một sự giúp đỡ dành cho cha của Trump, ông Fred, người cho bác sĩ Braunstein thuê văn phòng y tế ở Queens, theo tin từ *The Hill*. Ngay cả các con gái của ông cũng không thể khẳng định chắc chắn liệu bác sĩ Braunstein có thực sự thăm khám cho Trump hay không?. Không có hồ sơ y tế đáng tin cậy nào liên quan đến vụ việc được tìm thấy trong quá trình điều tra.

Theo lời các con gái, một bác sĩ chuyên khoa chân khác trong mối quan hệ quen biết của gia đình Braunstein cũng được cho là có liên quan đến vụ việc này.

Luật sư riêng của Trump đã nói gì?

Một tuyên bố từ chính những người thân cận với Trump sau đó đã mang lại sức nặng đặc biệt cho vấn đề này. Cựu luật sư riêng của ông, Michael Cohen, đã làm chứng trước một ủy ban quốc hội vào năm 2019.

Trump từng thừa nhận với ông rằng mình đã bịa đặt về chấn thương này, theo ghi nhận của tờ *Military Times*. Cohen đã trích dẫn nguyên văn lời Trump: "Anh nghĩ tôi ngu à? Tôi đâu có định đi Việt Nam." Ông này từng ủng hộ Trump, nhưng rồi bị gạt sang một bên một cách lạnh lùng.

Các cộng sự chính trị sau đó cũng đã lên tiếng về vấn đề này. Theo tin từ NBC News, Thượng nghị sĩ Đảng Cộng hòa John McCain, bản thân từng là tù binh chiến tranh tại Việt Nam trong nhiều năm, đã chỉ trích những người Mỹ giàu có từng xin miễn trừ vì lý do y tế để trốn nghĩa vụ quân sự vào năm 2017.

Mặc dù những phát biểu này không đưa ra bằng chứng về hành vi gian lận có chủ đích, nhưng những nghi vấn xoay quanh tình trạng gai xương gót chân của ông Trump vẫn chưa có lời giải đáp cho đến tận ngày nay.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngà 7-9-2026 

  SAU CÁC CUỘC TẤN CÔNG CỦA MỸ:  IRAN ĐE DỌA ĐÁP TRẢ "QUYẾT LIỆT VÀ ĐAU ĐỚN HƠN"

Artikel von Friederike Böge, Istanbul (Frankfurter Allgemeine Zeitung), ngày 6-9:  Sau khi Mỹ tấn công3 tàu chở dầu của Iran, Teheran đã đe dọa leo thang xung đột. "Đã qua rồi thời kỳ đáp trả kiểu 'ăn miếng trả miếng'," Chủ tịch Quốc hội kiêm trưởng đoàn đàm phán Iran, ông Mohammad Bagher Ghalibaf, tuyên bố trong bài phát biểu được đăng tải trên kênh Telegram của mình vào Chủ nhật 6-9. "Từ nay về sau, bất kỳ cuộc tấn công nào nhắm vào lợi ích và an ninh của Iran sẽ vấp phải sự đáp trả nhanh chóng, quyết liệt và đau đớn hơn."

Trước đó, Iran từng cố gắng giáng một đòn mạnh vào Mỹ khi tuyên bố đã phóng hỏa tiễn vào một hàng không mẫu hạm và một tàu khu trục của nước này. Hôm thứ Bảy 5-9, Lực lượng Vệ binh Cách mạng tuyên bố các tàu này đã bị hư hại và phải rút lui. Quân đội Mỹ không xác nhận có trúng đạn hay không, dù có thừa nhận vụ tấn công, và sau đó thông báo đã ném bom 3 tàu chở dầu của Iran. Họ đã công bố hình ảnh một con tàu đang chìm, được xác định là tàu M/T Kyolo. Ông Brad Cooper, chỉ huy Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ (Centcom), tuyên bố: "Chúng tôi sẽ không ngần ngại bảo vệ lực lượng Mỹ và, nếu cần thiết, sẽ tiêu diệt đội tàu chở dầu vốn hạn chế và dễ bị tổn thương của Iran."

Để trả đũa, chỉ vài giờ sau đó, lực lượng hải quân thuộc Vệ binh Cách mạng tuyên bố đã nổ súng vào 3 tàu chở dầu tại eo biển Hormuz, cũng như ba tàu khác có liên hệ với Mỹ. Ngoài ra, họ còn công bố video ghi lại hình ảnh giám sát các con tàu nhằm cảnh báo chúng không được đi qua eo biển này với sự hộ tống của quân đội Mỹ. Về cốt lõi, cuộc xung đột vẫn xoay quanh quyền kiểm soát hoạt động vận tải biển tại eo biển Hormuz. Tuần trước, các quan chức chính phủ tại Washington tiết lộ với CNN rằng tàu chiến Mỹ đã hộ tống 40 tàu thương mại đi qua eo biển này chỉ trong một ngày. Iran đã phủ nhận thông tin này.

Ông Ghalibaf: Người dân Iran chấp nhận gian khổ, nhưng không chấp nhận sự quản lý yếu kém

Cả hai bên đều đang đặt cược vào việc sử dụng áp lực kinh tế để buộc đối phương phải nhượng bộ. Iran đã bày tỏ mong muốn quay lại bản ghi nhớ được ký kết vào tháng 6, với điều kiện một số yêu cầu nhất định được đáp ứng. Tuy nhiên, theo các báo cáo truyền thông, Mỹ đã loại trừ khả năng này trong các cuộc đàm phán với Teheran. Tổng thống Donald Trump được cho là chỉ sẵn sàng ký kết một thỏa thuận toàn diện hơn, bao gồm cả thỏa thuận hạt nhân Iran.

Trong nhiều tuần qua, lệnh phong tỏa của hải quân Mỹ đã ngăn cản Iran xuất cảng dầu. Tuy nhiên, quốc gia này vẫn đang nắm giữ hàng chục triệu thùng dầu trên biển, vốn đã được vận chuyển đi trước khi lệnh phong tỏa có hiệu lực. Lệnh phong tỏa cũng đang đẩy chi phí nhập khẩu cảng này gây ảnh hưởng nặng nề đến người dân, đến mức vào Chủ nhật, ông Ghalibaf đã yêu cầu chính phủ phải có các biện pháp ứng phó khẩn cấp. Ông cho rằng người dân Iran có thể chấp nhận gian khổ, nhưng không thể chấp nhận sự quản lý yếu kém.

Teheran đang đặt cược rằng giá xăng dầu cao tại Mỹ sẽ ngày càng gây bất lợi cho ông Trump khi cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ vào tháng 11 đang đến gần. Đồng thời, Teheran dự đoán rằng Mỹ sẽ gia tăng đáng kể các động thái quân sự sau cuộc bầu cử. Iran cho rằng hiện tại ông Trump đang kìm chế vì cuộc xung đột này, vốn bị ông từ chối gọi là chiến tranh, vấp phải sự phản đối mạnh mẽ từ công chúng Mỹ.

Washington trừng phạt một ngân hàng Thổ Nhĩ Kỳ

Trong khi đó, Mỹ đang gia tăng áp lực lên các nước láng giềng của Iran nhằm hạn chế quan hệ kinh tế với quốc gia này. Vào thứ Sáu 4-9, Bộ Tài chính Mỹ đã áp đặt lệnh trừng phạt lên Golden Global Bank, một ngân hàng đầu tư quy mô nhỏ của Thổ Nhĩ Kỳ, cùng hai công ty con của ngân hàng này. Bộ này cáo buộc ngân hàng trên hỗ trợ Lực lượng Vệ binh Cách mạng thực hiện các giao dịch tài chính. Chỉ vài ngày trước đó, Mỹ cũng đã đưa các chi nhánh của một ngân hàng Ai Cập đặt tại Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) vào danh sách trừng phạt.

Các nhà quan sát coi động thái nhắm vào ngân hàng Thổ Nhĩ Kỳ này như một lời cảnh báo, một thông điệp cũng nhắm trực tiếp tới chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ. Đại sứ Mỹ tại Thổ Nhĩ Kỳ, ông Tom Barrack, đã viết trên nền tảng X rằng mục đích là nhằm "chặn đứng các kênh mà Teheran sử dụng để rửa tiền thu được từ các hoạt động của mình." Ông lưu ý rằng giới chức Thổ Nhĩ Kỳ đã không coi "tiết lộ gây bất lợi này là một sự xúc phạm, mà thay vào đó đã nỗ lực làm rõ những điểm chưa minh bạch và khởi động quy trình nhằm tăng cường tính minh bạch trong tương lai."

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 7-9-2026 

DO THÁI ĐANG TÌM CÁCH GIẢM SỰ PHỤ THUỘC VÀO VIỆN TRỢ QUÂN SỰ  CỦA MỸ

Artikel von Heißler, Julian (Wirtschaftswoche), ngày 6-9: Thưa ông Kandel, Israel đang trong tình trạng chiến tranh. Tuy nhiên, nền kinh tế lại tăng trưởng khoảng 15% trong quý hai, trong khi những tháng trước đó thực tế lại bị suy giảm. Ông giải thích thế nào về sự bùng nổ này? Eugene Kandel: Quý một chịu ảnh hưởng nặng nề bởi chiến tranh nên không phản ánh đúng thực trạng, ngoại trừ việc chiến tranh đang diễn ra. Tuy nhiên, đất nước đã bị tê liệt vào tháng Hai: trong vòng bốn ngày, khoảng một nghìn hỏa tiễn đạn đạo đã trút xuống chúng tôi. Dù có thiệt hại vật chất, nhưng quan trọng hơn cả là người dân không đi làm và trẻ em không đến trường. Mọi người đều ở nhà hoặc trong các hầm trú ẩn. Điều đó giải thích cho sự sụt giảm trong quý một. Nếu loại trừ khoảng thời gian bị gián đoạn đó và chỉ tính đến thời gian người dân thực sự làm việc, thì xu hướng tăng trưởng vẫn là tích cực. Do phải đối mặt với các mối đe dọa bên ngoài thường trực, chúng tôi sống trong một thực tế hoàn toàn khác biệt so với người Âu châu. Vì vậy, xét về khía cạnh kinh tế, chúng tôi có khả năng chống chịu tốt hơn nhiều. Chúng tôi đã chứng minh điều này nhiều lần.

Ông cần giải thích rõ hơn về điều đó. Nếu nhìn vào dữ liệu kinh tế hàng năm trong 25 năm qua và tìm kiếm các sự kiện tiêu cực lớn, về cơ bản bạn sẽ thấy 3 sự kiện: cuộc khủng hoảng tài chính do chính chúng tôi gây ra vào năm 2003, đại dịch Covid, và năm đầu tiên, hay đúng hơn là một năm rưỡi đầu tiên của cuộc chiến gần đây. Bạn hầu như không thấy dấu vết nào của các cuộc chiến tranh khác hay cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu trong dữ liệu hàng năm. Ngay cả hiện nay, cuộc chiến ở Israel cũng không nhất thiết hiện rõ và thường không được cảm nhận trong cuộc sống thường ngày. Còn việc một bộ phận lớn dân cư bị ảnh hưởng bởi căng thẳng sau sang chấn (PTSD) ở các mức độ khác nhau lại là một vấn đề khác.

Việc cảm nhận trực tiếp về chiến tranh là một chuyện. Nhưng còn những tác động gián tiếp thì sao, ví dụ như giá năng lượng tăng cao hay chuỗi cung ứng bị gián đoạn? Chúng tôi cũng có lợi thế về mặt này, quan trọng nhất là nguồn cung năng lượng nội địa. Về sản xuất điện, chúng tôi phần lớn không phụ thuộc vào giá năng lượng trên thị trường toàn cầu: khoảng 75% lượng điện được sản xuất từ ​​khí đốt trong nước với mức giá cố định. Khi còn phụ trách chính sách khí đốt trong chính phủ, tôi đã bảo đảm rằng giá khí đốt không còn bị neo theo giá dầu nữa. Quyết định đó từng gây nhiều tranh cãi. Khi giá dầu lao dốc ngay sau đó, nhiều người đã gọi tôi là kẻ ngốc. Và khi giá dầu tăng trở lại sau này, cũng chẳng ai cảm ơn tôi cả. Tuy nhiên, kết quả là ngày nay chúng ta phần lớn không còn bị ảnh hưởng bởi những biến động giá cả trên thị trường toàn cầu.

Điện là một chuyện, còn giá xăng dầu lại là chuyện khác. Ở khía cạnh này, chúng tôi cũng đã thực hiện các biện pháp phòng ngừa mang tính cơ cấu. Israel áp mức thuế rất cao đối với xăng dầu. Hệ quả là, những thay đổi về giá dầu thô dẫn đến mức biến động phần trăm tại các trạm xăng thấp hơn nhiều so với, chẳng hạn như ở Mỹ. Người dân cũng đã quen với việc giá cả biến động, dù chỉ là do sự thay đổi của tỷ giá hối đoái. Chúng tôi cũng được hưởng lợi từ việc đồng đô la giảm giá trong thời gian xảy ra chiến tranh; điều này đã phần nào bù đắp cho những biến động về giá.

Đáng tiếc là không có nhiều bài học có thể rút ra từ cách tiếp cận đó. Tại sao vậy? Tôi chưa bao giờ hiểu tại sao Donald Trump, chẳng hạn, lại không bảo vệ thị trường nội địa. Ông ấy hoàn toàn có thể triệu tập các nhà sản xuất trong nước đến Phòng Bầu dục và nói với họ: "Tôi không muốn các anh tăng giá trong nước. Đây chỉ là đợt tăng giá tạm thời, không có lý do gì để kiếm thêm lợi nhuận từ cuộc chiến này cả." Với tầm ảnh hưởng chính trị của mình, có lẽ chẳng công ty năng lượng lớn nào dám chống lại ông ấy. Xét cho cùng, chi phí sản xuất của các công ty đâu có thay đổi. Việc họ có thể xuất khẩu năng lượng với giá cao hơn về mặt lý thuyết không phải là một lập luận thuyết phục. Đó hoàn toàn là những khoản lợi nhuận bất ngờ (Windfall profits). Chỉ cần một lời kêu gọi như vậy, Trump đã có thể tránh được rất nhiều rắc rối về mặt chính trị.

Quay lại chuyện Israel: Bất chấp khả năng phục hồi và sự tăng trưởng mạnh mẽ mà ông đã mô tả, các nhà phân tích dự báo mức tăng trưởng khoảng 4% trong năm nay, nhà nước vẫn đang gánh khoản thâm hụt ngân sách khoảng 5%. Tại sao nợ lại cao như vậy? Tất cả là do chi phí chiến tranh. Nếu nhìn vào quỹ đạo tăng trưởng tiêu chuẩn từ 3 đến 4% mỗi năm trong thập kỷ tới, thì cuộc chiến này thực chất tương đương với việc giảm tốc độ tăng trưởng đi nửa điểm phần trăm. Đó là mức có thể kiểm soát được, nhất là khi một cú sốc như vậy chỉ xảy ra 30 năm một lần. Tuy nhiên, xét trong khoảng thời gian một, hai hoặc ba năm, chi phí bỏ ra lại là con số khổng lồ.

Israel đã ở trong tình trạng chiến tranh từ năm 2023. Liệu có nguy cơ xảy ra cú sốc nợ vào một thời điểm nào đó không? Tôi không nghĩ vậy. Tỷ lệ nợ trên GDP của Israel hiện ở mức khoảng 69%. Vào năm 2003, con số này ở mức xấp xỉ 100%. Sau đó, tỷ lệ này đã giảm xuống mức khoảng 60%. Trong khi các quốc gia khác tiến tới mức 80, 90 hoặc 100% sau cuộc khủng hoảng tài chính, thì Israel lại đi theo hướng ngược lại. Trong giai đoạn từ năm 2008 đến 2013.

Israel đã ở trong tình trạng chiến tranh từ năm 2023. Liệu có nguy cơ xảy ra cú sốc nợ vào một thời điểm nào đó không? Tôi không cho là vậy. Tỷ lệ nợ trên GDP của Israel hiện ở mức khoảng 69%. Năm 2003, con số này là khoảng 100%. Sau đó, tỷ lệ này đã giảm xuống mức khoảng 60%. Trong khi các quốc gia khác tiến tới mức 80, 90 hoặc 100% sau cuộc khủng hoảng tài chính, thì Israel lại đi theo hướng ngược lại. Từ năm 2008 đến 2013, chúng tôi là một trong hai quốc gia duy nhất được nâng hạng tín nhiệm; thậm chí Mỹ còn bị hạ bậc. Điều đó đã giúp chúng tôi bước vào cuộc khủng hoảng COVID-19 với sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Tỷ lệ nợ đã tăng lên khoảng 72% trong thời gian phong tỏa nhưng sau đó lại giảm xuống dưới 60%. Hiện nay, bất chấp chi phí khổng lồ của cuộc chiến, tỷ lệ này đang ở mức 69%. Đó là lý do tại sao tôi không thấy có nguy cơ xảy ra khủng hoảng nợ. Chúng tôi đang ở một vị thế tương đối thuận lợi.

Tuy nhiên, Israel nhận được khoản viện trợ quân sự tài chính hào phóng từ Mỹ. Viện trợ của Mỹ không mang tính quyết định. Năm 2025, khoản này lên tới 3,8 tỷ USD, trong khi ngân sách quân sự là khoảng 48 tỷ USD. Chúng ta nên giảm dần sự phụ thuộc vào khoản hỗ trợ quân sự này vì nó tạo ra những bất đồng không cần thiết. Hơn nữa, đó là con dao hai lưỡi: một phần lớn số tiền phải được chi tiêu tại Mỹ, điều này cũng làm ràng buộc các nguồn lực từ ngân sách thông thường. Trong một số trường hợp, Israel thậm chí còn chuyển hoạt động sản xuất sang Mỹ để tuân thủ quy định này. Việc đó đi kèm với cái giá phải trả. Theo đánh giá của tôi, hầu hết các nhà hoạch định chính sách đều hiểu rằng Israel nên sớm thoát khỏi sự phụ thuộc này.

Liệu điều đó có khả thi trong bối cảnh chiến tranh đang diễn ra? Chúng tôi đã chi gần 400 tỷ shekel cho cuộc chiến này. Chúng tôi cũng có thể chi tới 410 tỷ. Tất nhiên, chúng tôi sẽ cảm nhận được gánh nặng chi phí. Tuy nhiên, nếu tối ưu hóa việc chi tiêu và nhờ đó tạo ra việc làm ngay tại Israel thay vì ở Mỹ, thì tác động sẽ ít đau đớn hơn nhiều người nghĩ. Xét từ góc độ kinh tế vĩ mô, tôi không cho rằng vấn đề này mang tính quyết định.

Các cuộc chiến tranh ở Trung Đông cũng đã ảnh hưởng đến quan hệ kinh tế trong khu vực. Israel cảm nhận được tác động này ở mức độ nào? Cần phân biệt rõ giữa các hiệp định hòa bình với Jordan và Ai Cập với quan hệ cùng Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) và Bahrain. Trong trường hợp của Jordan và Ai Cập, các hiệp định này do giới lãnh đạo chính trị thúc đẩy và, theo một nghĩa nào đó, được áp đặt từ trên xuống đối với người dân. Hầu như không có lợi ích kinh tế đáng kể nào thu được, ngoại trừ khí đốt tự nhiên. Câu chuyện với UAE lại hoàn toàn khác biệt.

Khác biệt như thế nào? Ngay cả trước khi Hiệp định Abraham được ký kết, đã có khoảng 500 công ty Israel hoạt động tại UAE. Đó là một "bí mật ai cũng biết": sự hợp tác vẫn diễn ra nhưng không thể công khai. Khi quan hệ được chính thức hóa, mọi thứ đã diễn ra rất nhanh chóng. Ngay cả trước khi ký kết, Bộ Du lịch UAE đã yêu cầu mọi khách sạn phải cung cấp thực phẩm kosher (thực phẩm tuân thủ luật ăn uống của người Do Thái). Đó là điều mà ngay cả ở Israel cũng hiếm thấy! Khi tôi đến Dubai vào ngày 17 tháng 9 năm 2020, giữa đại dịch Coronavirus, tôi đã nhận được sự chào đón nồng nhiệt. Các bộ trưởng và lãnh đạo doanh nghiệp đã cùng gặp gỡ. Tình hình hoàn toàn khác so với quan hệ với Jordan. Ở đó, người ta có thể hợp tác tốt sau cánh cửa đóng kín, nhưng lại không muốn bị nhận diện là người Israel khi đi trên phố. Ngược lại, tại UAE, một bầu không khí cởi mở đã hình thành ngay lập tức.

Liệu xung đột với Iran có làm thay đổi điều gì trong vấn đề này không? Không có thay đổi căn bản nào. Hãy lấy ví dụ này: trong thời gian xảy ra xung đột, Emirates là hãng hàng không duy nhất vẫn tiếp tục các chuyến bay đến Israel. Mối quan hệ này dựa trên lợi ích chung chứ không phải sự cưỡng ép. Chỉ vài ngày sau khi đến Israel, đại sứ UAE đã gặp tôi và nói: "Chúng tôi muốn hợp tác kinh doanh và đầu tư." Ngày nay, sự hợp tác diễn ra trên các lĩnh vực quân sự, an ninh, tình báo và thương mại. Do tâm lý công chúng, phần lớn các hoạt động này vẫn diễn ra kín đáo, nhưng phạm vi hợp tác lại rất rộng rãi.

Trước khi chiến tranh nổ ra, đã có những nỗ lực nhằm bình thường hóa quan hệ với các quốc gia Ả Rập khác, chẳng hạn như Ả Rập Saudi. Liệu có thể quay lại thời điểm đó không? Theo quan điểm của tôi, các sự kiện ngày 7 tháng 10 cũng nhằm mục đích ngăn chặn tiến trình bình thường hóa, và xét về khía cạnh đó, họ đã thành công. Tuy nhiên, các mối liên hệ vẫn được duy trì. Suy cho cùng, việc Israel hợp tác với Ả Rập Saudi một cách kín đáo hay công khai không quan trọng bằng việc mối liên kết đó vẫn được duy trì. Một khi xung đột chấm dứt và công cuộc tái thiết Dải Gaza bắt đầu, sự hợp tác nhiều khả năng sẽ nhanh chóng gia tăng trở lại. Một sự đổ vỡ hoàn toàn sẽ gây ra nhiều tổn thất, nhưng chừng nào các lợi ích chung vẫn còn, sự hợp tác vẫn có thể tiếp diễn trong nhiều năm mà không cần đến một thỏa thuận chính thức.

Có sự phẫn nộ lan rộng về cách Israel tiến hành cuộc chiến ở Dải Gaza—cả trong thế giới Ả Rập lẫn Tây phương. Vậy mà ông lại kỳ vọng mọi thứ sẽ sớm trở lại trạng thái bình thường ở một mức độ nào đó sao? Tôi chưa bao giờ khẳng định rằng Israel đã làm mọi việc đúng đắn trong cuộc chiến này. Có nhiều điều lẽ ra cần được thực hiện khác đi và tốt hơn. Tuy nhiên, chừng nào Hamas còn tiếp tục tấn công Israel và sử dụng chính người dân của mình làm lá chắn sống, thì câu hỏi đặt ra là công dân của bên nào quan trọng hơn, công dân nước mình hay công dân phía bên kia. Hamas không thể tiêu diệt Israel. Đó là lý do tại sao mục tiêu của họ là giết càng nhiều người ở Dải Gaza càng tốt, qua đó tạo áp lực chính trị lên Israel. Theo quan điểm của tôi, dư luận quốc tế chưa hiểu thấu đáo mối liên hệ này, điều vô tình tạo thêm động lực để Hamas đẩy người dân của mình vào vòng nguy hiểm. Dù vậy, tôi tin rằng làn sóng phẫn nộ trong thế giới Ả Rập sẽ lắng xuống nhanh hơn so với ở châu Âu hay Mỹ. Các quốc gia Ả Rập hiểu rõ bản chất của Hamas. Và phần lớn họ cũng coi tổ chức này là một đối thủ.

Hãy chuyển sang vấn đề Iran. Trước cuộc tấn công của Mỹ và Israel, eo biển Hormuz vẫn mở cửa. Giờ thì nó đã bị đóng lại. Mọi chuyện sẽ kết thúc ra sao? Theo tôi, kết cục của cuộc chiến này không thể là việc Teheran kiểm soát vĩnh viễn khu vực này. Tuy nhiên, trong vòng 3 đến 4 năm tới, eo biển Hormuz có thể trở thành điểm yếu lớn nhất của Iran, bởi khi đó họ sẽ là bên duy nhất còn phụ thuộc vào tuyến đường này. Các quốc gia vùng Vịnh và những nước khác sẽ xây dựng các đường ống dẫn dầu, khiến việc vận chuyển qua eo biển này trở nên không còn cần thiết. Điều này cũng giúp họ tránh được các cuộc tấn công của lực lượng Huthi ở khu vực Sừng Phi châu. Khi đó, Ả Saudi, Oman, Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất, Kuwait và Iraq có thể thực hiện việc xuất cảng dầu mỏ nằm ngoài phạm vi ảnh hưởng của Iran.

Việc mở rộng cơ sở hạ tầng như vậy sẽ rất tốn kém, đặc biệt là tại một khu vực đầy biến động. Tàu thuyền cũng có thể bị cướp hoặc bị phá hủy. Mặc dù các đường ống dẫn dầu cũng cần được bảo vệ, nhưng vấn đề an ninh không phải là điều gì quá mới mẻ. Và đúng là xây dựng đường ống rất tốn kém, nhưng đó chỉ là khoản đầu tư một lần. Chi phí cho một đường ống có công suất 4 triệu đơn vị không cao gấp đôi so với đường ống có công suất 2 triệu; thực tế, con số này có lẽ chỉ cao hơn khoảng 20%. Xét đến rủi ro tuyến đường vận chuyển có thể bị phong tỏa, việc xây dựng hai hoặc 3 đường ống song song là một quyết định hợp lý. Việc này đòi hỏi nguồn vốn, nhưng lại giúp giảm chi phí vận hành và gia tăng lợi nhuận về lâu dài. Tuy nhiên, cần lưu ý rằng nếu Iran trở nên hòa bình, các khoản đầu tư vào cơ sở hạ tầng như vậy sẽ trở nên không cần thiết. Trong kịch bản đó, giá dầu cũng sẽ thấp hơn đáng kể. Song, chừng nào nền tảng tư tưởng của hệ thống Iran vẫn không thay đổi, các quốc gia láng giềng vẫn phải chuẩn bị ứng phó với những rủi ro này.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 7-9-2026  

 THẨM PHÁN LIÊN BANG BÀ INDIRA TALWANI CHẶN LỆNH CỦA TRUMP - VỀ VIỆC BỎ PHIẾU QUA THƯ CHO ĐẾN KỲ BẦU CỬ GIỬA NHIỆM KỲ 

Nguồn  DER SPIEGEL, ngày 5-9: Lệnh của ông Trump về bỏ phiếu qua thư hiện vẫn còn bị chặn: Một thẩm phán liên bang đã gia hạn lệnh cấm tạm thời cho đến ngày bầu cử giữa nhiệm kỳ. Nếu không, hàng triệu người Mỹ sẽ đối mặt với nguy cơ bị "tước quyền bỏ phiếu".

Một thẩm phán liên bang Hoa Kỳ đã gia hạn việc đình chỉ một chỉ thị của Tổng thống Donald Trump, vốn nhằm gây khó khăn cho việc bỏ phiếu qua thư, cho đến kỳ bầu cử giữa nhiệm kỳ vào tháng 11.

Thẩm phán Indira Talwani tại Boston, Massachusetts, đã gia hạn lệnh cấm tạm thời (có thời hạn 14 ngày trước đó) từ tháng 8 kéo dài đến ngày 3 tháng 11, ngày diễn ra cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ. Lệnh này ngăn chặn việc thực thi các quy định mới, nghiêm ngặt hơn đối với hình thức bỏ phiếu qua thư do Bưu điện Hoa Kỳ (USPS) ban hành.

Trước đó, ông Trump đã kháng cáo lên Tòa án Tối cao. Trong một kiến ​​nghị khẩn cấp nộp hôm thứ Năm 3-9, chính quyền Mỹ đã tìm cách thực thi chỉ thị này, vốn nhằm gây khó khăn cho việc bỏ phiếu qua thư chỉ hai tháng trước cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ quan trọng của Quốc hội.

Không đủ thời gian để triển khai các quy định mới

Ông Trump đã ký chỉ thị này vào cuối tháng 3. Sau đó, Đảng Dân chủ (phe đối lập) đã đệ đơn kiện. Dù chưa đưa ra phán quyết về nội dung cốt lõi của vụ kiện, Tòa án Tối cao ban đầu đã "bật đèn xanh" cho kế hoạch của ông Trump vào cuối tháng 8.

Tòa án Tối cao, với đa số thẩm phán theo quan điểm bảo thủ, đã đảo ngược quyết định của một tòa án liên bang tại Massachusetts vốn yêu cầu đình chỉ chỉ thị này. Tuy nhiên, 3 ngày sau quyết định đó, chính thẩm phán Talwani tại Massachusetts lại một lần nữa đình chỉ chỉ thị này. Bà Talwani cho rằng không còn đủ thời gian trước cuộc bầu cử tháng 11 để khai triển các quy định mới, qua đó đe dọa tước quyền bỏ phiếu của hàng triệu công dân Mỹ muốn bỏ phiếu qua thư. Bang North Carolina đã bắt đầu gửi phiếu bầu vắng mặt vào thứ Sáu 4-9, và các bang khác cũng sẽ thực hiện điều tương tự trong những ngày tới. Đảng Dân chủ đặt mục tiêu ngăn chặn nhiều sáng kiến ​​của ông Trump

Trong tuần này, một người tố giác thuộc Cơ quan Bưu chính Hoa Kỳ đã cảnh báo rằng hàng triệu người Mỹ có thể không nhận được phiếu bầu qua thư do các hệ thống bưu chính mới được khai triển một cách "cẩu thả và vội vã".

Cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ quan trọng của Quốc hội Mỹ, diễn ra vào giữa nhiệm kỳ của tổng thống, sẽ được tổ chức vào tháng 11. Đảng Cộng hòa của ông Trump đang đối mặt với nguy cơ thất bại, đặc biệt là tại Hạ viện. Nếu giành chiến thắng, đảng Dân chủ dự định sẽ ngăn chặn nhiều sáng kiến ​​của ông Trump và khởi động một quy trình luận tội khác.

Khi ký sắc lệnh hành pháp, Tổng thống Mỹ đã nhắc lại cáo buộc cho rằng việc bỏ phiếu qua thư, một phương thức phổ biến tại Mỹ, góp phần gây ra gian lận bầu cử. Ông không đưa ra bằng chứng nào để chứng minh cho khẳng định này.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 6-9-2026  

HÒA LAN CHUYỂN MỘT SỐ LƯỢNG DỰ TRỮ VÀNG RA KHỎI MỸ: " TÌNH TRẠNG KHỦNG HOẢNG" THỜI TRUMP 2.0 LÀ NGUYÊN NHÂN  

Artikel von Daniel Wolfram (Dagens.de), ngày 4-9:  Nhiệm kỳ tổng thống thứ hai của ông Trump, nói một cách nhẹ nhàng, là một giai đoạn đầy bất an cho các đối tác Âu châu và nhiều quốc gia đồng minh khác. Các đối thủ của Hoa Kỳ nhận được những lời tán dương và những lời mời gọi kín đáo để thiết lập quan hệ đối tác mới, trong khi các liên minh lâu đời lại dần rạn nứt mỗi ngày. Ngoài Hòa Lan, Pháp cũng đã rút 129 tấn, Đức Ý cũng đang cân nhắc việc rút số vàng ra khỏi Hoa Kỳ.

Một quốc gia Âu châu đã rút ra bài học từ tình hình này và thực hiện các biện pháp quyết liệt nhằm đối phó với rủi ro, đồng thời ngăn chặn những tổn thất kinh tế to lớn.

Chuyển lượng vàng trị giá hàng tỷ từ Bắc Mỹ sang Anh

Ngân hàng Trung ương Hà Lan (DNB) đã rút gần một nửa số lượng vàng đang lưu giữ tại Bắc Mỹ và chuyển sang Anh. Trong một động thái chưa từng có tiền lệ, DNB đã chuyển 86 tấn vàng từ New York và Ottawa đến Ngân hàng Trung ương Anh (Bank of England) tại London. Phía Hòa Lan cảm thấy yên tâm hơn về khả năng giao dịch số vàng này tại London, đồng thời viện dẫn lý do "bất ổn địa chính trị gia tăng", cụ thể là cuộc chiến thương mại giữa Mỹ và Canada.

"Với việc di chuyển này, chúng tôi đã cải thiện khả năng giao dịch cho kho dự trữ vàng của mình. Chúng tôi hy vọng sẽ không bao giờ phải sử dụng đến chúng, nhưng chúng tôi cần tăng cường khả năng chống chịu và sự sẵn sàng," Chủ tịch DNB Olaf Sleijpen cho biết.

Cuộc "di cư" của vàng

Quyết định của DNB được đưa ra sau những tuyên bố ngày càng gay gắt trong cuộc chiến thương mại đang diễn ra giữa Canada và Hoa Kỳ, khi cả hai quốc gia liên tục áp thuế lên các mặt hàng thiết yếu.

Thêm vào đó là yếu tố cuộc chiến liên quan đến Iran,  cuộc xung đột mà Mỹ đã bị cuốn vào trong suốt 6 tháng qua, vốn đã gây gián đoạn thương mại toàn cầu.

Việc đề cập đến "bất ổn địa chính trị" có thể lý giải tại sao Hòa Lan nhận thấy cần thiết phải vận chuyển một phần lớn lượng vàng của mình vượt Đại Tây Dương. Bán tại New York và mua lại tại London Hòa Lan vẫn tiếp tục lưu giữ 18,5% lượng vàng của mình tại New York và Ottawa; tuy nhiên, riêng tại New York, lượng vàng do DNB nắm giữ đã sụt giảm đáng kể, bởi tỷ lệ này từng ở mức 31,3% trước khi ngân hàng quyết định chuyển vàng sang London.

Trong thông báo của mình, DNB cho biết việc di chuyển vàng được thực hiện thông qua hình thức bán khoảng 59 tấn vàng tại New York và sau đó mua lại số vàng này tại London. Theo DNB, tổng lượng vàng nắm giữ của ngân hàng này vào khoảng 612 tấn, trị giá xấp xỉ 83,8 tỷ đô la Mỹ.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 6-9-2026 

TRUMP ĐI QUÁ GIỚI HẠN BỊ THẨM PHÁN LIÊN BANG NGÁN CHÂN

Artikel von news.de-Redakteur Tobias Rüster, ngày 5-9: Đây được xem là một bước lùi đối với Donald Trump, mặc dù Tổng thống Mỹ đã phải hứng chịu nhiều thất bại trong những ngày gần đây. Thẩm phán liên bang Tanya Chutkan đã ra lệnh cho chính quyền Trump phải thông báo cho tòa án của bà ít nhất 48 giờ trước khi bắt đầu bất kỳ công việc xây dựng nào đối với công trình "khải hoàn môn" mà Donald Trump dự định xây dựng tại Washington.

Donald Trump bị chặn lại – Tổng thống Mỹ đã đi quá giới hạn

Vụ kiện được khởi xướng bởi ba cựu chiến binh từng tham chiến tại Việt Nam; họ đã đệ trình một kiến ​​nghị khẩn cấp nhằm ngăn chặn việc khởi công xây dựng công trình cổng vòm của Donald Trump. Sự phẫn nộ của họ đối với Trump là điều dễ thấy. Trong hồ sơ kiến ​​nghị khẩn cấp, các nguyên đơn khẳng định rõ ràng rằng chính quyền dường như có ý định "qua mặt" các tòa án liên bang đối với dự án này, theo tin từ tờ *Washington Post*.

Lệnh của Thẩm phán Chutkan đóng vai trò như một rào cản pháp lý: tòa án phải được thông báo trước khi dù chỉ một chiếc máy xúc tiến vào công trường. Điều này thực sự đã chặn đứng kế hoạch của Donald Trump vào thời điểm hiện tại. Lệnh này được soạn thảo rất cụ thể: chính quyền phải thông báo cho tòa án trước 48 giờ đối với bất kỳ hoạt động nào diễn ra tại khu vực Memorial Circle, ngoại trừ một trường hợp duy nhất. Hoạt động duy nhất được phép thực hiện là đánh giá tại chỗ về các di chỉ khảo cổ tiềm năng có thể nằm trong khu vực này.

Donald Trump tìm cách "qua mặt" tòa án với tốc độ chóng mặt

Sự can thiệp của Thẩm phán Chutkan không phải là ngẫu nhiên. Chính quyền Trump áp dụng một chiến thuật trong các dự án xây dựng mà phóng viên Josh Gerstein của tờ *Politico* mô tả là một nước đi pháp lý: các dự án được đẩy nhanh tiến độ với tốc độ chóng mặt để chúng gần như hoàn tất trước khi tòa án kịp can thiệp. Logic đằng sau chiến thuật này rất đơn giản – những gì đã được xây dựng thì khó có thể dỡ bỏ. Chiến lược này từng thành công với dự án phòng khiêu vũ ở Cánh Đông Nhà Trắng: Tòa án Tối cao đã cho phép việc xây dựng được tiếp tục. Dự án sân gôn mà Trump dự định xây dựng tại Washington cũng đang đối mặt với những thách thức pháp lý.

・"Các tòa án hiện đã nhận ra đây là một chiến lược được thực hiện một cách có chủ đích," một luật sư giấu tên chia sẻ với *Politico*. "Câu hỏi đặt ra là: Liệu họ có sẵn sàng hành động để giải quyết vấn đề này hay không?" Donald Trump đã tạo ra một tình thế "việc đã rồi" với dự án phòng khiêu vũ.

Bộ trưởng Nội vụ Doug Burgum mới đây đã thông báo rằng chính quyền dự định bắt đầu thi công cổng vinh quang trong vòng 2 tuần tới. Thông báo này nhiều khả năng là yếu tố chính thúc đẩy ba cựu chiến binh từng tham chiến tại Việt Nam đệ trình kiến ​​nghị khẩn cấp ngay ngày hôm sau. Xét đến tiền lệ với dự án phòng khiêu vũ tại Cánh Đông của ông Trump, khi mà tòa án rốt cuộc phải đối mặt với một tình thế "việc đã rồi", thì nỗi lo ngại này hoàn toàn có cơ sở. Áp lực về mặt thời gian là rất rõ ràng: nếu không có lệnh từ Thẩm phán Chutkan, máy xúc hoàn toàn có thể đã bắt đầu hoạt động trước khi thẩm phán kịp đưa ra phán quyết về yêu cầu ban hành lệnh ngăn chặn.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 6-9-2026  

 UKRAINE PHÁ HỦY HỆ THỐNG PHÒNG KHÔNG "BUK" CỦA NGA - TRỊ GIÁ 5 TRIỆU USD


Artikel von Luca Bambach (FOCUS online), ngày 5-9:  Ukraine đã sử dụng hệ thống HIMARS trong cuộc tấn công này. Đoạn video cho thấy hệ thống phòng không của Nga nỗ lực đánh chặn mối đe dọa đang lao tới; bệ phóng "Buk" đã khai hỏa ít nhất 2 hỏa tiễn trong quá trình này. Tuy nhiên, hệ thống của Nga đã không thể ngăn chặn cuộc tấn công, dẫn đến việc số đạn dược còn lại bị phát nổ.

"Mục tiêu đã biến thành pháo hoa"

Theo thông tin từ Lực lượng Vũ trang Ukraine trong phần chú thích đi kèm video, chiếc xe vận chuyển kiêm bệ phóng (TEL) của hệ thống "Buk" bị trúng đạn có giá trị tương đương khoảng 5 triệu USD. Họ cho biết thêm: "Mục tiêu có giá trị cao này đã bị phát giác và đã biến thành pháo hoa.

Chiếc xe vận chuyển kiêm bệ phóng này là một trong số các phương tiện của một hệ thống "Buk" hoàn chỉnh. Khi kết hợp với các trạm Radar, xe chỉ huy và nhiều bệ phóng hỏa tiễn, tổng chi phí cho một hệ thống có thể lên tới 50 triệu USD.

Hệ thống HIMARS có tính cơ động cao

HIMARS là hệ thống pháo phản lực do công ty Lockheed Martin của Mỹ sản xuất. Được lắp đặt trên các loại xe bọc thép hạng nhẹ, hệ thống này có tính cơ động rất cao. Ukraine đã nhiều lần sử dụng các bệ phóng này để tấn công các sở chỉ huy và đội hình quân sự của Nga.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 5-9-2026 

MỸ ĐẶT ĐIỀU KIỆN RÚT QUÂN KHỎI IRAQ LÀ PHẢI GIẢI GIÁP LỰC LƯỢNG DÂN QUÂN THÂN IRAN

Thủ tướng Iraq Ali al-Zaidi đã mô tả thời hạn ngày 30 tháng 9 là "cuối cùng và cố định". Điều này đánh dấu sự kết thúc của sự hiện diện quân sự bắt đầu từ cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ năm 2003, vi phạm luật pháp quốc tế.

Tuy nhiên, trong thời gian gần đây, các ước tính của chuyên gia cho thấy chỉ còn một số ít chuyên gia đóng quân ở Iraq,  một phần là do cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ chống lại Iran. Mặc dù vậy, các huấn luyện viên của Mỹ dự kiến ​​sẽ vẫn ở lại nước này ít nhất cho đến cuối năm 2026.

Washington đã đặt ra một điều kiện cho việc rút quân: các lực lượng dân quân được Iran hậu thuẫn phải giao nộp vũ khí cho nhà nước Iraq trước ngày đó.

Giải giáp các lực lượng dân quân thân Iran?

Chính phủ Iraq đã biến chiến dịch giải giáp này thành chính sách chính thức. "Sau ngày 30 tháng 9, chúng tôi sẽ không cho phép bất kỳ đơn vị nào mang vũ khí nằm ngoài sự kiểm soát của nhà nước", đài Deutsche Welle dẫn lời ông al-Zaidi nói.

Tuy nhiên, việc thực thi yêu cầu này được coi là gần như bất khả thi.

Cái gọi là Lực lượng Huy động Nhân dân, được biết đến trong tiếng Ả Rập là *Hashd al-Shaabi*, xuất hiện vào năm 2014 khi giáo sĩ Hồi giáo Shia cao nhất của Iraq, Đại giáo chủ Ali al-Sistani, kêu gọi chiến đấu chống lại Nhà nước Hồi giáo. Khoảng 60.000 đến 120.000 người Iraq, hầu hết là người Shia, đã hưởng ứng lời kêu gọi này.

Tờ Modern Diplomacy cho biết rằng các lực lượng dân quân này hiện đã ăn sâu vào cấu trúc nhà nước: một số thành viên nhận lương từ ngân sách nhà nước, nắm giữ ghế trong quốc hội và kiểm soát một phần các bộ ngành chính phủ. Các lực lượng dân quân này đang phản kháng.

Theo tờ *The New Arab*, các nhóm như Kataib Hezbollah, Harakat al-Nujaba, Kataib al-Wafiyoun và Kataib Sayyid al-Shuhada đã đưa ra các tuyên bố công khai trong những tuần gần đây, đặt ra các điều kiện cho bất kỳ cuộc đàm phán nào liên quan đến vũ khí của họ và yêu cầu bảo đảm.

Những yêu cầu này bao gồm việc rút quân Mỹ và Thổ Nhĩ Kỳ khỏi Iraq, giải tán lực lượng Peshmerga của Khu tự trị Kurdistan, và chấm dứt cái mà họ gọi là ảnh hưởng của Mỹ đối với các quá trình ra quyết định chính trị, kinh tế và tài chính của Iraq, cụ thể là việc trục xuất các công ty Mỹ.

Các nhóm khác, bao gồm Badr, Kataib al-Tufuf và Harakat al-Abdal, chưa công khai lập trường của mình.

Một nhóm thứ ba, bao gồm Saraya al-Salam và Asaib Ahl al-Haq, đã tuyên bố kế hoạch sáp nhập vào quân đội chính quy. Tuy nhiên, các nhà quan sát bác bỏ điều này chỉ mang tính biểu tượng: việc sáp nhập thực tế vào quân đội chính quy không diễn ra, và cấu trúc chỉ huy cũng như lòng trung thành vẫn không thay đổi.

Áp lực từ các lệnh trừng phạt và các nước láng giềng

Lý do các lực lượng dân quân muốn chống lại ảnh hưởng của Mỹ ở nước họ là điều hiển nhiên: khoảng 90% ngân sách nhà nước của Iraq đến từ doanh thu dầu mỏ, và một phần lớn số tiền này được giữ tại Cục Dự trữ Liên bang Mỹ.

Chính phủ Baghdad tìm kiếm sự nới lỏng trừng phạt, đầu tư và quyền tiếp cận không hạn chế đối với các khoản tiền này từ Washington, nhưng Washington đã đặt điều kiện là các lực lượng dân quân phải giải giáp. Washington nhằm mục đích ngăn chặn các đồng minh của Teheran ở Iraq mở thêm một mặt trận khác.

Các quốc gia vùng Vịnh hiện cũng đang yêu cầu giải giáp. Sau khi máy bay không người lái phóng từ lãnh thổ Iraq tấn công Ả Rập Xê UtSaudi không kích nhằm vào các vị trí của lực lượng dân quân ở Iraq, giết chết ít nhất 20 chiến binh thuộc Lực lượng Huy động Nhân dân. Jordan cảnh báo rằng họ cũng có thể đáp trả nếu các cuộc tấn công tiếp theo xuất phát từ Iraq.

Người Kurd lo sợ Mỹ rút quân

Khi việc rút quân của Mỹ đến gần, Washington có kế hoạch chấm dứt viện trợ quân sự cho lực lượng Peshmerga của người Kurd, theo BBC đưa tin. Trong các cuộc đàm phán gần đây, Bộ Quốc phòng Mỹ đã thông báo với các đại diện của khu vực tự trị người Kurd ở miền bắc Iraq rằng thỏa thuận viện trợ quân sự hết hạn vào ngày 30 tháng 9 sẽ không được gia hạn.

Lực lượng Peshmerga, một lực lượng dân quân gồm khoảng 180.000 chiến binh, được cho là đã nhận được khoản tiền tương đương khoảng 45 triệu bảng Anh cho vũ khí, huấn luyện quân sự và trợ cấp thông qua chương trình chống ISIS của Pentagon trong năm tài chính 2026. Pentagon biện minh cho việc cắt giảm ngân sách bằng cách tuyên bố rằng Nhà nước Hồi giáo đã bị đánh bại.

Các đại diện người Kurd lo ngại rằng việc mất viện trợ sẽ tạo ra khoảng trống quyền lực và củng cố Iran. Theo Tổ chức Bảo vệ Dân chủ, một viện nghiên cứu có trụ sở tại Washington, Iran đã tấn công các mục tiêu ở Kurdistan thuộc Iraq bằng hỏa tiễn hoặc máy bay không người lái ít nhất 158 ​​lần kể từ cuối tháng Hai.

Cách thức kết thúc Chiến dịch Giải trừ quân bị

Al-Zaidi đối mặt với ba lựa chọn, và không lựa chọn nào là tốt.

Thứ nhất: Thực thi giải trừ quân bị và đối mặt với nguy cơ xung đột giữa người Shiite với nhau—một kịch bản đã bao trùm Iraq kể từ năm 2003.

Thứ hai: Để tối hậu thư hết hạn, qua đó xác nhận quyền lực của..

Hoặc, phương án thứ ba là dàn xếp một cuộc chuyển giao quyền lực đủ sức thuyết phục Washington và Riyadh, đồng thời vẫn giữ được sự ổn định trong nước.

Bài học dành cho Washington là: tiền bạc không đảm bảo được lòng trung thành.

Ngày 30 tháng 9 rồi sẽ đến. Quân đội Mỹ sẽ thu dọn và rút đi vì mốc thời gian đó phù hợp với Washington, bất chấp các nhóm dân quân hành động ra sao.

Tuy nhiên, bài học đối với Mỹ lại mang đến cảm giác không mấy dễ chịu: hai mươi hai năm sau cuộc xâm lược—vốn vi phạm luật pháp quốc tế—Washington có lẽ vẫn có thể tự quyết định thời điểm rút quân khỏi Iraq.

Song, dù nắm quyền kiểm soát tài chính đối với nguồn thu từ dầu mỏ của Iraq, Mỹ hoàn toàn không thể kiểm soát được việc ai cầm vũ khí chống lại ai tại quốc gia có đa số dân theo dòng Hồi giáo Shiite này, hay vì lý do gì.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 6-9-2026  

 BẠN CÓ BIẾT XE TĂNG, TÀU NGẦM VÀ UAV "MADE IN GERMANY", ĐÃ ĐƯỢC CHẾ TẠO Ở ĐÂU?

Artikel von Holger Wittich (auto motor und sport), ngày 3-9:  Ngành công nghiệp quốc phòng Đức đang thu hút sự chú ý lớn, vừa là động lực thúc đẩy kinh tế và đổi mới sáng tạo, vừa là nhà tuyển dụng, nhưng cũng là mục tiêu bị nhắm đến, thể hiện qua các mối đe dọa và vụ tấn công gần đây. Tuy nhiên, chính xác thì xe tăng và các thiết bị tương tự được sản xuất ở đâu tại Đức?

Ước tính có khoảng 150.000 người đang làm việc trong ngành công nghiệp quốc phòng Đức, bao gồm cả chuỗi cung ứng của ngành. Viện Kinh tế Đức (IW) đã công bố con số này vào tháng 3 năm 2025; tuy nhiên, trong bối cảnh ngành quốc phòng đang bùng nổ hiện nay, con số thực tế có thể cao hơn nhiều. Với doanh thu chưa đầy 31 tỷ Euro vào năm 2022, ngành này vẫn còn kém xa các ngành công nghiệp ô tô, cơ khí, điện và hóa chất. Dù vậy, BDSV (Hiệp hội Liên bang Công nghiệp An ninh và Quốc phòng Đức) vẫn có hơn 400 công ty thành viên, bao gồm cả các công ty con. Xe tăng Leopard 2 là một ví dụ điển hình cho thấy quy trình sản xuất phức tạp đến mức nào.

Xe tăng Leopard: Sản phẩm từ nhiều nhà máy

Xe tăng Leopard 2 không được sản xuất hoàn toàn tại một nhà máy duy nhất. KNDS lắp ráp các xe Leopard 2A8 mới cho quân đội Đức (Bundeswehr) tại Munich, trong khi nhà máy ở Kassel chịu trách nhiệm sản xuất hệ thống tháp pháo. Phần thân xe và vỏ tháp pháo được sản xuất tại Görlitz; tại đây, KNDS đã tiếp nhận một nhà máy sản xuất toa xe lửa cũ của Alstom và chuyển đổi nó thành cơ sở sản xuất các bộ phận xe tăng. Thân xe tạo nên phần khung bọc thép, là nơi chứa hệ thống động cơ và vị trí của người lái, cùng nhiều bộ phận khác. Vỏ tháp pháo sau đó sẽ là nơi lắp đặt hệ thống vũ khí và các thiết bị khác.

Các công ty khác cung cấp những bộ phận quan trọng. Động cơ Diesel do Rolls-Royce Power Systems (có trụ sở tại Friedrichshafen) cung cấp và mang thương hiệu MTU. Vào cuối năm 2025, KNDS đã đặt hàng hơn 300 động cơ loại MB 873 Ka-501 này cho các xe tăng Leopard mới dành cho quân đội của nhiều quốc gia Âu châu. Rheinmetall cung cấp loại pháo nòng trơn 120mm. Lĩnh vực tác chiến trên bộ: Xe tăng, lựu pháo và xe tải quân sự

KNDS và Rheinmetall là những nhà sản xuất lớn trong lĩnh vực xe quân sự tác chiến trên bộ. Ngoài việc sản xuất tháp pháo cho xe tăng Leopard, Kassel còn là cơ sở sản xuất xe bọc thép bánh cao su Boxer và mô-đun pháo cho lựu pháo tự hành bánh lốp RCH 155. Rheinmetall thực hiện các công việc liên quan đến xe bọc thép và hệ thống pháo tại Unterlüß. Các loại xe chuyên dụng được sản xuất bởi những công ty như FFG ở Flensburg. GDELS chế tạo các hệ thống cầu quân sự tại Kaiserslautern, trong khi Mercedes-Benz sản xuất xe tải phục vụ quân đội tại Wörth.

Lĩnh vực hàng hải: Tàu ngầm và tàu hộ vệ

Hoạt động đóng tàu chiến tập trung tại các nhà máy đóng tàu trên khắp miền Bắc nước Đức. TKMS chế tạo các loại tàu ngầm thông thường tại Kiel, bao gồm cả lớp tàu 212CD mới dành cho Đức và Na Uy. Các tàu mặt nước và linh kiện đi kèm được đóng tại Hamburg và Wolgast. Blohm+Voss và nhà máy đóng tàu Peene-Werft hiện thuộc Tập đoàn Rheinmetall và tham gia vào chương trình đóng tàu hộ vệ K130. Quy trình đóng tàu cũng bao gồm việc chế tạo các phần riêng lẻ tại những địa điểm khác nhau rồi sau đó mới lắp ráp lại. TKMS đang chuẩn bị mở rộng năng lực sản xuất tại Wismar để phục vụ các dự án tàu ngầm và tàu mặt nước.

Lĩnh vực hàng không: Eurofighter, trực thăng và F-35

Trong lĩnh vực sản xuất phi cơ quân sự, Airbus đảm nhận khâu lắp ráp hoàn thiện chiến đấu cơ Eurofighter cho Không quân Đức tại Manching. Quy trình này bao gồm thử nghiệm hệ thống, bay thử và bảo dưỡng. Airbus chế tạo các loại trực thăng quân sự như H145M và NH90 tại Donauwörth. Bremen là nơi cung cấp các linh kiện thân vận tải cơ A400M. Một cơ sở khác nằm tại Weeze thuộc vùng Lower Rhine, nơi Rheinmetall sản xuất các phần thân giữa cho chiến đấu cơ F-35 của Mỹ. Sau đó, các phi cơ hoàn chỉnh sẽ được lắp ráp trong chuỗi sản xuất quốc tế của Lockheed Martin. Hàng không 2.0: Máy bay không người lái (UAV).

Trong lĩnh vực máy bay không người lái quân sự, hoạt động sản xuất tại Đức bao gồm nhiều loại hình, từ các hệ thống trinh sát nhỏ gọn đến máy bay mang theo đầu đạn nổ. Tại Penzberg và Iffeldorf, Rheinmetall phát triển và sản xuất các hệ thống như Aladin, Luna và Luna NG để phục vụ công tác trinh sát trên không. Ngược lại, công ty Helsing sản xuất mẫu máy bay không người lái tấn công HX-2; công ty này chỉ công bố miền Nam nước Đức là địa điểm đặt nhà máy đầu tiên của mình tại quốc gia này.

Các đơn hàng mới tạo thêm việc làm trong ngành công nghiệp

Tầm quan trọng về mặt kinh tế của ngành sản xuất quốc phòng cũng được thể hiện rõ nét tại từng cơ sở sản xuất cụ thể. KNDS đã công bố kế hoạch xây dựng đội ngũ nhân sự gồm 400 người tại Görlitz vào cuối năm 2026. TKMS dự định tạo ra tới 1.500 việc làm tại Wismar theo từng giai đoạn cho đến cuối năm 2029, tùy thuộc vào khối lượng đơn đặt hàng; hơn 140 nhân viên mới đã bắt đầu làm việc tại đây vào đầu tháng 1 năm 2026. Trong cả hai trường hợp, các cơ sở từng sản xuất hàng dân dụng đang được chuyển đổi để thực hiện các hợp đồng quốc phòng. Nhà máy của VW tại Osnabrück cũng đang thu hút sự chú ý; sau khi ngừng sản xuất mẫu xe VW T-Roc Cabriolet, cơ sở này dự kiến ​​sẽ chuyển sang sản xuất phụ tùng và cơ phận cho hệ thống Vòm Sắt (Iron Dome) của Israel.

Tuy nhiên, một phần đáng kể trong hoạt động kinh doanh quốc phòng của Đức có liên quan đến các quân đội nước ngoài. Theo Viện Nghiên cứu Hòa bình Quốc tế Stockholm (SIPRI), Đức là quốc gia xuất khẩu các hệ thống vũ khí thông thường chủ lực lớn thứ 4 thế giới trong giai đoạn 2021–2025, chiếm 5,7% tổng khối lượng chuyển giao vũ khí quốc tế được ghi nhận. Đứng sau các đơn hàng này không chỉ là các nhà sản xuất phương tiện, phi cơ và tàu thuyền, mà còn có những công ty chuyên về hệ thống động cơ đẩy, thiết bị điện tử, cảm biến và công nghệ chế tạo. Bảng xếp hạng của SIPRI đánh giá hoạt động chuyển giao vũ khí dựa trên hệ thống định giá riêng của viện này thay vì dựa vào doanh thu xuất cảng tính bằng đồng Euro.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 5-9-2026 

 TIN TẶC NGA RAO BÁN THÔNG TIN CÁ NHÂN CỦA PETE HEGSETH TRÊN MẠNG VỚI GIÁ 86 EURO

Bài viết của Kathrine Frich (Dagens.de), ngày 3 tháng 9: Trong thế giới hiện đại, chúng ta liên tục chia sẻ dữ liệu cá nhân của mình. Hầu hết mọi người đều cho rằng những "kho lưu trữ kỹ thuật số" này đã được khóa chặt và an toàn. Tuy nhiên, một vụ vi phạm bảo mật mới gây sốc đã chứng minh sự mong manh thực sự của hệ thống an ninh hiện nay.

Một thị trường ngầm quy mô lớn

Tuần này, chuyên gia an ninh mạng Brian Krebs đã phát giác ra một thị trường kỹ thuật số ngầm khổng lồ. Ông tình cờ tìm thấy một dịch vụ chuyên về đánh cắp danh tính có tên là Nexus, hoạt động ngay trên "dark web" (mạng ngầm).

Theo tờ *Irish Star*, nền tảng bất hợp pháp này gần đây đã được quảng bá trên một diễn đàn tội phạm mạng của Nga. Quy mô của lượng thông tin bị đánh cắp là vô cùng lớn. Nexus tuyên bố sở hữu tới 170 triệu tài liệu định danh. Kho dữ liệu này được cho là bao gồm 153 triệu bằng lái xe chỉ tính riêng tại Hoa Kỳ và Canada.

Cơ sở dữ liệu này chứa nhiều loại giấy tờ hơn là chỉ bằng lái xe. Krebs cho biết người mua còn có thể tìm thấy 10 triệu thẻ căn cước quốc gia, 3 triệu giấy tờ đi lại quốc tế và khoảng 579.000 thẻ bảo hiểm y tế.

Việc rao bán dữ liệu của một thành viên nội các

Việc phát giác những thông tin cá nhân của chính mình bị lộ trên mạng là một trải nghiệm đáng sợ. Tình hình trở nên nghiêm trọng đến mức đe dọa an ninh quốc gia khi nạn nhân là một thành viên trong nội các của Tổng thống.

Trong số các tin bị đánh cắp, tội phạm có thể mua bản sao quét bằng lái xe của Pete Hegseth với mức giá thấp đến bất ngờ. Krebs ghi nhận rằng tài liệu cá nhân của vị Bộ trưởng Quốc phòng này được rao bán với giá chỉ 100 đô la.

Nhóm tin tặc đã tự hào khoe khoang về hoạt động lâu dài của chúng trên diễn đàn Nga. Chúng nói với người dùng: "Chúng tôi đã liên tục thu thập và đưa dữ liệu mới vào cơ sở dữ liệu riêng của mình trong hơn một năm qua."

Để thu hút người mua, những kẻ bán đã giải thích cách thức hoạt động của hệ thống giao dịch. Chúng viết: "Người mua có thể xem trước các bản ghi dữ liệu với những thông tin nhạy cảm đã được che đi. Ảnh của chủ sở hữu cũng sẽ được hiển thị nếu có."

Truy tìm nguồn rò rỉ

Không ai biết chính xác cách thức tội phạm thực hiện vụ đánh cắp dữ liệu quy mô lớn này. Tuy nhiên, Krebs nghi ngờ rằng tin tặc đã xâm nhập thành công vào IDScan.net, một nhà cung cấp dịch vụ xác minh danh tính có trụ sở tại New Orleans.

Chuyên gia này cũng phát giác ra rằng thông tin định danh của chính ông nằm trong số dữ liệu bị lộ trong vụ việc này. Điều đáng báo động hơn nữa là trang web trên mạng ẩn danh (Darknet) này dường như đang rao bán các loại thẻ ra vào thông dụng mà nhân viên chính phủ sử dụng để vào các khu vực được bảo vệ nghiêm ngặt.

Ông Hegseth vẫn chưa đưa ra bình luận công khai nào về vụ việc thông tin cá nhân của mình bị đánh cắp. Vị cựu bình luận viên đài Fox News kiêm cựu quân nhân 46 tuổi này vốn đã và đang chịu sự giám sát chặt chẽ về mặt chính trị. Giờ đây, chính phủ lại phải đối mặt với vụ vi phạm an ninh kỹ thuật số đáng lo ngại này.

Một người phát ngôn của Bộ Quốc phòng đã đưa ra bình luận về vấn đề an ninh này với trang tin TechCrunch. Với phản hồi ngắn gọn, người phát ngôn chỉ xác nhận rằng cơ quan này "đã nắm được thông tin về các báo cáo nói trên và hiện đang tiến hành đánh giá."

Vũ Thái An, người lính VNCH, 5-9-2026  

 UKRAINE SỬ DỤNG LOẠI MÁY BAY KHÔNG NGƯỜI LÁI MỚI - DÙNG ĐỂ ĐÁNH LỪA BINH LÍNH CỦA NGA 

Artikel von Sinéad Baker Ukraine/Business Insider Deutschland, ngày 3-9: có thể cài đặt vào các máy bay không người lái điều khiển bằng cáp quang nằm chờ sẵn để dụ binh lính Nga ra ngoài.

Theo một binh sĩ, Ukraine đang khai triển các máy bay không người lái điều khiển bằng cáp quang theo những cách ngày càng tinh vi, tận dụng khả năng chống lại chiến tranh điện tử và khả năng truyền Video tầm gần để trinh sát các vị trí của Nga, kiểm soát các hầm trú ẩn và công sự, và tạo ra các cơ hội tấn công phi truyền thống.

Những máy bay không người lái chống nhiễu này đã được sử dụng trên chiến trường hơn 2 năm và trở thành công cụ quan trọng cho cả hai bên, cho phép quân đội tiến hành giám sát và tấn công mà không lo máy bay không người lái bị bắn hạ bởi chiến tranh điện tử.

Dmytro "Liber" Zhluktenko, một cựu Pilot của máy bay không người lái hiện đang làm phân tích viên tại Trung đoàn Hệ thống Không người lái số 413 "RAID" của Ukraine, nói với Business Insider (BI) rằng các phi công Ukraine đang ngày càng sử dụng máy bay không người lái điều khiển bằng cáp quang theo những cách phi truyền thống, chẳng hạn như để đánh lừa và phục kích, nhằm "gây ra sự hỗn loạn lớn".

Ông lưu ý rằng một số người điều khiển máy bay không người lái cho chúng "giả chết" hoặc cố tình để chúng nằm chờ sẵn trên chiến trường. Thay vì chỉ bay thẳng vào mục tiêu và phát nổ khi va chạm, chúng phát nổ vào đúng thời điểm cần thiết để tiêu diệt một binh sĩ đang tiến đến hoặc làm lộ vị trí phòng thủ kiên cố của kẻ địch.

Ông giải thích rằng máy bay không người lái sử dụng sợi quang cũng hữu ích cho việc trinh sát các hầm trú ẩn và chiến hào của Nga, vì chúng có thể cung cấp hình ảnh video chất lượng cao về "tất cả các lối vào": "Vì bạn có được hình ảnh hoàn hảo, bạn có thể xác định chính xác loại vật che chắn mà họ có ở lối vào chiến hào và cần phải làm gì để mở nó ra."

Theo Zhluktenko, trinh sát tầm gần là một trong những ứng dụng tốt nhất của máy bay không người lái. Trước khi các chiến hào và hầm trú ẩn của Nga bị tấn công, phi công điều khiển máy bay không người lái có thể thu thập "thông tin rất tốt" và "tình báo rất chính xác từ cự ly rất, rất gần."

Mặc dù chúng có thể được sử dụng để truy đuổi và tấn công, Zhluktenko lưu ý, nhưng vẫn có những hạn chế khiến chúng không lý tưởng cho các nhiệm vụ như vậy. Những máy bay không người lái này, được kết nối với người điều khiển bằng một sợi cáp dữ liệu mỏng, hoạt động chậm hơn so với máy bay không người lái FPV không dây, và cáp quang có thể "dễ dàng bị đứt nếu bạn tăng tốc hết cỡ."

Với máy bay không người lái điều khiển bằng cáp quang, lệnh điều khiển và hình ảnh Video được truyền qua cáp vật lý thay vì liên kết vô tuyến, vốn dễ bị nhiễu sóng chiến tranh điện tử. Cáp rất dễ gãy và có thể bị đứt nếu vướng vào cây cối hoặc chướng ngại vật; một số binh sĩ mang theo kéo để cắt cáp nếu cần thiết.

Máy bay không người lái điều khiển bằng cáp quang tương đối mới trên chiến trường nhưng đã thay đổi chiến thuật.

Một cựu chiến binh Mỹ từng chiến đấu cho Ukraine nói với Business Insider với điều kiện giấu tên rằng có "những cách rất đơn giản để vô hiệu hóa chúng," bao gồm cả việc cắt cáp.

Ukraine có thể giữ các máy bay không người lái điều khiển bằng cáp quang ở trạng thái chờ sẵn và dụ binh sĩ Nga lộ diện. © Jose Colon/Anadolu qua Getty Images

"Vào mùa đông," ông nói, "cái lạnh làm hỏng chúng đến một nửa số lần." Tuy nhiên, những hệ thống này được coi là thiết yếu do mối đe dọa chiến tranh điện tử ngày càng lan rộng.

Zhluktenko cho biết cáp ngày càng trở nên đắt đỏ, điều này hạn chế việc triển khai máy bay không người lái. Ông giải thích rằng Ukraine đang tìm hiểu các phương pháp khác để đạt được kết nối ổn định tương tự, chẳng hạn như sử dụng nhiều bộ khuếch đại tín hiệu để duy trì liên kết vô tuyến, nhưng máy bay không người lái cáp quang vẫn đang được sử dụng.

Các chiến thuật đánh lừa và phục kích mà Zhluktenko mô tả là một phần của xu hướng ngày càng gia tăng ở cả hai phía của cuộc chiến. Một nhân viên y tế người Anh đang làm việc tại Ukraine, người đã nói chuyện với BI với điều kiện giấu tên, cho biết Nga đang bố trí máy bay không người lái để phục kích.

Cô ấy nói, máy bay không người lái của Nga “thực sự đang đậu trên bãi cỏ hoặc bên vệ đường, và khi một nhóm binh lính đi bộ hoặc lái xe ngang qua, những thứ này sẽ tự động kích hoạt và xuất hiện từ hư không để tấn công.”

“Chúng ta có hình ảnh trong đầu về những chiếc máy bay không người lái bay lượn tạo ra rất nhiều tiếng ồn và có sự hiện diện mạnh mẽ, nhưng thực tế không phải vậy,” cô ấy nói. “Chúng có thể diễn ra lặng lẽ và nguy hiểm; một phút trước bạn đang đi dọc theo hàng cây, nói cách khác, và phút sau bạn nghe thấy tiếng động, rồi chúng ta thấy một vụ nổ, và tất cả xảy ra nhanh đến kinh ngạc. Và bởi vì chúng diễn ra quá nhanh, nên thường phản xạ của người ta vượt quá khả năng phản ứng của họ.”

Một cựu binh Mỹ từng tham chiến tại Ukraine chia sẻ với tờ BI rằng binh sĩ Nga áp dụng "chiến thuật kiểu gài mìn": họ đặt máy bay không người lái (UAV) bên vệ đường và để nó nằm chờ cho đến khi có phương tiện hoặc mục tiêu khác tiến lại gần.

Phía Ukraine cũng từng đề cập đến các chiến thuật này. Ông Serhii "Flash" Beskrestnov – người vào thời điểm đó đang giữ vai trò cố vấn về tác chiến UAV cho Bộ Quốc phòng Ukraine , từng cho biết vào năm ngoái rằng Nga sử dụng các loại UAV kết nối bằng cáp quang để thực hiện chiến thuật "phục kích", bao gồm việc nằm chờ mục tiêu dọc theo các tuyến đường.

"Đây là một trong những chiến thuật sử dụng UAV cáp quang," ông nói. "Nó rất hiệu quả và gây ra nhiều khó khăn lớn cho chúng tôi." Nga cũng sử dụng cả các loại UAV chạy bằng năng lượng mặt trời cho chiến thuật này, do chúng có khả năng duy trì trạng thái đứng yên trong thời gian chờ đợi.

"Các UAV này thường ẩn nấp trên đường và tại các giao lộ," ông Beskrestnov cho biết. "Chúng thường được bố trí trên các lối mòn trong rừng để chờ mục tiêu. Ngay khi phát giác phương tiện, chúng sẽ lập tức cất cánh và tấn công với tốc độ chớp nhoáng, khiến đối phương hầu như không kịp trở tay."

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 5-9-2026 

 ĐỨC SẢN XUẤT 5.000 MÁY BAY KHÔNG NGƯỜI LÁI CHIẾN ĐẤU CHO UKRAINE

Deutsche Wirtschaftsnachrichten (German), ngày 3-9:  Quá trình sản xuất hàng loạt hơn 5.000 máy bay không người lái chiến đấu tầm xa dành cho Ukraine đã bắt đầu tại khu vực gần Munich. Theo thông tin từ công ty quốc phòng Đức-Mỹ Auterion và đối tác liên doanh Ukraine là Airlogix, những chiếc máy bay đầu tiên đã được hoàn thiện. Đơn hàng của chính phủ Đức dự kiến ​​sẽ hoàn tất vào giữa năm 2027. Các nguồn tin trong ngành ước tính giá trị hợp đồng vào khoảng 300 triệu Euro.

Số máy bay không người lái này là một phần trong gói hỗ trợ của Đức dành cho Ukraine, quốc gia đã bị Nga tấn công vào năm 2022 (một hành động vi phạm luật pháp quốc tế) và kể từ đó vẫn đang tiến hành cuộc chiến tranh tự vệ. Liên doanh này , vốn mới được thành lập vào tháng 2, kỳ vọng sẽ nhận được thêm các đơn đặt hàng và hợp đồng dài hạn trong tương lai.

Ngoài cơ sở tại khu vực Munich (vốn chưa được công bố tên cụ thể), kế hoạch sản xuất cũng bao gồm một địa điểm thứ hai ở miền Đông nước Đức.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 5-9-2026  

 ĐÀI BẮC ĐIỀU ĐỘNG TÀU TUẦN DUYÊN ĐỂ ĐỐI PHÓ VỚI TÀU CỦA TRUNG QUỐC

Nguồn DER SPIEGEL, ngày 3-9-2026: Lực lượng tuần duyên Trung Quốc lại tiếp tục tuần tra vùng biển phía đông Đài Loan. Đài Loan đã khai triển tàu của mình và mô tả động thái này là một "chiến dịch tác chiến nhận thức", đồng thời cam kết "đảm bảo an ninh cho vùng biển Đài Loan".

Lực lượng tuần duyên Đài Loan cho biết họ đã khai triển tàu để giám sát 2 tàu tuần duyên Trung Quốc ở vùng biển ngoài khơi bờ biển phía đông hòn đảo này. Vào thứ Năm 3-9, lực lượng tuần duyên của hòn đảo tự trị dân chủ này thông báo trên nền tảng trực tuyến X rằng việc khai triển  tàu tuần duyên nhằm đáp lại thông báo từ lực lượng tuần duyên Trung Quốc về việc họ đang thực hiện một đợt "tuần tra" khác tại vùng biển phía đông Đài Loan.

Căng thẳng tại vùng biển phía đông Đài Loan gần đây đã leo thang.

Lực lượng tuần duyên Đài Loan mô tả động thái này là một "chiến dịch tác chiến nhận thức" của Bắc Kinh. Theo dữ liệu từ Đài Loan, vào sáng thứ Năm (giờ địa phương), 2 tàu tuần duyên Trung Quốc đang ở vị trí cách một hòn đảo nằm ở phía đông nam Đài Loan lần lượt là 105 hải lý (195 km) và 74 hải lý về phía đông. Lực lượng tuần duyên Đài Loan tuyên bố sẽ "tiếp tục thực hiện mọi biện pháp cần thiết để kiên quyết bảo vệ chủ quyền quốc gia và đảm bảo an ninh cho vùng biển Đài Loan".

Căng thẳng tại vùng biển phía đông Đài Loan đã gia tăng gần đây sau khi các tàu tuần duyên Trung Quốc thực hiện hoạt động tuần tra tại khu vực này lần đầu tiên vào tháng 6. Trung Quốc coi Đài Loan, hòn đảo tự trị dân chủ , là một tỉnh ly khai cần được tái thống nhất với đại lục, kể cả bằng vũ lực nếu cần thiết. Trong những năm gần đây, Trung Quốc đã gia tăng áp lực quân sự lên hòn đảo này. Đài Loan bác bỏ các tuyên bố chủ quyền của Bắc Kinh.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 5-9-2026  

 CUỘC CHIẾN GIÀNH QUYỀN KIỂM SOÁT TÒA ÁN TỐI CAO: ĐẢNG DÂN CHỦ CHẶN KẾ HOẠCH CỦA ĐẢNG CỘNG  HÒA

Artikel von F. Stickel (News in Five), ngày 3-9 và các nguồn: NBC News, Quốc hội Hoa Kỳ, nif/red.: Cuộc tranh giành quyền lực liên quan đến Tòa án Tối cao đang trở nên gay gắt hơn trước thềm cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ năm 2026 tại Mỹ. Đảng Cộng hòa đã tìm cách ấn định vĩnh viễn số lượng thẩm phán Tòa án Tối cao ở mức 9 người thông qua một tu chính án hiến pháp. Tuy nhiên, sáng kiến ​​này đã thất bại tại Hạ viện vào thứ Tư 2-9, do không đạt được tỷ lệ ủng hộ 2/3 theo quy định; gần như toàn bộ các nghị sĩ Đảng Dân chủ đều bỏ phiếu chống.

Đảng Dân chủ ngăn chặn tu chính án hiến pháp về Tòa án Tối cao

Theo đài NBC News, kết quả bỏ phiếu là 212 phiếu chống và 206 phiếu thuận. Hạ nghị sĩ Đảng Cộng hòa Andy Biggs đã đề nghị quy định rõ ràng trong Hiến pháp Mỹ về cơ cấu gồm một Chánh án và 8 Thẩm phán thành viên.

Chỉ có một hạ nghị sĩ Đảng Dân chủ ủng hộ đề nghị này cùng với Đảng Cộng hòa. Ngược lại, một hạ nghị sĩ độc lập thường đứng về phía nhóm nghị sĩ Đảng Cộng hòa lại bỏ phiếu chống.

Ban lãnh đạo Đảng Dân chủ tại Hạ viện đã kêu gọi các thành viên bỏ phiếu chống. Theo NBC News, văn phòng lãnh đạo Đảng Dân chủ cho rằng tu chính án hiến pháp này sẽ tước bỏ "một quyền hạn hiến định khác" của Quốc hội. Bản thân Hiến pháp Mỹ không quy định cụ thể số lượng thẩm phán Tòa án Tối cao.

Do đó, quy mô của Tòa án đã thay đổi nhiều lần trong lịch sử Hoa Kỳ. Theo đài này, Tòa án Tối cao đã duy trì cơ cấu 9 thành viên kể từ năm 1869. Một tu chính án hiến pháp trước tiên cần sự ủng hộ của hai phần ba số nghị sĩ tại cả Hạ viện và Thượng viện. Sau đó, 3/4 số bang phải phê chuẩn tu chính án này. Văn bản nghị quyết được trình lên Quốc hội đã ấn định thời hạn bảy năm để hoàn tất quy trình này.

Đề nghị tăng lên 13 thẩm phán nhận được sự ủng hộ từ Đảng Dân chủ

Trên thực tế, đang có những cuộc tranh luận sôi nổi về cơ cấu của Tòa án, và ý tưởng mở rộng Tòa án Tối cao hiện đang nhận được sự ủng hộ ngay cả từ các nhân vật nổi bật của Đảng Dân chủ. Cựu Nghị sĩ phụ trách kỷ luật đảng (Whip) của phe đa số tại Hạ viện, ông Jim Clyburn, đã lên tiếng ủng hộ việc tăng số lượng thẩm phán lên 13 người trong chương trình *Meet the Press* của đài NBC vào Chủ nhật. "Chúng ta đang ở thời điểm mà Quốc hội cần hành động quyết liệt," ông nói, đồng thời cho rằng 13 là "một con số khá hợp lý."

Cựu Phó Tổng thống Mỹ Kamala Harris cũng từng lên tiếng vào mùa hè vừa qua, ủng hộ việc xem xét lại khả năng mở rộng quy mô Tòa án lên 13 thẩm phán. Tuy nhiên, NBC News lưu ý rằng kết quả bỏ phiếu hôm thứ Tư không phản ánh chính xác có bao nhiêu nghị sĩ Đảng Dân chủ bỏ phiếu chống thực sự ủng hộ việc tăng số lượng ghế tại Tòa án. Cuộc tranh cãi đã trở nên gay gắt hơn sau một loạt phán quyết từ phe bảo thủ đang chiếm đa số (tỷ lệ 6-3) tại Tòa án Tối cao. Theo đưa tin từ đài truyền hình này, các phán quyết đó bao gồm việc hủy bỏ quyền phá thai trên toàn quốc, cũng như các quyết định liên quan đến quyền bầu cử và quyền miễn trừ của Tổng thống Donald Trump đối với các hành động công vụ.

Đảng Cộng hòa biến vấn đề Tòa án Tối cao thành chủ đề vận động tranh cử

Đảng Cộng hòa đã có những bước đi chiến lược khi đưa vấn đề bỏ phiếu này vào chiến dịch tranh cử hướng tới cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ năm 2026. Theo NBC News, Chủ tịch Hạ viện thuộc Đảng Cộng hòa, ông Mike Johnson, tuyên bố rằng đảng của ông sẽ duy trì cơ cấu chín ghế hiện tại chừng nào họ còn nắm quyền kiểm soát đa số.

Ngược lại, Demand Justice, một nhóm vận động pháp lý theo khuynh hướng cấp tiến, dự định tiếp tục vận động cho việc mở rộng quy mô tòa án. Chủ tịch nhóm, ông Josh Orton, cho rằng đây không còn là một quan điểm chính trị bên lề nữa. Ông chia sẻ với đài truyền hình: "Điều từng được coi là ý tưởng khá cực đoan nay đã trở thành xu hướng chủ đạo". Tổ chức này có kế hoạch tiếp tục thúc đẩy vấn đề này trong thời gian hướng tới cuộc bầu cử tổng thống năm 2028.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 5-9-2026