Powered By Blogger

   NHỚ LẠI HÌNH ẢNH NỮ TỔNG THỐNG CROATIA TRONG MÙA TÚC CẦU THẾ GIỚI NĂM 2018 - ĐƯỢC GIỚI CHÍNH TRỊ THẾ GIỚI KÍNH TRỌNG !!


Tổng thống Croatia Kolinda Grabar-Kitarovic là một nữ chính khách xinh đẹp, trẻ trung, thông minh tài giỏi, tận tụy trong việc nước việc nhà. Bà là người nữ chính khách nổi tiếng trong giới hâm mộ môn bóng tròn thế giới, qua việc bà là fan trung thành của hội tuyển quốc gia Croatia.


Giống như mọi người hâm mộ bóng tròn khác, Tổng thống Croatia Kolinda Grabar-Kitarovic từng được mọi người chú ý khi mặc áo đỏ trắng của đội tuyển quốc gia, đứng trên khán đài sân vận động để cổ vũ các cầu thủ trong trận tứ kết với tuyển Nga. Người nữ tổng thống 50 tuổi này đã bay vé hạng phổ thông cùng các cổ động viên đội nhà và còn nhảy đầm chung với các cầu thủ để ăn mừng sau khi Croatia thắng Nga. Bà Grabar-Kitarovic còn bất ngờ xuất hiện ở phòng thay đồ để chúc mừng và ôm các cầu thủ sau những gì họ đã đạt được. là một nữ chính khách xinh đẹp, trẻ trung, thông minh tài giỏi, tận tụy hết lòng vì dân vì nước.


Khi tham dự các trận đấu ở Nga năm 2018: "Tôi muốn ủng hộ Croatia cùng các CĐV khác trên khán đài. Tôi mặc chiếc áo đấu biểu tượng của quốc gia. Nếu ngồi khoang VIP, tôi sẽ phải tuân thủ những quy tắc về trang phục. Sẽ phải là một bộ váy dài trang trọng. Tôi không thích như thế", bà Kolinda đã nói với hãng tin Sportbox của Nga.






Nữ tổng thống xinh đẹp này, năm 1993 đã lấy bằng ngôn ngữ và văn học Anh và Tây Ban Nha ở Đại học Zagreb, Croatia. Năm 1995-1996, bà theo khóa học ngoại giao tại Học viện Ngoại giao Vienna, Áo. Bà giành được học bổng Fulbright năm 2002-2003 và theo học ở Đại học George Washington và cũng từng tham gia các khóa học ở Đại học Havard và Johns Hopkins của Mỹ. Cách đây 3 năm bà bắt đầu học tiến sĩ về quan hệ quốc tế ở Croatia. Bà nói thành thạo tiếng Croatia, tiếng Anh, Tây Ban Nha và Thổ Nhĩ Kỳ, biết đôi chút tiếng Đức, Pháp và Italy.


Ngoài việc, bà là người hâm mộ bóng tròn, bà còn là một trong những lãnh đạo được giới chính trị thế giới kính nể trong thời gian là người lãnh đạo tối cao của một đất nước 4 triệu dân. Bà tiết kiệm tối đa cho Ngân Sách quốc gia, bà chưa bao giờ lạm dụng ngân sách quốc gia vào việc riêng , như khi tham dự các trận đấu của Hội tuyển quốc gia, bà thường bỏ tiền túi để đi máy bay, cổ động cho đội fan của mình. Khi ở vị trí lãnh đạo, bà đã được người dân của bà kính nể vì đã có những việc làm như:  

- Bán phi cơ riêng của tổng thống, bán 35 xe Mercedes Benz xe công của văn phòng tổng thống để đưa vào ngân sách quốc gia.
- Tiết giảm 50% lương của mình và các bộ trưởng.
- Tiết giảm 40% lương các đại sứ, các tổng lãnh sự quán.
- Cho xóa quỹ hưu trí dành riêng cho các đại biểu quốc hội.
- Bà là người phụ nữ sống bình dị như tất cả mọi người.
- Từ khi bà giữ chức tổng thống, GDP của Croatia tăng 24%.


Tấm gương của bà hy sinh trong việc xây dựng đất nước đã làm giới chính trị thế giới kính nể. Một tấm gương trong sạch khác, quên mình vì dân vì nước ở Á Châu có bà Thái Anh Văn.

Bà Thái Anh Văn, xuất thân trong một gia đình giàu có, nề nếp. Năm 1980 đỗ Thạc sĩ Luật tại Đại học Cornell, năm 1984 đỗ Tiến sĩ tại Đại học Kinh tế London; sử dụng thành thạo tiếng Anh, Pháp và Đức. Là người phụ nữ quyền lực cao nhất nước, đủ điều kiện tạo dựng cuộc sống giàu sang nhưng bà đã chọn nếp sinh hoạt giản dị. Chỗ ở là một căn nhà chung cư tại Đài Bắc, bà tự lái xe đi làm, không cần vệ sĩ, ăn mặc như dân thường; chỉ khi tiếp khách hoặc công cán nước ngoài bà mới khoác bộ vét tối màu, không đẹp nhưng nhã nhặn lịch lãm.

Bà được người dân trong nước kính trọng, bạn bè quốc tế nể phục về sự lãnh đạo tài tình và quả cảm.


Nhìn lãnh đạo nước người mà nghỉ đến hàng ngũ lãnh đạo thối nát của nước chxhcnVN, thiệt chán như con gián! Một bầy thổ phỉ, người không ra người ngợm không ra ngợm, miệng nói chuyện đạo đức nhưng trong não chỉ là một đống phân.

Hậu Duệ VNCH vùng nam Đức
Lê Kim Anh, 22-11-2022

 VN XÂY DỰNG ĐƯỜNG SẮT CAO TỐC BẮC NAM CHO TẦM NHÌN LẠC HẬU VỀ TỐC ĐỘ VÀO NĂM 2050 CỦA CÁC ĐỈNH CAO PẮC PÓ.


Hệ thống đường sắt gọi là cao tốc mà các đỉnh cao trí tuệ Pắc Pó đã chọn để xây dựng cho VN bắt đầu từ năm 2028 - 2030 cho tầm nhìn 2050, theo như ông Bộ Trưởng GT&VT Nguyễn Văn Thế đã loan báo, đó là loại đường sắt của hãng thầu Nhật Bản Shinkansen, đã khai thác từ giửa thập niên 60 của thế kỷ trước ở nhât- đến nay đã lỗi thời vì đã được khai thác thương mại hơn nửa thế kỷ trước ở Nhật. Việc làm này không khác như xe ô tô điện Vin Phét của Phạm Nhật Vượng, đang làm trò cười của thế giới. Những chiếc xe điện của Phạm Nhật Vượng chưa bán được chiếc nào ở Hoa Kỳ và châu Âu, thì đã lạc hậu về độ chạy xa cho một lần nạp điện, cũng như thời gian nạp điện nhanh cho một bình điện.

Trở lại câu chuyệm xứ Đông Lào (chxhcnVN), hàng chục ngàn đỉnh cao với những chức danh GS, PGS, TS, PTS...nhưng không đóng góp gì được trong các phạm trù khoa hoc kỹ thuật thế giới, cũng không có được bằng sáng chế nào giúp ích được cho đời.... Không biết ai đã cấp văn bằng cho họ, mà hảng Samsung đã đánh giá chxhcnVN đến nay vẩn không làm được một cái ốc vít. Một đánh giá như là một cái tát thẳng vào mặt các đỉnh cao trí tuệ Pắc Bó đang lãnh đạo bộ máy đảng và nhà nước.

Với một dự án lớn trên 3 miền đất nước từ nhiều thập niên qua, đều do các công ty ngoại quốc thực hiện, đám Pắc Pó chỉ thực hiện được các dự án xây dựng tượng đài và cổng chào vĩ đại nhất khu vực. Tội nghiêp cho các đỉnh cao trí tuệ VN, khi dồn nổ lực vào những dự án mà thế giới sắp sửa xếp vào loại phế thải - giống như rác thải CN Mác Lênin, một loại hàng mà các nước châu Âu đã cho vào thùng rác cách đây hơn 30 năm, nhưng các đỉnh cao trí tuệ vẩn tiếp tục cho lưu hành tại VN, đưa đến việc làm nền kinh tế kiệt quệ với số nợ công năm 2022 lên đến 4 triệu tỉ VNĐ. Nguồn:https://bizreal.vn/nam-2022-nguoi-viet-ganh-bao-nhieu-tien-no-cong-24449.html

Cho đến khi bài viết này sắp sửa được post lên mạng, thì trên 3 miền đất nước các ngân hàng ở VN, đang thi đua quỵt nợ của khách hàng, khách hàng đã biểu tình tố giác sự ăn quỵt của các ngân hàng nằm trong sự bảo trợ của nhà nước cộng sản, VNĐ đã không còn giá trị trên trường quốc tế vì lạm phát, đó cũng chính là những dấu hiệu cảnh báo về một nền kinh tế đang trên đà phá sản.



VN TỰ HÀO XÂY DỰNG ĐƯỜNG SẮT TỐC ĐỘ CAO 250 Km/Giờ (?)

Theo lịch sử phát triển đường sắt ở Nhật, chxhcnVN hiện đang nhờ Nhật giúp xây dựng hệ thống đường sắt đã có mặt ở Nhật từ năm 1964, đó là tuyến đường sắt đầu tiên trên thế giới từ Tokyo – Osaka (Nhật Bản) dài 515 km. Vào thời điểm mới khai trương, dù tuyến cao tốc khổ đường tiêu chuẩn chỉ đạt tốc độ tối đa 210 km/h, nhưng sau đó người Nhật đã nhanh chóng phát triển những đầu máy khác có tốc độ cao hơn, đó là những đầu máy đạt đến tốc độ 285 km/h. Đến nay thi các loai tàu này đã không còn khai thác tiếp tục, mà bắt đầu cho những loại thế hệ mới với tốc độ cao hơn.


Công ty đường sắt JR East Nhật hiện đang phát triển và đưa vào khai thác thương mại một dòng tàu siêu tốc mới với tốc độ hoạt động tối đa có thể lên tới 360km/h. Từ tháng 5/2019, một nguyên mẫu tàu với ký hiệu ALFA-X, thế hệ tàu siêu tốc Shinkansen tiếp theo đã bắt đầu được chạy thử trên tuyến Tohoku Shinkansen. Đến nay Nhật cũng đã thành công với những con tàu tốc độ 581km/h cho các loại  tàu thế hệ Shinkansen mới nhất.

Bắt đầu tài khóa 2030, các con tàu Shinkansen thế hệ mới sẽ được đưa vào sử dụng trong tuyến mở rộng đến thành phố Sapporo. Nói như vậy để thấy các đỉnh cao trí tuệ đang nghiên cứu để sử dụng hàng phế thải lạc hậu của Nhật cho tầm nhìn 2050. Giống như đường sắt Cát Linh Hà Đông, khi được đưa vào sử dụng năm 2021, thì đã thuộc hàng lạc hậu phế thải, loại bán tự động của TQ trên thế giới văn minh hiện nay không còn chế tạo và sử dụng nửa.

NHỮNG CUỘC TRANH ĐUA VỀ TỐC ĐỘ Ở CHÂU ÂU VÀ CHÂU MỸ.

Khi Nhật bắt tay vào việc phát triển những con tàu cao tốc Shinkansen, cùng thời gian đó đó ở Đức đã xuất hiện những con đường dành cho chiếc tàu điện đệm từ đã được xây dựng với tốc đô cao hơn những con tàu của Nhật cùng thời. Tàu đệm từ hay tàu điện đồng cực từ tính (tiếng Anh: Magnetic levitation transport, rút ngắn thành maglev) là một phương tiện chuyên chở được nâng lên, dẫn lái và đẩy tới bởi lực Lorentz. Tàu đệm từ có thể đạt đến tốc độ ngang với máy bay sử dụng động cơ cánh quạt; tức là tới khoảng 500 đến 580 km/h. Tàu đệm từ đã được sử dụng trong thương mại từ 1984 ở Đức, trên đoạn đường từ Hamburg đến Belrin.


Kỹ thuật nghiên cứu loại tàu này khởi đầu ở Đức. Do kỹ sư Hermann Kemper phát minh vào năm 1922, phát minh này được xin cấp bản quyền mô hình tàu vào năm 1932. Từ sau những năm 1970, đầu tiên là Đức, rồi đến Nhật Bản, Mỹ Canada, Pháp và Anh...sau đến Trung Quốc đều có kế hoạch xây dựng hệ thống giao thông bằng tàu lướt đệm từ, nhưng cuối cùng chỉ có Đức và Nhật kiên trì theo đuổi và thu được thành tựu khả quan. Riêng ở TQ hệ thống "Tàu Đệm Từ" do Đức xây dựng và đưa vào khai thác thương mại ở Thượng Hải.

Nước Pháp cũng chạy đua với Đức và Nhật, họ đã bắt đầu xây dựng tuyến đường 409km từ Paris - Sud-Est đến Lyon vào năm 1977 với đoạn đầu tiên được khai trương năm 1981 có tốc độ tàu chạy tối đa 260 km/h. Năm 1989, Pháp khai trương giai đoạn 1 tuyến cao tốc Atlantique. Đây là tuyến đầu tiên được thiết kế để vận hành tốc độ 300 km/h. Khi mạng cao tốc của Pháp được mở rộng, công nghệ cũng dần phát triển tương ứng.


Ông Antoine Leroy, phụ trách sức kéo tại Đường sắt Quốc gia Pháp (SNCF) cho rằng, sức mạnh thực sự của đường sắt cao tốc tại Pháp là biết cách liên tục tự sáng tạo lại trong suốt 40 năm, cả về kỹ thuật cũng như thương mại. Từ năm 2007, các đoàn tàu TGV chạy với vận tốc 320 km/h trên những tuyến cao tốc mới được bung rộng ra khắp châu Âu.

Pháp với các con Tàu TGV 4402 sản xuất vào năm 2007, đã đạt được tốc độ 574,8 km/h và đã được đưa vào khai thác thương mại trên đất nước này.

THẾ GIỚI ĐANG CHẠY ĐUA VỚI TỐC ĐỘ SIÊU TỐC 1000Km/Giờ

Trong khi xứ Đông Lào (chxhcnVN) đang còn mơ màng về tốc độ của các con tàu cao tốc 250km/giờ sẽ được ra đời vào giửa thế kỷ 21, với loại tốc độ này thì khi được đưa vào khai thác thương mại, đường sắt VN sẽ được thế giới xếp vào loại lạc hâu nhất trong khu vực, giống như các con tàu Cát Linh Hà Đông, chạy với tốc độ rùa (35km/ giờ) nhất thế giới. 



Nhìn thế giới đang bước vào thời đại đua nhau xây dựng những con đường siêu tốc vào khoảng 870 đến 1000km/h, tốc độ đạt gần bằng với tốc độ âm thanh 1236km/h. Như chúng ta đã biết, các hảng hàng không thương mại trên thế giới thông thường bay với tốc độ từ 900 km/h đến 1200 km/h trừ các máy bay Concorde của Pháp, nay đã dừng khai thác sau 27 năm phục vụ (1976-2003), tốc độ của nó gấp đôi tốc độ âm thanh tù 2 đến 2,04 lần.



Trong khi thế giới đang bước vào kỷ nguyên chạy đua với tốc độ âm thanh cho những con tàu chở khách trên mặt đất, thì ở nước ta, các đỉnh co tri tuệ đang bắt đầu cho tốc độ phế thải của thế giới. Điều đó cho thấy đẳng cấp và trình độ của các đỉnh cao trí tuệ Pắc Pó, đang ở cấp đô nào?? so với thế giới bên ngoài VN. Những đỉnh cao với những chức danh GS, PGS, TS, PTS.....nhưng bộ não chỉ lớn bằng hột tiêu và khả năng hết sức giới hạn. 

Biên khảo từ Hậu Duệ VNCH vùng nam Đức 
Lê Kim Anh, 21.11.2022

ĐẢNG PẮC BÓ - THÍCH DÙNG HÀNG NGOẠI TỪ: CN MáC LÊ-MAO, SÚNG ĐẠN NGA TÀU ĐẾN "NGÀY NHÀ GIÁO VN 20-11 " !! 

Khi cướp chính quyền Trần Trọng Kim năm 1945, họ Hồ đã nhập hàng ngoại lai "CN Mác - Lenin" đem về VN làm kim chỉ nam cho việc hoàn thành cái gọi là cuộc cách mạng vô sản của giai cấp công nhân.

Lãnh đạo hàng đầu của đảng Pắc Bó, chuyên dùng hàng may mặc cũng từ Mao - Stalin, người dân VN chưa bao giờ thấy tên Việt gian HCM có một ngày bận quốc phục VN....Cái gọi là "Tư Tưởng HCM" cũng là một thứ lai căng từ Mác-Mao-Lenin-Stalin...ngay cả nguồn gốc của tên quốc tặc này cũng xuất thân từ dân TQ. Đang là nguyên nhân của sự băng hoại xã hội và đội quân tham nhũng trong hàng ngũ đảng và nhà nước hiện nay, đông hơn quân Nguyên.

Từ ngày cướp được chính quyền từ tay Trần Trọng KIm năm 1945 nước VNDCCH ở miền bắc và chxhcnVN từ năm 1976, chưa bao giờ người dân VN thấy đảng Pắc Pó vinh danh cái ngày gọi "ngày nhà giáo VN". Vì đảng Pắc Pó chỉ biết chăm sóc cho cái gọi là giai cấp công nông (búa liềm), một giai cấp tiên phong , đi đầu trong mọi cuộc cách mạng do đảng chỉ đạo và các giai cấp khác ngoài công nông, hầu hết đều bị vào loại giai cấp không trung thành với giai cấp vô sản, giai cấp tiểu tư sản trí thức (nhà giáo), là một thứ giai cấp được xếp hạng sau giai cấp công nông, không phải là giai cấp hàng đầu của đảng Pắc Pó.

Nhưng đến giai đoạn cần đến sự đoàn kết để góp phần xây dựng nền kinh tế quốc dân đang kiệt huệ trầm trọng, đất nước đang ở trong giai đoạn tem phiếu, lúc đó đảng Pắc Pó mới thấy cần đến sự đóng góp của giai cấp trí thức tiểu tư sản, nên đảng quay ra ca tụng vinh danh để lôi kéo giai cấp trí thức tiểu tư sản này vào cuộc. Đảng cho phép tên đồ tể Võ Nguyên Giáp thay mặt Hội Đồng Bộ Trưởng ký quyết định thành lập "ngày nhà giáo VN" số 167-HĐBT, ngày 26/9/1982. 

Lấy ngày 20-11 làm "Ngày nhà giáo VN", và ngày này chính thức ra đời từ đó, đúng vào lúc nền Kinh Tế Tập Trung ở vào giai đoạn đen tối nhất, dưới sự lãnh đạo của đảng, bị sụp đổ toàn diện, dân khắp 3 miền trong hoàn cảnh hết sức nghèo đói, đất nước sắp sửa bị nổi loạn.

Nói thẳng vào mặt đảng Pắc Pó, nếu đảng đã biết chăm lo tới giai cấp Nhà Giáo, thì ngày 20.11.đã xuất hiện từ những năm 1945 - 46, chứ không đợi tới gần 40 năm sau ngày cướp được chính quyền, mới được thành lập. Đó cũng là ngày đánh dấu giai cấp tiểu tư sản trí thức được đảng cướp Pắc Pó nhắc tới và tôn vinh.

Mối quan hệ thầy trò nói riêng về mặt phong tục tập quán có trong truyền thống Việt đạo, nói tới tinh thần tôn sư trọng đạo, uống nước nhớ nguồn, đây chính là mối quan hệ tốt đẹp trong sự tôn kính về mối quan hệ Thầy trò và thứ tự trên dưới nơi học đường, có từ hàng ngàn năm qua - mối quan hệ truyền thống này xuất hiện ở nước ta từ trước khi có sự hiện diện của những đỉnh cao trí tuệ Pắc Pó. Nghề giáo trong truyền thống nhân bản của Việt tộc vốn là nghề cao quí nhất, trong thời quân chủ người thầy (không có cô) được xếp vào vị trí thứ nhì, sau Vua (Quân) mà ta thường thấy đó là Quân, Sư (thầy), Phụ (cha). Do đó sự tôn sư trọng đạo là một thứ trật tự được xếp hạng rất cao trong xã hội phong kiến do tiền nhân thiết lập trong hệ thống Việt đạo có từ thời Hùng Vương. Ngày xưa trong thời quân chủ, người phụ nữ VN không được đi học vì ảnh hưởng đến cái quái thai về cái gọi là Khổng Thuyết, đưa đến sự bất bình đẳng về nam nữ. 

Như vậy, khi đề cập tới ngày Nhà Giáo truyền thống của Việt tộc, đó là ngày mồng ba tết nguyên đán hàng năm, chứ không phải là ngày 20-11 mà đảng Pắc Pó đã du nhập từ thủ đô Ba Lan về thay ngày truyền thống của Việt tộc. Ngày 20-11, được đảng Pắc Pó tôn vinh là " Nhà Giáo VN", thể hiện được bản chất thích dùng hàng ngoại của các đỉnh cao trong đảng Pắc Pó. Hy vọng ngày truyền thống nhà giáo của VN ta sẽ được nước VN hậu cộng sản tái lập để theo đứng truyền thống nhân bản của cha ông ta để lại.

Tham luận từ Hậu Duệ VNCH vùng nam Đức

Lê Kim Anh, 20-11-2022

THÀNH PHỐ KHERSON ĐÃ ĐƯỢC GIẢI PHÓNG 

Thành phố kinh tế cảng biển quan trọng ở phía nam Ukraine đã được giải phóng vào ngày 11-11-2022, sau những trận pháo kích phản công khốc liệt của Ukraine vào quân Nga đang chiếm đóng tại đây từ hơn một tháng qua, trước áp lực quân sự nặng nề, quân Nga buộc phải rút 30 nghìn quân Nga tháo chạy về phía bờ Đông của sông Dnipro. Sự thất bại này đến từ việc cây cầu Krym bị phá hũy vào ngày 8-10-2022, làm ngưng trệ việc tiếp tế quân trang quân dụng cho quân đội Nga ở khu vực chiếm đóng Kherson.

Kể từ tháng 2 năm 2022, khi Putin cho tiến hành cái gọi là " Chiến dịch quân sự đặc biệt", quân Nga đã chiếm đóng thành phố Kherson vào tháng 3-2022. Đến ngày 25 tháng 5 năm 2022, giới chức Ukraina ước tính rằng khoảng 45% cư dân thành phố đã rời khỏi thành phố.

Kherson là mục tiêu trung tâm cho cuộc phản công miền nam của quân Ukraine năm 2022. Trước sự tấn công mạnh mẻ của Ukraine, vào ngày 9 tháng 11 năm 2022, lực lượng Nga đã rút chạy khỏi thành phố này, và lực lượng Ukraine sau đó bắt đầu tiến vào giải phóng thành phố vào ngày 11 tháng 11 năm 2022.

Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky trước đó cáo buộc quân Putin đã phá hủy toàn bộ hạ tầng quan trọng tại Kherson trước khi rút quân, trong đó có thông tin liên lạc, hệ thông cấp điện, nước và nhiệt để sưởi ấm.

"Thành phố đang lâm vào tình trạng hư hại nặng nề các cơ sở hạ tầng, chủ yếu là hệ thống cấp nước", thị trưởng Kherson của Ukraine Roman Holovnia ngày 12/11 còn cho biết thêm : "Hiện thiếu thốn nhiều loại thuốc thông dụng, không có điện và thiếu bánh mì vì lò nướng không thể hoạt động để sản xuất.

Công việc dọn dẹp thành phố và tháp gở hơn 2000 bom mìn do quân Nga gài lại cũng gần như đã được hoàn tất nhanh chóng để thành phố hồi sinh sau những tháng ngày bị quân Nga chiếm đóng.

Chính phủ Đức vừa công bố bỏ thêm 1 tỷ euro từ ngân sách 2023 để giúp Ukraine tái thiết hậu chiến. Các khoản tiền sẽ được chi vào cả hoạt động chống tin tặc từ Nga, và để thu thập bằng chứng tội ác chiến tranh quân Nga gây ra, theo các đài truyền hình Đức đưa tin vào trưa 11/11.

Ông Robin Wagener,  thuộc đảng Xanh của Đức, chủ tịch nhóm "vì Ukraine" trong Quốc hội liên bang Đức nói rằng “chúng ta đang đầu tư vào hòa bình ở Ukraine và châu Âu”. Hiện Đức là một đồng minh cung cấp viện trợ quân sự lớn thứ ba cho Ukraine, sau nhiều tháng bị chỉ trích là hỗ trợ ít và chậm.  

Theo đánh giá của các chuyên gia quân sự phương tây, quân Ukraine sẽ không dừng ở Kherson và còn tiếp tục tiến trình giải phóng các khu vực khác, theo phía Nam về hướng Bakhmut, tỉnh Donetsk và về phía Bắc, tỉnh Lugansk.

Đây là một kỳ tích lớn lao mà quân dân Ukraine dưới sự lãnh đạo của Tổng Thống Volodymyr Zelensky đã lập được trong thế kỷ 21, đó là những con châu chấu Ukraine đã đá lật các cổ xe Nga, giống như danh tướng Lý Thường Kiệt đã từng là những con châu chấu của Đại Việt đã đá lật xe nhà Tống phương bắc, khi xâm lược nước ta vào thế kỷ 11(1075–1076), để lấy lại 3 châu: Châu Khâm, Ung và Liêm.

Là những người bạn của Ukraine chúng tôi hậu duệ VNCH vùng nam Đức luôn cầu nguyện cho quân dân Ukraine sớm giải phóng được toàn bộ lãnh thổ đã bị quân Nga xâm lược trong những tháng vừa qua, để hòa bình được tái lập trên miền đất nhỏ bé, đầy can trường này.

Bình luận từ Hậu Duệ VNCH vùng nam Đức

Lê Kim Anh 14-11-2022

  CUỘC CHẠY ĐUA VÀO HẠ - THƯỢNG VIỆN HOA KỲ GẦN NHƯ ĐÃ CÓ KẾT QUẢ !!


Một tuần vừa qua, cơn sốt chính trị tại Hoa Kỳ đã từ từ hạ nhiệt với kết quả của hai viện tại quốc hội Hoa Kỳ gần như đã thấy được, mặc dù chưa được công bố chính thức, nhưng có thể nói đây là kết quả gần như không thể đảo ngược.

HẠ VIỆN: đảng Cộng hòa chiếm đa số với 211 ghế, Đảng Dân chủ chỉ chiếm 204 ghế.

THƯỢNG VIỆN: kết quả tại Thượng Viện hiện đang huề nhau 50/50, nhưng phe dân chủ thắng thế hơn (vì còn 1 lá phiếu quyết định của bà Phó Tổng Thống Kamala Harris).

CHỦ TỊCH HẠ VIỆN SẼ THAY ĐỔI

Bà Bể Lốp Xe (Pelosi), chủ tịch Hạ Viện đượng nhiệm sẽ bị thay thế bởi ông Kevin McCathy, người lãnh đạo phe thiểu số Cộng Hòa tại Hạ Viện từ năm 2014 đến nay, sẽ thay thế bà Pelosi để giử chức chủ tịch Hạ Viện Hoa Kỳ trong nhiệm kỳ 2022-20224.

Ông Kevin Owen McCarthy người Mỹ (sinh ngày 26 tháng 1 năm 1965 tại Bakersfield, California) là một chính trị gia thuộc đảng Cộng Hòa Hoa Kỳ, rất có cảm tình với cộng đồng người Việt tị nạn tại Hoa Kỳ. Ông Kevin McCarthy theo đã từng theo học:

California State University, Bakersfield (Bachelor of Science, –1989)
Bakersfield College (1984–1985)
California State University, Bakersfield (Master of Business Administration, –1994)
California State University
Sau đó ông làm việc cho Hạ nghị sĩ Bill Thomas và gia nhập Đảng Cộng hòa. Từ năm 2002 đến năm 2007, ông là dân biểu trong Quốc hội Tiểu bang California; từ năm 2004 đến năm 2006, ông đứng đầu phe Cộng hòa ở đó.

Kể từ năm 2007, ông đã đắc cử và trở thành đại diện cho khu vực dân biểu thứ 22 của California tại Hạ viện Hoa Kỳ. Từ tháng 7 năm 2014, ông đã giữ chức vụ lãnh đạo Đảng Cộng hòa tại Hạ viện. Với tư cách là Lãnh đạo Đa số Hạ viện từ năm 2014 đến 2018, ông trở thành Lãnh đạo Thiểu số Hạ viện của đảng mình sau cuộc bầu cử năm 2018 vào tháng 1 năm 2019 và một lần nữa sau cuộc bầu cử năm 2020 vào tháng 1 năm 2021.

Trong cuộc bầu cử giửa kỳ vào tháng 11/2022, đảng Cộng Hòa của ông đã đạt được số phiếu 211/204 so với đảng dân chủ, đây là kết quả gần như không thể đảo ngược vào phút chót trước khi được tuyên bố thắng cử của Ủy Ban Bấu cử trong vài ngày tới đây. Như vậy ông sẽ chính thức trở thành Chủ tịch Hạ Viện của Hoa Kỳ trong tháng 12/2022, nếu như không có gì thay đổi khác của đảng CH vào giờ chót.

Đây là người bạn tâm đắc của cựu Tổng Thống Trump trong mọi kế hoạch đưa nước Mỹ trở thành vĩ đại và có nhiều mối liên hệ tốt đẹp với cộng đồng người Việt tị nạn đang sinh sống ở Hoa Kỳ.

Chúng tôi xin được chúc mừng ông!!

Tin tổng hợp từ Hậu Duệ VNCH vùng nam Đức
Anh Kim Le 13-11-2022
TÙY BÚT CHO THÁNG NGÀY...
(Tác giả Trinh Anh Khoi)


Trước 1975 tại Sài Gòn (Và chắc chắn là tại cả miền Nam), nếu tôi nhớ không nhầm, tất cả các loại xe hơi đều bị bắt buộc phải phết sơn màu vàng lên 1/3 phía trên của mặt kính 2 đèn trước, với dụng ý ngăn các bác tài khi pha đèn ban đêm sẽ làm bớt chói mắt người hay xe chạy ngược chiều. Lại nữa, nơi các ngã tư gần mọi bệnh viện đều có treo bảng “Cấm nhấn còi” để giúp các bệnh nhân ở đó được nghỉ ngơi thực sự. Rồi các xe đỗ trên các phố cũng đều phải tuân theo bảng “Ngày chẵn lẻ”.

Tất cả xe taxi – Lúc đó là loại 4 chevaux – đều sơn tuyền một màu xanh hoặc nửa vàng nửa xanh, nhằm giúp khách nhận biết từ xa để gọi mà không nhầm với mọi thứ xe chạy “dù” khác. Của đáng tội, thời ấy còn lạc hậu, tôi còn nhớ mỗi khi ngồi trong xe mà muốn mở cửa bước xuống, thì người ta đã không tìm thấy tay nắm đâu cả mà phải cầm vào một sợi dây thép căng hết bề ngang cánh cửa để kéo thật mạnh. Ấy thế mà những chiếc taxi cũ kỹ ấy vẫn đã làm nên một phần chân dung Sài Gòn thuở ấy. Chúng phải có phần đèn hộp bắt chết trên mui xe, mà về đêm, hộp đó sẽ sáng lên.


Xe buýt cũng phải sơn một màu đặc trưng để dễ phân biệt với các loại xe đò chạy tuyến dài. Ví dụ như khi đó, tại gần khu Bà Quẹo, vẫn có bến xe buýt vàng (Gọi là tô-buýt vàng) mà nếu muốn cầm lái, tức là khi họ rong ruổi mà ngồi sau lưng họ sẽ là sinh mệnh của mấy chục người vô tội, các bác tài phải trải qua bao nhiêu năm mướt mồ hôi mới giật được bằng chuyên dụng. Từ 18 – 20, anh đã có thể học và thi lấy bằng xe 4 chỗ; sau đó vài ba năm, mới lên được một hạng, rồi cày vô-lăng thêm vài năm nữa, mới cho sờ tới xe tải nhẹ dưới 1 tấn, lại phải thêm vài niên, mới đủ sức lên xe tải lớn hơn chứ chưa nói là cho phép lái xe chở khách. Còn muốn lấy dấu “khửa” để lái xe đò thứ thật, tài xế ít nhất cũng đã trên dưới 40, tức là vào độ tuổi hết “máu” mất rồi, chả còn mấy hứng thú gì trong chuyện nhấn ga vượt ẩu.


Chuyện đó cũng rõ ràng hệt như chuyện nơi các ngã tư, mọi loại xe đều phải dừng sau “đường đinh”, là phần kẻ vạch sơn trắng dành cho người đi bộ. Anh cứ thử đỗ sai làn, hay vượt vạch kẻ xem?

Ngày ấy, người ta còn nhớ vẫn có cụm từ “Nhà thuốc gác” để chỉ các pharmacie bán thường trực, khác với “nhà thuốc Tây” chỉ mở cửa vào một số giờ cố định trong ngày và dù là “gác” hay không, trước tiệm nào cũng phải có một hộp đèn vuông có in hình một chữ thập treo lồi hẳn ra ngoài mặt tiền – Chữ thập này không nhất thiết phải nguyên màu sơn đỏ khi đèn tắt, mà có thể là màu xanh lá cây sẫm nữa, nhưng dứt khoát khi thành phố lên đèn, từng hộp đèn mang ký hiệu quy định ấy cũng phải sáng lên, cho khách đi từ xa biết chỗ mà tìm tới. Tôi nhớ, khi ấy gần như tất cả đều là nhà thuốc tư, mà hình như tiệm nào cũng đều có cửa sắt kéo cả. Còn tiệm nào bán thuốc Bắc thì đều có chữ “Đường” ở cuối tên (Vĩnh Sanh Đường, Thiên Hòa Đường, Thông Tán Đường, Tín Nhân Đường) rất đặc trưng kiểu người Hoa như trong các phim quyền cước, với các ô ngăn kéo đựng thuốc đã sấy khô nằm sau quầy, từ sát đất chất lên tới trần nhà, còn trên mặt quầy thì nào là cân, là bàn dao cầu, là các vuông giấy dầu hay giấy bản màu vàng có in sẵn chữ Nho trên đó. Nó cũng đặc trưng như khi người ta đi trên phố, thấy nhà nào có treo trước cửa kính của mình một cái ống đèn hình trụ đứng với hai màu trắng đỏ, mà khi cắm điện vào, thấy các vạch hai màu ấy quay theo hình trôn ốc vĩnh cửu, là biết nhà ấy mở tiệm uốn tóc cho phái đẹp.


Người ta khi rủ nhau mở tiệm vàng là phải có chữ “Kim” đứng đằng trước tên tiệm (Kim Hưng, Kim Xuyến, Kim Hoàng, Kim Thẩm, Kim Ngân, Kim Hoa…) giống như mở tiệm vải là phải có chữ “Tân” (Tân Hòa, Tân Hương, Tân Mỹ…) hoặc các tiệm hủ tíu mì, qua mấy chục năm đánh chết cũng phải có chữ “Ký” ở đuôi (Phát Ký, Huỳnh Ký, Sanh Ký, Nguyên Ký…) trước khi kết bằng hai từ “Mì gia” mà nếu gọi đủ, phải là “X ký mì gia” gì đấy thì nghe mới ra mùi Trú khách.

Những cái tên làm người ta nhớ nôn nao, như Trưng Vương hay Gia Long là giúp nghĩ ngay tới những tà áo dài trắng (và tím) tinh khôi trước mọi cổng trường nữ sinh. Như Võ Trường Toản hay Pétrus Ký là quần xanh áo trắng quanh các cánh cổng thép nan hoa, che từng khuôn viên mấy trường nam sinh luôn rợp bóng phượng đỏ ối cả mùa Hè. Còn Colette hay Saint-Exupéry là phải nhớ ra, các bức tường dài quét vôi màu đỏ không thể lẫn vào đâu được của mấy ngôi trường Tây chắc chắn là dành cho con nhà giàu, mà số thầy cô người Pháp dạy ở đó chiếm đến một nửa. Họ sống ở mấy tòa nhà sơn màu cà-phê sữa thanh nhã, mặt tiền có kẻ ô, cao 4-5 tầng, gọi là “khu chuyên gia” nằm quanh khu sân quần trên đường Bà Huyện Thanh Quan, gần ngã tư Phan Đình Phùng thuở ấy.


Kỷ niệm với bản thân tôi ở trường Saint Ex là thầy Alain Pesqué cao tới 1,85m, rất đẹp trai, dạy Math Moderne ngày xưa, tức là dạy Tân Toán học, khác với Math Classique, là Toán Cổ điển. Còn là thầy Albert Moreau dạy Sử Địa thế giới (Khi đó học sinh học cả Sử Địa Việt Nam, do thầy cô người Việt dạy, và Sử Địa năm châu do thầy người Pháp dạy), ông có biệt tài xuất chúng là không cần dùng compas, mà vẽ Quả đất bằng phấn ngay trên bảng, trăm cái đều tròn xoe như nhau hệt đúc khuôn. Còn là thầy Jean Baud chỉ cao có 1,68m mà tát rất đau, khi học trò quên vở Science Naturelle (Vạn vật học). Còn là cô Stéphanie Meyer dạy Français cũng khẻ tay đau điếng người khi trò không thuộc bài, trong khi phía Văn chương Việt lại có một cô giáo khác. Phải đi qua tất cả những thầy cô ấy tại Saint Exupéry suốt 2 năm 6ème hay 5ème trước khi sang Marie Curie, vào 4ème.

Ký ức không hề mờ nhạt nơi những gì chính mình biết, hoặc chỉ biết loáng thoáng nơi các trường Tây khác, dù chính cống hay chỉ “giả cầy”, như Fraternité (Gọi là trường Bác Ái) trên đường An Dương Vương ngày đó, như Aurore (Rạng Đông) mà tôi đi hết tiểu học trên phố Phan Đình Phùng, như Couvent Des Oiseaux hay Jean Jacques Rousseau. Ký ức càng không mờ nhạt đi khi mình đi qua thời tiểu học vào những năm 1950 – 1960, học chung với hai anh em nhà Tạ Thạch và Tạ Thái, con ông Tạ Ký lúc đó là thầy giáo dạy Toán tại trường Pétrus Ký, mà cũng là một nhà thơ, cùng trong làng cầm bút và là bạn với bố tôi. Nếu để đo về độ khá giả của gia đình bạn bè học cùng trường, tôi sẽ không quên mất Lê Thị Đạt, vẽ rất đẹp mà học cũng rất giỏi, con bà chủ tiệm bánh mì Hà Nội nức tiếng phố Nguyễn Thiện Thuật; hay Trần Thu Trang, con bà chủ tiệm bánh mứt Bảo Hiên Rồng Vàng khét tiếng nơi phố Gia Long – Cửa Bắc.


Những kỷ niệm ấy đến giờ vẫn nồng nàn như tên các rạp hát, cứ nhớ đến Rex là phải nhớ Omar Sharif, Julie Christie hay Géraldine Chaplin trong Docteur Zhivago; nhớ tới Eden là nhớ Đại Sát Tinh với Vương Vũ, Tiêu Dao và Điền Phong; nhớ Việt Long là nhớ Django không cầu nguyện của Franco Nero; hay nhớ Victorama Quốc tế là nhớ Liz Taylor, Richard Burton cùng Rex Harrison trong Cléopâtre. Nhớ từng lần ngồi xe taxi cùng ông bô mình ra khu trung tâm, ăn bò kho ở tiệm bà Phạm Thị Trước hay nhai nhồm nhoàm bánh pâté-chaud ở nhà hàng Xinh Xinh, rồi khi lớn hơn, chạy xe đạp ra phố Lê Lợi, ngồi chơi cùng thằng bạn nghèo để bán giúp nó từng tờ nhạc Tinh Hoa Miền Nam hay từng quyển nhạc in ronéo lem nhem, bày trên cái sạp bằng tre gấp, dựng trước cửa rạp Mini Rex hay trước cửa tiệm bán đồ lưu niệm Vân Anh khét tiếng thuở nào. Nhớ rằng mình vẫn sướng hơn bao bạn bè cùng trường, còn có cha mẹ đầy đủ, được ăn học tử tế, biết chút ít ngoại ngữ dắt lưng, trong khi chúng nó phải từ trường tốt, lui về trường nghèo vì cha mẹ hết tiền. Và chúng nó phải kiếm sống hàng ngày, bán nhạc, bán sách cũ quanh khu Khai Trí, bán thuốc lá trước cửa rạp Casino mà không ít lần, mình đi xem phim lại thấy chúng vất vả đứng đó, chìa tay thu tiền từ từng điếu thuốc thơm bán lẻ. Xem hình ảnh các loại thuốc lá ngày xưa trước 1975 ở miền nam nơi đường link:

Nhớ từng ngày ngồi nhìn thành phố lên đèn trong tuổi thanh niên, qua ô kính cửa La Pagode hay Givral, nhất định lắc đầu khi mấy thằng bạn lớn hơn, huých khuỷu tay vào cạnh sườn mình, chìa cho mình từng điếu More màu nâu thon dài. Mà cũng không cưỡng mãi được, tuổi 22 là biết cầm điếu thuốc Bastos Luxe đầu đời.
Nhớ cả tiệm Cảnh Hưng cho thuê sách nằm đối diện trường Rạng Đông mà bà chủ tiệm, và nhất là ông chồng bà ấy, thuộc vanh vách từng tựa sách nằm ở đâu, ngăn kéo nào, tầng kệ nào trong bát ngát cả chục nghìn quyển chất chật cứng cả mặt tiền tiệm. Nhớ những tối thầm đọc Duyên Anh và Kim Dung trong màn, nhớ cả lần ngu ngốc hỏi ông già nghĩa của từ “Đốn mạt” là gì khi đọc trộm quyển Anh hùng đốn mạt của Nguyên Vũ để bị xơi đòn quắn đít. Nhớ cả những bạn văn lẫy lừng của ông già mình ghé nhà chơi, như Nguyên Sa, Vũ Hạnh, Minh Quân, Võ Phiến và cả Mai Thảo, Nguyễn Mạnh Côn.


Nhớ cả những cây xăng có vòi bơm bánh xe, gắn đứng giữa hai trụ xăng, phải lấy tay mình quay cây kim hơi về số theo ý muốn rồi từ tốn ngồi xuống, mở nắp vòi, lắp đầu bơm vô để cho nó tự bơm, khi nào nghe kêu cái “keng”, đủ hơi, là máy tự động ngừng. Rồi nhớ cả chiếc Vélo Solex của ông già mình, do đi nhiều quá, bị xóc trên yên cũng quá nhiều qua các ổ gà, ông đã bị sai cột sống.

Nhớ những château d’eau (Tháp nước xây bằng bê-tông) là đặc trưng của Sài Gòn thuở đó mà theo thời gian, chúng biến mất theo các ngôi nhà cao tầng. Nhớ các vòi nước phun, người ta ra đó giặt quần áo hay gánh nước vào từng đôi thùng tôn vuông mà quẩy về nhà. Rồi nhớ cả mùi thuốc phiện mà ông Tư thợ mộc, làm liên gia trưởng hồi ấy, đêm đêm vẫn thầm đốt bên bàn đèn, loang qua cửa sổ nhà bên mà vào nhà mình. Nhớ những mầu áo cũ, cặp kính cũ của vài cô bạn trẻ đầu đời. Nhớ cả làn lông măng sẫm mầu nằm trên mép của Khánh Ly, mặc áo dài, đi chân đất, hát nhạc Trịnh tại sân trường đại học.

Bà Mai Liên đọc chương trình thời sự trên màn hình chiếc TV National 19 inch; bà Túy Hồng với các vở kịch trồi lên từ ngày cũ; bà Kiều Hạnh với chương trình Tuổi xanh; ông Lê Văn Khoa với chương trình Thế giới của em; ba bốn anh em nhà họ Phạm với ban Hợp ca Thăng Long; tòa soạn tờ Bách Khoa của ông Lê Ngộ Châu trên phố Phan Đình Phùng; các bức minh họa kiệt xuất của họa sĩ Phạm Tăng, rồi các bức vẽ chân dung tuyệt tác theo kiểu cubisme của họa sĩ Tạ Tỵ; vở kịch Khói lửa Kinh thành của Lâm Ngữ Đường qua bản dịch của Vi Huyền Đắc. Nhớ cả dáng gầy của nhà văn Nguyễn Ngu Í khi ngồi uống cà-phê với bố tôi để cùng tranh luận không bao giờ có hồi kết về một thứ tiếng Việt kiểu mới do ông ấy sáng tác. Nhớ từng nốt nhạc mà ông bác Phạm Duy đàn lên từ bài Giọt mưa trên lá… Và nhiều nữa. Nhiều nữa như từng chữ quá tuyệt trong bài Back To Soriento mà ông ấy đã chuyển lời. Nhớ cả từng bức ảnh đen trắng của 2 bậc thầy Nguyễn Cao Đàm và Trần Cao Lĩnh.

Nhớ từng chiếc bánh tôm trong tiệm kem Mai Hương trên phố Lê Lợi, từng ly nước mía Viễn Đông nơi góc phố Pasteur, từng trang báo Salut Les Copains với Stone và Éric Charden hay Sylvie Vartan trên đó. Nhớ bài Le seul bébé qui ne pleure pas hay Laisse aller la musique thấm đầy tính tự sự trên từng cuộn băng cassette Anna quen gọi nôm na cho dễ nhớ. Nhớ cả cái bóng ma đi lang thang trong nghĩa địa mà người ta dàn dựng trên TV với giọng đọc rền rĩ “Tôi chết vì ma túy” nghe rợn cả tóc gáy ngày ấy. Nhớ bộ ria mép của Trần Quang dẫu nó không dày và trứ danh như của Omar Sharif…. Nhớ cái đầu trọc của Yul Brynner trong The Magnificent Seven (Bảy tay súng oai hùng), và nhớ dáng gầy không giống ai của Audrey Hepburn cùng cái cằm nổi tiếng với hố lõm vào của Kirk Douglas… Nhớ mang máng cả những người thực ra chẳng cần nhớ làm gì như Hoàng Đức Nhã, người đã tìm đủ cách để rũ sổ bố tôi từ Nha Báo chí Phủ Tổng thống.

Tại sao tôi đang ở trong những ngày này, mà lại không nhớ gì mấy về chúng cả, để cứ phải ăn mày vào một thời từng quá cũ và xa? Tại sao bây giờ, mình cứ nhớ chỉ về những bức bối thực tại, mà lại phải bấu rất đau vào chuỗi ngày cứ ngỡ đã phôi pha rất lâu?… Tại sao?

Đâm ra lại như nghe loáng thoáng đâu đây, giai điệu buồn bâng khuâng từ bài Kỷ niệm: “Cho tôi lại ngày nào, Trăng lên bằng ngọn cau, Me tôi ngồi khâu áo, Bên cây đèn dầu hao… Cha tôi ngồi xem báo, Phố xá vắng hiu hiu, Trong đêm mùa khô ráo, Tôi nghe tiếng còi tàu…”. Để thấy mình hệt như một con ốc bò thầm trên đường trăng.

TRINH ANH KHOI

CÂU CHUYỆN ẤN VÀNG LƯU LẠC GIANG HỒ  - VẬT SỞ HỮU CỦA VIỆT MINH ĐƯỢC CỘNG SẢN THÊU DỆT HẾT SỨC LY KỲ ..!


Theo lời của ông Ông Nguyễn Đắc Xuân, nhà nghiên cứu của VC về Huế và triều Nguyễn , là Chủ tịch Hội Nghiên Cứu và Phát Triển Di Sản Văn Hóa Huế thuật theo lời kể của bà thứ phi Mộng Điệp về trường hợp lưu lạc của các bảo vật vào tay người Pháp, sự việc này đã có đăng hầu hết trên  các báo lề phải - sau khi nghe nhà thầu cổ vật Pháp Millon rao bán chén vàng Khải Định và chiếc ấn vàng của vua Minh Mạng vào ngày 31.10.2022 ở Pháp, đó là vật mà cộng sản (Việt Minh) đã nhận được và sở hữu từ sau ngày 30.8.1945. 

Cũng trong dịp bán đấu giá này, người dân mới té ngửa ra, những báo vật nhà Nguyễn từ trước tới nay, mà đảng đã từng cho triển lãm và chưng bày ở Hà Nội và Huế đều là hàng nhái.

Bảo vật mà ngày hôm nay đám Pắc Bó cho là vô giá và quyết giành lại cho bằng được từ tay nhà thầu Millon (?!). Nghe qua tưởng chừng như đám này rất ưu ái với bảo vật triều Nguyễn Gia Long (?!). Nhưng sự thật thì trái ngược hoàn toàn,  chúng đang đóng kịch về một di sản mà chúng cho là vô giá đó. Vật này chính là vật mà chúng đã từng sở hữu và cất giử sau ngày 30-8-1945, chứ không phải Bảo Đại. Vì sợ mất mặt với thần dân trong nước và với dòng tộc Nguyễn Gia Long, nên chúng đã thêu dệt chuyện lưu lạc chiếc ấn này vào tay quân Pháp, sau đó lại trở về lại với Bảo Đại!! Và dựng lên những chuyện bảo vệ các hàng nhái này khi được chuyên chở từ Hà Nội vào Huế rất bí mật (?)...Nguồn: https://thanhnien.vn/bo-an-vang-trieu-nguyen-dang-duoc-luu-giu-ra-sao-post88341.html

Cổ vật triều Nguyễn bằng vàng thật thì chúng đã tẩu tán đi khắp nơi từ những năm 1945 -1946, còn hiện vật hôm nay đều là hàng giả, được chế tác lại, nên chúng gọi là phiên bản, để lường còn gạt đồng bào. Đám Pắc Bó từng tuyên bố vào năm 2000 trong dịp kỷ niệm 1000 năm Thăng Long và ở Huế năm 2016, vào thời đó truyền thông nhà nước loan tin các cổ vật triều Nguyễn bằng vàng ròng, vàng thật 100%. 

Đám Pắc Bó bần cố nông này lần đầu thấy vàng là lòng gợn sóng, như mèo thấy mở, làm sao mà chúng có thể để lọt vào tay quân Pháp cho được? Như vậy thì câu chuyện về sự lưu lạc của chiếc ấn vàng của vua Minh Mạng, chỉ là câu chuyện hài được dựng lên thật lớp lang và tình tiết để các chiếc ấn này lọt vào tay người Pháp một cách thật hợp lý!! 

Như vậy người dân mới tin vào sự thông minh sáng suốt của đảng ta: về việc các bảo vật nhà Nguyễn Gia Long lọt vào tay quân Pháp đường đường chính chính, mà không sợ ai dèm pha, trách móc vì để mất báo vật vào tay Pháp. Sự thật về các kim bảo triều Nguyễn đã được vua Bảo Đại trao cho Việt Minh sau ngày thoái vị, đã phơi bày ra được một sự thật, các báo vật triều Nguyễn mà đám Pắc Bó đang cất giử và từng chưng bày hơn 2 thập niên qua, đều là hàng giả mạo.


Bọn Pắc Bó biện minh rằng: " Khi Việt Minh bỏ Hà Nội rút đi, ngay khi quân Pháp trở ra tiếp quản Hà Nôi vào cuối năm 1946, cộng sản đã cho chôn dấu ấn và kiếm trong một ngôi chùa cổ (không tên) ở ngoại thành Hà Nội (?!). 

Tình hình lúc bấy giờ là  "Ấn kiếm được bỏ trong thùng dầu hỏa, thanh kiếm bị bẻ làm đôi để cho vừa với thùng dầu (?). Kịch bản này được tuyên láo dựng ra rất hợp lý, để cho giai cấp công nhân và nông dân đang phò đảng, thông cảm cho sự mất mát vì chiến tranh. Nếu như ai đó, có chút hiểu biết, thì thấy rất buồn cười cho kịch bản này. 




Xin được nhắc lại một đoạn sử buồn, khi đảng cs (Việt MInh lúc ban đầu) chiếm được miền nam, đám Pắc Bó này đã mạt sát không tiếc lời dòng họ Nguyễn Gia Long trên sách báo, hệ thống truyền thông lề phải, dưới sự chỉ đạo của ban tuyên láo. Tất cả những con đường mang tên dòng tộc ho Nguyễn Gia Long do VNCH đặt tên, chúng đều cho tháo gở và đặt tên mới cho các con đường này. Một ví dụ điển hình là trường nữ Trung Học Gia Long Sài Gòn chúng đổi tên là Nguyễn Thị Minh Khai. Đường Lê Văn Duyệt Gia Định cũng bị đổi tên một thời gian, sau đó chúng lấy lại tên cũ. Còn rất nhiều tên khác nửa đều bị đám khỉ Trường Sơn đổi hết sau khi chiếm miền nam vào tháng 4/1975.

Cuối cùng thì nhà đấu giá Pháp Millon tại Paris, đã bán cái chén vàng của vua Khải Định với giá 680.000 euro vào trưa ngày 31/10/2922. Còn ấn vàng từ thời Minh Mạng thứ 4, được dời ngày đấu giá sang ngày 10-11-2022.

Tóm lại: Nhờ hảng đấu giá đồ cổ của Pháp Millon rao bán chiếc ấn vàng thời Minh Mạng, nên câu chuyên về chiếc ấn vàng do đám Pắc Bó sở hữu, đã lòi ra bí mật quốc gia về những bảo vật triều Nguyễn đều là hàng nhái, việc này đã được báo chí cộng sản xác nhân vào năm 2022, còn trước đó vào năm 2012 và 2016 thì được cho hàng thật. 



Có ba vấn đề đẫ xảy ra: thứ nhất là các bảo vật do đảng giử hiện nay đều là hàng giả mạo ( hàng nhái), thứ hai là chiếc ấn mà Bảo Đại trao cho Việt Minh là chiếc ấn giả và thứ ba là bọn chóp bu Việt MInh đã bán chiếc ấn này, cũng như các chiếc ấn khác, đang còn lưu lạc bên ngoài - sau khi được vua Bảo Đại trao vào ngày 30-8-1945.

Tham luận từ Hậu Duệ VNCH vùng nam Đức, Lê Kim Anh 1-11-2022

 Về chiếc ấn vàng quyền lực “Hoàng đế chi bảo” 

Kim bảo (ấn vàng) “Hoàng đế chi bảo” là một trong 20 Bảo Tỷ quan trọng bậc nhất của triều Nguyễn. Bảo Tỷ là chỉ “Con Dấu” của nhà vua được làm bằng vàng hoặc bằng ngọc (một số ít có thể được làm bằng bạc hoặc bạc mạ vàng). Bảo Tỷ là tượng trưng cho quyền lực của Hoàng đế, là báu vật quốc gia. Sở dĩ nói kim bảo “Hoàng đế chi bảo” là một trong những Bảo Tỷ quan trọng bậc nhất của nhà Nguyễn là bởi lẽ, đây là “bảo tỷ truyền quốc” tức loại ấn tín quốc gia được truyền từ đời này sang đời khác.

Chiếc ấn vàng quyền lực “Hoàng đế chi bảo”. Nguồn ảnh: www.millon.com

Trong 143 năm tồn tại với 13 đời vua từ năm 1802 đến năm 1945, triều Nguyễn đã chế tác và sử dụng hơn 100 loại Bảo Tỷ bằng vàng hoặc bằng ngọc, chưa kể ấn tín riêng của các vương công. Trong đó hầu hết các Bảo Tỷ quan trọng đều được chế tác dưới thời các vua Gia Long, Minh Mệnh, Thiệu Trị, bao gồm:

- Hoàng đế chi bảo (皇 帝 之 寶): dùng đóng trên các văn kiện trao đổi với ngoại quốc, các khánh tiết quan trọng và huấn dụ quan viên cao cấp của triều đình

- Sắc mệnh chi bảo (敕 命 之 寶): dùng đóng trên các loại Sắc văn phong tặng công thần

- Chế cáo chi bảo (制 誥 之 寶): dùng đóng trên các Chiếu văn sai phái quan lại, ban chiếu lệnh

- Quốc gia tín bảo (國 家 信 寶): dùng đóng trên các văn kiện triệu tập tướng súy, trưng phát quân lính

- Mệnh đức chi bảo (命 德 之 寶): dùng đóng trên các văn kiện khen thưởng quan viên, người có công

- Ngự tiền chi bảo (御 前 之 寶): dùng đóng trên các Chỉ Dụ thường ngày

- Văn lý mật sát (文 理 密 察寶): dùng đóng trên những chỗ ghi số mục, sửa chữa, viết thêm và chỗ giáp lai của văn bản

- Hoàng đế tôn thân chi bảo (皇 帝 尊 親 之 寶): dùng đóng trên các văn bản dâng tiến huy hiệu, thụy hiệu

- Sắc chính vạn dân chi bảo (敕 正 萬 民 之 寶): dùng đóng trên các văn bản để dạy bảo thần thứ, khuyên răn bốn phương, biểu dương người tiết hạnh hiếu nghĩa

- Thảo tội an dân chi bảo (討 罪 安 民 之 寶): dùng đóng trên các Chiếu văn sai phái tướng súy ra quân đánh dẹp

- Đại Nam hiệp kỷ lịch chi bảo (大 南 協 紀 曆 之 寶): dùng đóng trên các Chiếu văn ban lịch chính sóc

- Khâm văn chi tỷ (欽 文 之 璽): dùng đóng trên các văn kiện biên tập thư tịch, mở trường học, lập khoa thi

- Duệ vũ chi tỷ (睿 武 之 璽): dùng đóng trên các văn kiện sửa sang binh nhung, mở khoa thi võ

- Hoàng đế chi tỷ (皇 帝 之 璽): dùng đóng trên các Chiếu văn quan trọng như đổi niên hiệu, đại xá, ban ân...

- Đại Nam thiên tử chi tỷ (大 南 天 子 之 璽): dùng cho các văn kiện về tuần thú các tỉnh, ban sắc thư và văn kiện cho ngoại quốc

- Đại Nam thụ thiên vĩnh mệnh truyền quốc tỷ (大 南 受天永命傳國璽): dùng đóng trên những sắc mệnh quan trọng ban bố khắp thiên hạ

- Thần hàn chi tỷ (宸 翰 之 璽): dùng đóng trên các bài châu dụ ngự bút

- Hành tại chi tỷ (行 在 之 璽): dùng đóng trên các huấn dụ hoặc sắc thư trong những ngày tuần thú các địa phương

- Tề gia chi bảo (齊 家 之 寶): dùng đóng trên các huấn thị thưởng phạt trong nội tộc

- Vạn thọ vô cương (萬 壽 無 疆): dùng đóng trên các cáo văn ban ân, khánh chúc trong dịp đại lễ Vạn thọ

“Quốc gia tín bảo” một kim bảo quý được sử dụng khá nhiều trên Châu bản triều Nguyễn. Nguồn: Trung tâm Lưu trữ quốc gia I


Ngoài ra có một số kim bảo được sử dụng riêng cho mỗi triều vua như: Thánh tổ Nhân Hoàng đế chi bảo (của vua Minh Mệnh), Tự Đức thần hàn hay Dực Tông Anh Hoàng đế chi bảo (của vua Tự Đức), Giản Tông Nghị Hoàng đế chi bảo (của vua Kiến Phúc), Khải Định thần hàn hay Khải Định Đại Nam Hoàng đế (của vua Khải Định)...

Kim bảo "Hoàng đế chi bảo" là một quả ấn được đúc bằng vàng ròng nguyên chất vào năm Minh Mệnh thứ 4 (1823). Theo Khâm định Đại Nam hội điển sự lệ: Vua xuống Chỉ giao cho Bộ Lễ hội đồng với Phủ Nội vụ và Ty Vũ khố chọn ngày tốt để đúc ấn này. Ấn được làm bằng vàng 10 tuổi, đài chồng 2 núm rồng ngồi xổm, vuông 3 tấc 2 phân, dày 5 phân [1] .Mặt ấn khắc 4 chữ triện 皇帝之寶 (Hoàng đế chi bảo). Mặt trên của ấn, ở hai bên khắc chìm hai dòng chữ 明命肆年貳月初肆日吉時 鑄造 (Minh Mệnh tứ niên nhị nguyệt sơ tứ nhật cát thời chú tạo) có nghĩa là: đúc vào giờ tốt ngày mồng 4 tháng 2 năm Minh Mệnh thứ 4 và dòng chữ 拾成黃金重貳百捌拾兩玖錢貳分 (Thập thành hoàng kim trọng nhị bách thập lạng cửu tiền nhị phân) có nghĩa là: làm bằng vàng mười, nặng 280 lạng 9 chỉ 2 phân (tương đương khoảng 10,7 kg).


So với các kim bảo được đúc cùng thời thì “Hoàng đế chi bảo” là quả ấn lớn nhất và có trọng lượng nặng nhất (ấn “Sắc mệnh chi bảo” có kích thước mặt ấn tương đương, vuông 3 tấc 2 phân, nhưng chỉ dày 3 phân 2 ly; ấn “Hoàng đế tôn thân chi bảo” vuông 3 tấc 2 phân, độ dày cũng chỉ 3 phân 6 ly; ngoài ra các ấn khác đều có mặt ấn nhỏ hơn).

Đặc biệt ấn “Hoàng đế chi bảo” đúc xong lại cho làm cái hòm bằng gỗ hoa lê chạm rồng mây, 4 góc bịt vàng, ổ khóa và chìa khóa đều làm bằng vàng nguyên chất[2].

Vua cũng ban Chỉ quy định: Phàm các khánh tiết ban ân xá tội và dự bảo thân huân, hay đi tuần thú xem xét các địa phương, cùng với các Sắc văn ban cho nước ngoài thì dùng ấn “Hoàng đế chi bảo”. Có nghĩa ấn này rất quan trọng chỉ dùng trong các dịp đặc biệt hoặc đóng lên các văn thư trao đổi với ngoại quốc. Vì là ấn quan trọng nên mỗi khi nhà vua đi tuần hoặc xuất cung, theo lệ phải đem theo ấn này, còn các loại ấn khác thì do Nội các trước đó một, hai ngày dự bàn và làm sớ tâu lên[3].

Danh sách các kim bảo, ngọc bài, bảo kiếm quan trọng mang theo nhà vua trong lễ tế Nam giao trong đó đứng đầu là “Hoàng đế chi bảo”. Nguồn: Trung tâm Lưu trữ quốc gia I/Châu bản triều Nguyễn


Năm Minh Mệnh thứ 20 (1839), sau khi đúc được quả ấn bằng ngọc quý khắc 4 chữ “Hoàng đế chi tỷ”, mới quy định lại: Phàm gặp những việc lớn như đổi niên hiệu, cho đại xá, đại khánh đàm ân, thì đóng ấn ngọc “Hoàng đế chi t”, để tỏ điển lễ long trọng. Phàm những tờ cáo dụ các bậc thân huân, bài huấn dụ cho các quan to trong ngoài khi vua đi tuần thú xem xét các địa phương, ban sắc thư cho ngoại quốc, thì vẫn dùng ấn “Hoàng đế chi bảo”, cho có phân biệt[4].

Ấn ngọc “Hoàng đế chi tỷ” khắc năm Minh Mệnh 16 (1835) một trong những ngọc tỷ có niên đại sớm nhất và giá trị nhất của triều Nguyễn. Nguồn ảnh: Bảo tàng Lịch sử quốc gia


Ấn vàng “Hoàng đế chi bảo” là biểu tượng quyền lực của triều Nguyễn trong suốt hơn 120 năm từ thời vua Minh Mệnh đến hết thời vua Bảo Đại. Ngày 30 tháng 8 năm 1945 tại lầu Ngũ Phụng trên Ngọ Môn Huế, lễ tuyên cáo thoái vị của vua Bảo Đại đã diễn ra long trọng. Hai vật báu truyền quốc là ấn vàng “Hoàng đế chi bảo” cùng với thanh bảo kiếm của vua Khải Định đã được chọn làm biểu tượng để chuyển giao quyền lực giữa hai chế độ từ quân chủ nhà Nguyễn cho chính quyền Việt Minh. Cũng từ đây chiếc ấn vàng quyền lực này đã bước sang một trang mới với hành trình lưu lạc nhiều gian nan và đang được mong đợi một ngày sớm trở về cố hương./.

[1] Khâm định Đại Nam hội điển sự lệ, quyển 83 (Sách ấn).

[2] Khâm định Đại Nam hội điển sự lệ, quyển 83 (Sách ấn).

[3] Theo lệ nếu vua đi gần thì chỉ đem theo ấn "Ngự tiền chi bảo" và ấn "Văn lý mật sát" như lệ thường, giao cho quan Nội giám tâu xin đem đi theo (Đại Nam thực lục, chính biên, đệ Nhị kỷ, quyển 89).