Powered By Blogger

    ĐỨC PHẢI HÀNH ĐỘNG NGAY BÂY GIỜ TRONG VIỆC LOẠI BỎ VŨ KHÍ                                                   HẠT NHÂN CỦA MỸ

Theo Telepolis - Vũ khí hạt nhân của Mỹ tại Đức không làm cho đất nước an toàn hơn, mà ngược lại dễ bị Trump tống tiền , tại sao việc rút quân là cần thiết ngay bây giờ. 

Ngày 22 tháng 1 năm 2026, Hiệp ước Cấm Vũ khí Hạt nhân (TPV) sẽ kỷ niệm 5 năm ngày ký kết. Trong khi nhiều quốc gia trên thế giới coi lệnh cấm vũ khí hạt nhân là một bước tiến hướng tới an ninh lớn hơn, Âu châu, nơi đặt vũ khí hạt nhân của Mỹ, hiện đang trải qua một thời kỳ căng thẳng leo thang: bên cạnh cuộc chiến của Nga ở Ukraine, còn có các mối đe dọa trừng phạt và các yêu cầu về chính sách đối ngoại từ một tổng thống Mỹ, luôn chỉ trích các thỏa thuận quốc tế.

Gần đây, Donald Trump đã tuyên bố trừng phạt 8 quốc gia Âu châu, bao gồm Đức và Hòa Lan, vì các quốc gia Âu châu này không muốn nhượng lại Greenland cho Hoa Kỳ. Đối với một số nhà quan sát, điều này đặt ra câu hỏi: mối quan hệ chính sách an ninh với Washington ngày càng được coi là mơ hồ về chiến lược an ninh.

Vũ khí hạt nhân của Mỹ ở đây là một vấn đề tế nhị cần được thảo luận. Chính phủ Đức đã thừa nhận bản chất phức tạp của việc xử dụng vũ khí hạt nhân, thế nhưng họ vẫn tuân thủ một cấu trúc an ninh cho phép tổng thống Mỹ xây dựng các căn cứ có vũ khí hạt nhân trên lãnh thổ Đức.

Cơ sở hợp đồng có từ nhiều thập niên trước cho việc lưu giữ vũ khí hạt nhân này vẫn chưa hề che giấu với người dân Đức. Theo chính phủ Đức, việc công bố rút vũ khí hạt nhân trong lúc này, sẽ làm suy yếu lòng tin của các đối tác NATO.

Vấn đề hạt nhân: Ai quyết định việc xử dụng?

Cần phải nhấn mạnh: Quyết định xử dụng vũ khí hạt nhân của Mỹ đặt tại đây, ở Hòa Lan, Bỉ và Ý hoàn toàn thuộc về tổng thống Mỹ.

Các chính phủ tương ứng, bao gồm cả Đức, không có quyền phủ quyết chính thức. Theo học thuyết chính thức, họ được thông báo "khi thời gian và hoàn cảnh cho phép". Điều này đặt ra câu hỏi về mức độ tham gia trong liên minh.

Những yêu sách lãnh thổ gần đây và các mối đe dọa trừng phạt càng làm nổi bật sự phức tạp của tình hình. Ông Trump đã nói rõ rằng ông coi Liên Hợp Quốc, Tòa án Hình sự Quốc tế và luật pháp quốc tế là không còn quan trọng với Hoa Kỳ.

Dưới sự chỉ huy của ông ta, các cuộc tấn công quân sự bất hợp pháp đã được thực hiện chống lại Iran; các quan chức chính phủ bị bắt cóc hoặc bị nhắm mục tiêu ám sát; và các mối đe dọa lãnh thổ, thậm chí cả đối với các đồng minh, từ Greenland đến Kênh đào Panama, đã được công khai đưa ra. Bất cứ ai tin rằng một tổng thống như vậy là người bảo đảm đáng tin cậy cho an ninh của Âu châu, đều ngây thơ và nhầm lẫn giữa sự lệ thuộc với sự bảo vệ.

Thêm vào đó là học thuyết hạt nhân của Mỹ. Hoa Kỳ không loại trừ khả năng tấn công phủ đầu bằng hạt nhân. Việc xử dụng vũ khí hạt nhân đầu tiên này, thậm chí có thể từ Đức, là một phần trong chiến lược hạt nhân chính thức của Mỹ. Chính phủ Đức, không có ảnh hưởng trực tiếp đến các quyết định này, còn phải gánh chịu những gánh nặng của những rủi ro leo thang tiềm tàng.

Đức như một căn cứ quân sự của Mỹ: mang tính bảo vệ hay rủi ro?

Sự hiện diện của vũ khí hạt nhân và quân đội Mỹ không làm cho Đức an toàn hơn, mà lại dễ bị tổn thương hơn. Đức là nơi đặt trụ sở của quân đội Mỹ, các trạm tiếp sóng được xử dụng cho chiến tranh bằng máy bay không người lái, và Căn cứ Không quân ở Ramstein, trung tâm quân sự chính của Mỹ cho các hoạt động của Mỹ ở Phi châu và Trung Đông.

Sự hiện diện của vũ khí hạt nhân Mỹ và các cơ sở quân sự này của Mỹ khiến Đức trở thành điểm xuất phát tiềm tàng cho các hoạt động quân sự và có thể đóng vai trò trong các quyết định leo thang. Điều này cũng có thể biến Đức thành mục tiêu tiềm năng cho các cuộc tấn công trả đũa.

Căng thẳng pháp lý

Sự mâu thuẫn cũng không thể phủ nhận từ góc độ pháp lý. Bộ Tư pháp Liên bang Đức gọi việc xử dụng vũ khí hạt nhân là tội ác chiến tranh. Bộ luật Hình sự Quốc tế không công nhận biện pháp bào chữa dựa trên mệnh lệnh cấp trên đối với những hành vi như vậy; việc tiếp tay, xúi giục và chuẩn bị cho chúng là những hành vi phạm tội có thể bị trừng phạt.

Hiến pháp Đức vẩn bị ràng buộc quyền lực nhà nước với luật pháp và luật pháp quốc tế. Bất cứ ai coi trọng những chuẩn mực này đều không được duy trì các cấu trúc chuẩn bị hoặc tạo điều kiện cho việc xử dụng vũ khí hạt nhân. Hơn nữa, nhà nước có nghĩa vụ bảo vệ binh lính của mình: không được đặt họ vào tình huống phải lựa chọn giữa tuân lệnh và trách nhiệm hình sự.

Hậu quả có thể xảy ra: Rút lui và tái định hướng

Hậu quả về mặt chính trị là rõ ràng và đã quá muộn màng từ góc độ chính sách an ninh. Đức phải ra lệnh rút vũ khí hạt nhân của Mỹ và đóng cửa các căn cứ quân sự của Mỹ tại Đức. Không phải vì thù địch, mà là để tự vệ. Một quốc gia không chịu bị tống tiền không thể dung thứ cho vũ khí hủy diệt hàng loạt của nước ngoài và một cấu trúc chỉ huy nước ngoài trên lãnh thổ của mình.

Điều cần thiết không kém là phải chấm dứt sự phụ thuộc quân sự thông qua việc mua sắm. Không nên mua thêm bất kỳ trang thiết bị quân sự nào của Mỹ. Đức cũng nên tự giải phóng mình khỏi sự phụ thuộc vào chuỗi cung ứng và học thuyết tác chiến của Mỹ.

Các hợp đồng mua sắm máy bay F-35, được đặt hàng để vận chuyển vũ khí hạt nhân của Mỹ cần phải phải bị hủy bỏ. An ninh không đạt được thông qua sự phụ thuộc kỹ thuật của Mỹ, mà thông qua năng lực chính trị để hành động.

Trên hết, Đức cần một đường lối rõ ràng theo luật pháp quốc tế. Việc gia nhập Hiệp ước Cấm Vũ khí Hạt nhân đã quá muộn màng. Đó không phải là một hành động mang tính biểu tượng, mà là điều kiện tiên quyết cho một chiến lược an ninh thực sự. Một chiến lược dựa trên sự cân bằng, năng lực phòng thủ thông thường, ngoại giao, khả năng phục hồi kinh tế và độc lập của Âu châu, chứ không phải dựa trên sự sẵn sàng cho việc hủy diệt hàng loạt.

Năm năm sau khi Hiệp ước Cấm Vũ khí Hạt nhân có hiệu lực, câu hỏi không còn là liệu vũ khí hạt nhân có nên bị cấm hay không. Câu hỏi là nước Đức có thể tiếp tục ủy thác an ninh của mình cho một tổng thống đang ra đòn trừng phạt Âu châu vì giữ lại các vùng lãnh thổ của mình và là một lãnh đạo đang công khai coi thường luật pháp quốc tế trong bao lâu nữa ?.

Bất cứ ai thực sự nghiêm chỉnh về an ninh và chủ quyền của người dân Đức đều phải hành động: rút vũ khí hạt nhân của Mỹ và gia nhập Hiệp ước Cấm Vũ khí Hạt nhân. Bất cứ điều gì khác đều là ngây thơ và tự tước đoạt quyền lợi của mình một cách chủ động.

Và tất nhiên, tất cả các quốc gia sở hữu vũ khí hạt nhân khác cũng phải giải trừ vũ khí, vì tương lai của chúng ta.

 Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 23-1-2026

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét